Первые 200 строк.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2023 by ivy68 All right reserved
HÈ 1896 SÔNG KLONDIKE, CANADA
HÈ 1898 BRITISH COLUMBIA, CANADA
Emily Meyer, tôi đoán thế.
Laser Wilhelm. Tôi là trưởng nhóm.
Bọn tôi đã chờ cô. Đi nào.
Tôi hân hạnh giới thiệu Emily Meyer với anh.
Tươi mát làm sao.
Gustav Muller.
Tôi treo cờ trên xe
để cô dễ tìm thấy bọn tôi.
Đây là Joseph Rossmann.
Hân hạnh.
Đây là Maria và Otto Dietz.
Đầu bếp của ta.
Người chăm ngựa phu hàng của ta.
Theo tôi làm các thủ tục.
Và giờ, mời, quan tâm của cô về triển vọng vàng của ta...
cho việc mua các lô đất ở Dawson, như đã thỏa thuận.
Ta ở đây.
Con đường dẫn ta khoảng 1.500km về phía bắc.
Via Quesnel,
Hazelton,
Lạch Điện báo.
Từ Lạch Điện báo không xa hồ Teslin.
Ở đó ta sẽ đi thuyền,
và xuôi dòng dọc theo Yukon.
Từ đó, chỉ là trò trẻ với Dawson
và các mỏ vàng của Klondike.
Giờ ta đã đủ mặt
tôi chỉ có thể chúc mừng mọi thành viên trong nhóm của ta
đã trả lời thông báo trên báo của tôi.
Anh đã đúng khi chọn tuyến đường nội địa qua Canada.
Đủ chuyện kinh dị đã được kể về các tuyến đường khác đến Klondike.
Chúng đắt hơn đáng kể và gian nan hơn.
Ta, tuy nhiên, sẽ có chuyến đi thú vị.
Tôi cho là trong 6 tuần
ta sẽ đến điểm đến của ta là Dawson.
Dào, quý vị...
đây là thứ đang chờ đợi các vị.
Đưa tôi con ngựa của cô.
- Tôi sẽ lo cho nó. - OK.
Đi nào.
Cô cũng là trẻ thành phố à?
Tôi có thể hỏi từ đâu?
Chicago.
Tôi đến từ Bremen.
Tôi đến từ Hannover,
Nhưng tôi đã sống ở Mỹ từ nhỏ.
Tôi làm cho báo tiếng Đức ở New York.
Người Đức chúng ta phải gắn bó với nhau ở nước ngoài.
Tôi viết báo về chuyến đi của ta.
Thật đáng để ghi lại cho hậu thế.
Ông nghĩ gì về cô ấy?
- Ai? - "Ai?" Cô ấy, tất nhiên!
- Thì? - Thì gì?
Tôi hỏi ông làm gì với cô ấy.
Nữ độc thân tham gia
một nhóm người lạ tìm vàng!
Vàng thu hút mọi loại người.
Ừ, nhưng đừng quên quanh cô ấy là đàn ông.
Nó sẽ gây phiền cho nhóm.
Uống chúc chuyến đi thành công.
Muller, ta đã đồng ý về mức tối thiểu của chi phí.
Đừng chi li vậy chứ, Laser.
Không ai có thể phản đối bia ngon.
Và ta uống nó càng sớm, hàng của tôi càng nhẹ.
Đây là vàng
đó là chờ đợi cho ta.
Vĩnh biệt nhé, quê hương thân yêu của tôi
Ôi quê hương của tôi, vĩnh biệt!
Bây giờ tôi đi du lịch nước ngoài
Ôi quê hương của tôi, vĩnh biệt!
Ta nên dừng lại. Lũ ngựa cần được nghỉ.
Ta đã đi khá dài. Ta nên gắn bó với nó.
Ta sẽ không đi xa được với những lời cằn nhằn mệt mỏi.
Tôi đã thuê anh làm phu hàng, Boehmer.
Tôi sẽ cho anh biết nếu tôi cần lời khuyên của anh.
Nhìn đằng kia kìa. Tôi đã không nói với ông?
Đây.
Cảm ơn.
Anh cũng nên nghỉ ngơi đi.
Tí nữa.
Anh có cần giúp với lũ ngựa?
Tôi sẽ tự lo. Tôi được trả tiền để làm mà.
Tôi hiểu. Tôi không có ý xen vào.
Tôi có thể chụp ảnh cô?
Giữ phim của anh cho những bức ảnh đẹp hơn.
Chụp người như cô không bao giờ là lãng phí.
Anh chỉ đi để viết báo về cuộc hành trình?
Anh không quan tâm đến vàng tí nào?
Tất nhiên tôi có.
Tôi chắc có thể tưởng tượng cuộc sống khác vượt hơn người ghi chép được trả lương thấp.
Đã trả một khoản nhỏ.
Vợ chồng tôi có 4 con.
Bọn tôi sống trong lều ở New York.
Bọn tôi có một phòng đơn.
Nó ẩm ướt và rất tối phải thắp đèn trong đó cả ngày.
Lũ trẻ luôn đau ốm.
Tôi phải cho gia đình tôi cuộc sống tốt hơn.
Lần trước tôi không cố ý bất lịch sự.
Tôi còn chưa tự giới thiệu.
- Carl Boehmer. - Emily Meyer.
Đề nghị của cô còn giá trị?
Gì?
Đề nghị của cô, vẫn còn chứ?
Đề nghi nào?
Giúp tôi chăm ngựa.
Tôi nghĩ anh có thể tự lo.
Đó là việc anh được trả tiền.
Thì?
Cô có thể lấy chăn phủ cho ngựa.
Cứ để yên con ngựa đó.
Nó không thích người lạ chạm vào.
- Tôi hy vọng nó là của anh. - Đúng.
Chào mừng đến Ashcroft!
Bọn tôi tìm những người Đức. Họ có đi qua đây?
Rất nhiều người đi qua đây.
Người Đức, anh nói?
Ông điếc à, ông nội?
Xin lỗi?
Sẽ nhớ nhiều hơn nếu ông ấy mù.
Có, họ đã ở đây...
2 tuần trước.
Họ muốn đến Dawson.
Bao nhiêu người?
7.
Có một gã chăn ngựa?
- Anh nói về phu hàng à? - Đúng, ông nội.
Có, tôi nhớ anh ấy.
Anh ấy dắt ngựa đến đó.
Bạn của anh?
Ừ, ông nội. Bạn rất thân.
1 ly và 3 chai uýt ki.
Ly nhà hàng mời.
$30.
- Tôi tìm bưu điện. - Ngay đằng kia.
Cám ơn.
Chào.
Hà Lan?
Đức?
Đúng.
Hà Lan, tôi đã đúng. $1.
- Nó rất đắt. - Cô đang ở nơi tận cùng thế giới.
- Cô muốn đi đâu? - Thành phố Dawson.
Dawson?
Cô nghĩ mình có thể tới được đó?
Ta sẽ phải để xe ở đây.
Tôi là thợ mộc.
Tôi có thể cố sửa bánh xe.
Chả được gì. Xe chỉ làm ta chậm đi.
Anh điên à?
Ta chuyển bếp của mình như nào mà không có nó?
Anh nói, Laser, ta sẽ đi trên đường được duy tu.
Vấn đề gì?
Mọi thứ đều ổn.
Vậy tại sao ta không đi tiếp?
Lo việc mình đi, Rossmann.
Con sông không có trên bản đồ.
Tôi nghĩ anh biết vùng này.
Và đúng là tôi biết.
Boehmer!
Ta ăn gì đây?
Khoai tây nghiền, trứng muối, hành khô.
Món mới lạ này không ăn được.
Anh sẽ phải làm quen với nó.
Ta có cả chuyến đi dài phía trước
và cần thức ăn dự trữ.
Anh sống ở đâu khi anh không dịch chuyển?
Nơi tìm được việc.
Và cô?
Trong 5 năm qua, ở Chicago.
Tôi làm hầu gái ở đó.
Hầu gái?
Thế có vẻ không giống cô.
Làm sao vậy?
Nó chỉ thế thôi.
Đó không hẳn là giấc mơ của tôi.
Ở Bremen có văn phòng môi giới giúp việc cho Mỹ.
Họ thuê tôi cho gia đình Đức ở Chicago.
Tôi đã ở với họ 4 năm với giá $1/ngày.
Rồi tôi lấy chồng.
Đó là tất cả những gì có với tôi.
Và giờ chồng cô đâu?
Bọn tôi đã ly hôn.
- Ồ xin lỗi. - Không sao.
Đó không phải là thời vui vẻ.
Muller, cuối cùng cũng dậy đi!
Ta phải đi.
Ta sẽ đợi ở đây.
Anh đã từng đi quanh đây?
Đây là lần đầu tôi đi xa về phía bắc.
Laser cũng vậy, có vẻ như...
Ông cần giúp?
Bọn tôi phải qua sông.
$5.
Lũ mọi bỏ mẹ này dẫn ta đến đâu?
Đây là đường của người da trắng. Không tốt.
Khu rừng ăn thịt ngựa.
Đi theo con đường Da đỏ.
No comments yet. Be the first to leave one.