Первые 200 строк.
Hồi ký của người vô hình
Được rồi, ở đây đi.
Được rồi, bật lên.
Hãy nhìn vào cái ghế, bởi vì tôi đang ngồi trên nó.
Tên tôi là Nick Halloway. Tôi không bị bệnh, và cũng không bị điên.
Nhưng tôi vô hình. Làm thế nào để các bạn tin nhỉ?
Được rồi, thử cái này đi.
Thấy không? Không có dây.
Chờ 1 chút. Có lẽ nên làm thế này.
Tôi muốn quay cuốn băng này bởi vì chỉ 1 lúc nữa, Tôi sẽ chết. Đây là cơ hội cuối cùng của tôi.
Tôi có một câu chuyện quái quỷ muốn kể. hãy đi thẳng vào vấn đề.
Tất cả bắt đầu vào ngày thứ 3 của tháng 3.
36 inches bột đóng gói?
Cô có thể tới làm việc ở Aspen Lodge vào Chủ nhật không?
Chỉ là một mình cùng chiếc giường nhún thôi. Cô không biết đâu.
Tuyệt. Cám ơn, Cheryl. Tôi sẽ gửi lại cho cô.
Boykin hỏi liệu anh có thấy thông báo hợp tác của các công ty dầu mỏ.
Kaplan đã gọi và nhắc về Magnascopics. Anh sẽ liên quan tới OPEC.
Các nhân viên của cuộc họp hôm thứ 5. Anh đã làm mẫu báo cáo phân tích dầu đá cho Roger chưa?
- Tôi tiếp tục nhé? - Phân tích dầu đá nào?
- Anh đây rồi. - Roger. Vào đây đi.
Tôi đã cố gắng làm giúp anh trước buổi chiều. Tôi đã dành cả ngày cho cái này.
Tôi đã đề nghị các công ty nên kiểm tra các vị trí dầu đá có phiến sét.
Tuyệt. Ồ, mọi thứ vẫn ổn cả chứ, huh? Vẫn đi chơi với Denise Lee hả?
Mới đi với cô ta đúng 1 lần. Cô đã ở đâu thế, Rog?
Anh là tên nghệ sĩ dở hơi nhất mà tôi đã từng làm việc cùng.
Cám ơn, Cathy. Thực tế rằng, tôi nên tận hưởng ngày nghỉ còn lại.
- Tôi đến Câu lạc bộ đây. - Cái gì?
Magnascopics, vào ngày mai. Một chiếc xe sẽ tới nhà anh vào 7:30.
- Anh đã hứa với Kaplan là sẽ nhận anh ta. - Sao tôi có thể nhận được thông qua cái này? Cô đi đi.
- Anh đã kí cho anh ta. - Tôi đã say.
- Nói Moynihan nhận đi. - Anh đã cam kết rồi.
Tôi đã cam kết gì? Gia đình tôi, người thân của tôi?
Anh không có gì cả.
Ngày hôm nay cũng giống như bao ngày khác của cuộc đời tôi
Nhưng có chuyện gì đó sắp xảy ra làm thay đổi nó mãi mãi.
Câu lạc bộ Academy là điểm đến riêng tư mới nhất của đàn ông ở San Francisco.
Những tên trùm xe lửa hay những kẻ trộm cắp tới đây ...
ăn thịt bò nướng, thỉnh thoảng vui chơi cùng vài con điếm và kể lể về những thứ chúng cướp được trong ngày.
Tôi chơi ở sân Tennis. Tôi thích chỗ này.
Chờ tôi ở góc phố St. John's/ Villanova.
Được rồi. Cám ơn anh bạn.
Có ai đó đang cố gắng thu hút sự chú ý của anh Đó là Talbot.
Đừng nhìn, Patrick. Giả vờ như không biết đi.
- Cảm ơn, Patrick. - Chào, Nick.
Chào, George. Chứng co thắt ruột thế nào rồi?
- Cậu đang làm gì thế? - Ờ, đang viết đơn thôi việc.
Tôi sẽ dựng một ngôi nhà chuyên nhận trẻ em nghèo
Các cô gái, tất nhiên rồi, quá tuổi teen và gần 30. Tôi cần một gia đình.
Phải rồi, đến đây với bọn tôi. Còn mấy người nữa.
- Tối nay không được rồi. - Thôi nào, uống một chút thôi, ok?
Chỉ có Ellen và bạn của cô ấy thôi.
Alice Monroe, bạn của chị gái Amy của tôi ở Cornell, vừa trở về từ Brazil.
- Sáng mai tôi phải đi sớm, tôi không... - Trước khi đi cũng phải ngó qua một tí chứ.
Được rồi, vài phút thôi.
- Cậu đã biết tất cả rồi chứ? - Chào, Ellen.
- Chào, Nick. - À, Alice Monroe.
Xin giới thiệu với em đây là Nick Halloway. Đây là Alice.
- Chào, Nick. - Rất vui được gặp em.
- Anh trốn đi đâu vậy? - Cô đã ở đâu vậy?
- Anh mới cắt tóc ah? Nhìn đẹp đấy. - Được chứ?
- Alice biên tập tài liệu cho tạp chí Smithsonian. - Thật sao? Tôi yêu Smithsonian.
Đấy là một trong những điều ưa thích của tôi.
Vậy cô quản lí những tài liệu nào?
Nhân loại học, văn hóa truyền thống, vũ trụ học...
Vũ trụ học, tôi yêu nó.
Đấy cũng là một ngành ưa thích của tôi. Patrick.
Cô học luật, và sau đó thực tập ở Boston. Thế rồi sao nữa?
Bố mẹ tôi muốn tôi trở thành luật sư, nhưng tôi thì không.
- Có thể là ở Indiana hoặc có thể là Arkansas. - Carolina.
Liều lĩnh như trong phim, thế cô đã làm gì?
- Hãng của cô đã phỏng vấn ai đó? - Không tôi nghỉ rồi.
Tôi làm thư kí trường quay cho một đài tư nhân
Tiếp theo thì cô biết rồi đấy, tôi ở rừng rậm.
Rừng nguyên thủy?
Chỉ còn một số nơi ở Amazon thì vẫn còn là rừng nguyên sinh.
Vậy lúc cô ở đó cô nhớ gì nhất?
Tắm nước nóng, thịt băm trộn pho mát.
Tôi nghĩ Seton Hall cũng không chịu nổi.
- Anh ghét TV. - Em cũng thế.
- Em thích âm nhạc. - Anh yêu jazz.
- Anh ghét thang máy. - (ghét) những kẻ chỉ biết chăm chút sắc đẹp.
- Yêu trượt tuyết. - Yêu đại dương và những cánh rừng.
Anh yêu tóc vàng.
Em yêu tỏi.
Nick.
- Chúng ta đang làm gì vậy? - Anh hi vọng đó là vuốt ve.
- Chúng ta nên quay lại. - Phải rồi, quay lại.
Không làm gì rẻ tiền và vô nghĩa cả.
Được, anh nợ em gì hả?
Anh không thể đáp ứng nó.
- "Chào". - Hi vọng được gặp lại.
- Cảm ơn, George. - Gặp lại cô sau.
- Đi ngủ sớm thế, Nick? - Tôi nghĩ chúng ta đang ăn tối.
- Tôi đã hẹn gặp một người. - Vậy ah? Tôi có thế đưa cô đi.
Thật ra bữa tối không phải là ý tưởng tốt với những việc tôi sắp phải làm.
Em thích người Ý chứ? Chúng ta có thể tới Fiorello. Ở đó rất tối và yên tĩnh.
- Em rất thích, nhưng em phải đi gặp một người. - Em đùa ah.
- Anh nghĩ em chỉ đánh lạc hướng họ. - Không.
Anh có muốn ăn trưa cùng em vào thứ 6 ở Brasserie?
Bữa trưa? Chúng ta tới Maui nhé.
Nick, chúng ta đã có khoảng thời gian tuyệt vời.
Em đã đúng.
- Em có hối tiếc khi gặp anh không nhỉ? - Chắc chắn rồi.
Nói theo cách nào đó, đó là lỗi của Alice.
Có lẽ nếu tôi không gặp cô ấy tối hôm đó, và cô ấy không đẹp đến vậy...
... tôi sẽ không quay lại quán bar và uống say bí tỉ một cách ngớ ngẩn
Sáng hôm sau, tôi choáng váng như chưa bao giờ được say.
Rất hân hạnh được giới thiệu Chủ tịch hội đồng cố vấn khoa học...
... và chuyên gia của trường Sidney Leavitt về lý thuyết vật lí ở Berkeley...
... Tiến sỹ Bernard Wachs.
Xin chào mừng. Ngày nay như chúng ta vẫn thường...
...nghĩ rằng từ trường được biểu thị bằng các véc tơ theo đường xoắn ốc và các phần của quỹ đạo nguyên tử...
...và rất ngạc nhiên rằng chúng ta khám phá ra những hạt đó chuyển động khác nhau như thế nào...
...khi theo dõi những hiện tượng mà chúng tôi đã làm việc cùng nhau dưới thuật ngữ "từ tính"
Triết gia Hi Lạp Thales (Ta-let), đầu thế kỉ thứ 6 trước công nguyên...
...đã quan sát những khả năng phi thường của nam châm khi thu hút những vật khác...
Độ dài một véc tơ đã chỉ rõ...
...hướng và độ lớn của lực tác động trong vùng nhiễm từ...
...có thể tạm thời chuyển đổi... - 15 phút...
...mà vẫn chưa đến ngày sinh của Chúa cơ ah? Gọi tôi khi ông ấy đến đoạn Tòa án dị giáo (Thế kỉ 13).
Xin lỗi.
Xin lỗi. Phòng dành cho nam ở đâu nhỉ?
Ở dưới đại sảnh đấy.
- Chết tiệt! - Cảm ơn.
Xin chào?
Ở nguyên đó.
10 phút, 10 phút. Rồi lại khỏe như cũ.
Sự phá vỡ mẫu thiết kế của Von Erxlebren đã cho phép tăng cường...
Gì vậy?
Ra ngoài, ra ngoài! Chạy đi!
Nó không phải sự thật phải không, ngài Jenkins, rằng ngài ở Honduras...
...cùng ngày mà bác sĩ Mendoza ngã từ tầng 21 của khách sạn Presidente?
Thưa chủ tọa, tôi đã ở Honduras với vai trò tư vấn
...cho tổ chức Niềm tin dân chủ Liên Mỹ.
Anh không được CIA trả lương?
Ngài chưa bao giờ lãnh đạo một cơ sở với mật danh Scorpion?
Ngài không ở Đức cách đây 2 năm...
...khi nhà hóa học rời bỏ sự nghiệp vì IG Farbin, tiến sỹ Hans Bodnik...
...biến mất và sau đó chết trong khách sạn Continental ở Würzburg?
Ngài có thể lặp lại câu hỏi không?
- Sao mấy con điếm đó biết tao ở Würzburg? - Đừng lo về điều đó.
Chúng ta có trường hợp ưu tiên đặc biệt.
Có gì đó đã xảy ra ở Magnascopics, Santa Mira. Chúng tôi cần anh ở California.
- Đọc cái này đi. - Cái gì vậy?
Không phải nó là cái gì mà là nó không phải cái gì,
Đi nào, tôi không hiểu nếu...
Tôi không biết tôi đã ngất đi bao lâu nữa, và không nhớ là tôi tỉnh dậy lúc nào
Nhưng khi tôi tỉnh, đó là một cơn ác mộng.
Xung quanh tôi chẳng có gì đúng cả.
Tôi có thể nhìn thấy một phần của văn phòng, các mỏm lởm chởm của tòa nhà.
Tôi đang gặp ảo giác?
Bởi vì tất cả các quy luật vật lí dường như bị treo lơ lửng.
Chú ý
Nếu bạn vào trong khu vực, hãy cẩn trọng
Trong khi tòa nhà đang có dấu hiệu của một vài hư hại...
... chúng ta lại không thấy mảnh vụn nào. Không có dấu hiệu của những mảnh vỡ.
Tòa nhà vẫn nguyên vẹn. Chúng ta chỉ không nhìn thấy một vài phần của nó.
Có khả năng một vài nguyên tử không ổn định đã khiến cho tòa nhà trở nên trong suốt
Hãy cẩn thận, có thể các bạn sẽ va chạm với các bề mặt vô hình
Cần nước để khử trùng!
Tất cả nhân viên, khi vào trong khu vực cần chú ý
Có một vài thông số cho thấy tòa nhà có khả năng "chảy" ra.
Mọi thứ trong người tôi đang nói, "Ra ngoài"
Nhưng khi tôi di chuyển, Tôi thấy người mình lơ lửng như trong mơ.
Tôi đi qua căn phòng, Hay cái gì ở bên trái của nó
Tôi cố gắng tự định hướng lại Chuyện gì đã xảy ra?
Tôi đã chết? Tôi là một con ma?
Tôi phải nghĩ. Đâu là thật, còn đâu không?
Đâu...? Tay tôi đâu rồi? Tôi không thể thấy tay của mình, Chúa ơi!
Chuyện gì đã xảy ra với tôi vậy?
Tôi cần sự giúp đỡ, nhưng ai đây?
Tôi phải gọi cho ai đó.
Và khi đó tôi đã biết.
Không chỉ có tòa nhà
mà cả tôi
Chúa ơi, tôi tới chỗ cái gương.
Tôi đã đúng, không có sự phản chiếu nào. Cơ thể, quần áo, mọi thứ đều biến mất.
Tôi vô hình.
Tôi cũng thấy nó.
Chiếu sáng chỗ kia xem nào.
Hey!
Này, cứu tôi!
Cứu!
Cứu!
Có vấn đề gì với các anh vậy? Cứu! Chúa ơi, các anh không thấy tôi sao?
Cứu với, ở đây! Ở đây!
Cứu tôi! Trời ơi, sao tôi lại bị như này?
- Có lẽ anh ta chết rồi. - Không, anh ta vẫn thở.
Tôi vẫn thấy cái chăn chuyển động lên xuống.
Chúng ta có thể làm gì với kẻ kì dị này.
Phải giữ bí mật. Chúng ta đã giao kèo rồi.
Quên nó đi. Anh ta sẽ đến một phòng thí nghiệm nào đó.
Họ sẽ cắt anh ta ra rồi sẽ ngâm mông anh ta trong cái ống trong hàng chục năm.
- Gì vậy? - Các anh im mồm đi, tất cả các anh.
Đợi đã? Các anh là ai? Chuyện gì đã xảy ra với tôi?
Tại sao tôi không nhìn thấy mình?
- Hãy đưa anh ta lên xe trước đã. - Không!
Đứng im đấy!
Tôi sẽ không đi bất cứ đâu cho đến khi biết các anh là ai và chuyện quái gì đang diễn ra.
No comments yet. Be the first to leave one.