The first 200 lines.
Cạn ly nào.
Bitterman?
Sao ông lại cạo râu?
Tại vì Robin không để râu.
Bitterman, chúng ta chỉ làm thế này để mua vui một chút thôi mà.
Chúng ta không phải là những anh hùng trấn áp tội phạm thực sự, phải không?
Mà nếu là thật, thì cũng không đến lượt ông là đồng đội của tôi.
Nhìn đôi giày kìa. Ông vẫn đeo đôi giày khi làm lái xe sao?
Lại còn mặc áo lòi cả rốn nữa.
Ngài Bach, ngài có chắc là muốn tới buổi gây quỹ của mẹ ngài trong bộ dạng này không?
Tôi nghĩ là phải mặc bộ vest đen.
Cái này cũng đen.
Chỉ là tại vì Hobson nói là đừng có dính tới bất cứ rắc rối nào nữa.
Ta có thể gặp rắc rối gì khi chơi trò hóa trang vô hại này hả?
Hmm?
Ô tô cũng đã mua rồi.
Ngài có nghĩ là họ đang rượt đuổi ta không?
Đừng lố bịch thể chứ, đây là xe Người Dơi. Chúng ta là bạn của họ.
Tài xế, tấp xe vào lề.
Làm sao chậm lại bây giờ?
- Phanh của xe này đâu rồi? - Ông đoán xem cái này sẽ làm gì nào?
Hỏi cảnh sát xem đường nào tới buổi gây quỹ của mẹ ngài.
Tôi nghĩ vấn đề đó đã bị bỏ qua rồi.
- Nói với họ là nó ở một bảo tàng. - Chúng ta vừa mới phá hỏng một cái tượng đẹp.
Nó ở đâu đó quanh đây thôi.
Ông không nói một lúc có được không?
Chào ngài sĩ quan. Có vấn đề gì không?
Cậu lại say xỉn rồi Arthur.
Không đâu. Tôi vẫn còn say từ lần trước ngài bắt tôi.
Thôi nào. Người Dơi và Robin, ra khỏi xe, mau lên.
Tôi có hoa mắt không thế này?
Hai hòn "bi" này có thật sự cần thiết không? Lại sắp tai nạn tới nơi rồi.
Thôi nào, ra ngoài mau lên.
Xem xem, tôi không thích mặt mình dí sát vào cái của nợ này.
Tôi ra ngay đây.
Gotham an toàn rồi.
Ôi trời.
Tôi có thể viết cho ngài một tấm séc thanh toán cho thiệt hại của con bò vàng...
...và ai về nhà nấy. Không nói thêm gì nữa.
- Không được đâu. Quay người lại. Mau. - Gì đây...?
- Chúng tôi sắp vào tù à? - Phải.
Chúng ta sắp vào tù. Chúng ta sắp vào tù, Bitterman ạ.
- Đúng rồi. - Tôi biết ngày này sẽ đến, và nó đến rồi.
Mọi thứ đều ổn cả...
...nhưng nó không phải là sự đổ vỡ của thị trường mà chúng ta đang quan tâm tới.
Sự lo lắng của ngài rất hợp lý, thưa ngài Chủ tịch.
Tôi đảm bảo rằng Arthur ngày một nghiêm túc hơn.
- Cậu ấy đã bắt đầu hứng thú với tài chính. - Tuyệt vời.
- Xin lỗi ngài một chút. - Cứ tự nhiên.
Tôi rất tiếc, thưa bà Vivienne. Nhà trường không thể mạo hiểm nguồn vốn của họ...
...vào một quỹ mà không có tương lai chắc chắn như vậy.
Nó như là một con tàu không có mỏ neo vậy.
Có lẽ đã đến lúc chúng ta buộc anh ấy vào một con tàu khác.
Tito! Tito, gặp lại cậu ở trận gà chọi. Tốt hơn là nên đúng như tôi nghĩ.
Ồ, ngài trả tiền tại ngoại cho tất cả bọn họ?
Thật không công bằng khi chúng tôi được tự do còn họ phải bị giam giữ.
Ngài giải thích sao về sự tiêu xài phù phiếm này trong thời kì suy thoái?
Ý kiến hay đấy.
Ừm, suy thoái à...
Lộc lá đây!
Của em đây.
Được rồi, suy thoái đã qua! Chúng ta đang trong giai đoạn bùng nổ!
Thật dũng cảm. Thật là một sự linh hoạt kinh ngạc.
- Chào Hobson. - Chào buổi sáng Arthur. Chào bạn.
Tiffany.
Ồ, tự tin chỉ tay vào mặt người khác và giới thiệu vậy à.
Tôi đã tạo ra cả một hiệp hội người tâm thần từ cái đèn của tôi.
Tiffany, đây là vú em của anh, Hobson, người bạn tốt nhất trên thế giới này.
- Vú em à? - Cậu ấy chỉ được cái to xác thôi.
Mà cậu cảm thấy sao về...
...cả một cái hào nước đầy ắp sâm panh tên là "đêm qua"?
Hoành tráng!
Mẹ cậu gọi đấy. Bà ấy muốn gặp cậu sáng nay.
Vivienne? Sao bà nghĩ Vivienne muốn gặp tôi hôm nay?
Chẳng sao cả.
Sau khi phá hủy bức tượng nổi tiếng thế giới...
...và phân phát 78,000 đô từ máy ATM, tôi cũng chẳng thể tưởng tượng nổi.
- Mụ ta cứ ở đây sao? - Ừm...
...Tôi không được khuyến khích để cậu ấy làm quen với hai quả bưởi của cô đâu.
Cậu ấy mắc chứng nghiện bẩm sinh. Cô không biết cậu ấy dính tới tôi mãi đến năm lên 6.
Hobson.
Tôi đã phải bôi mù tạt lên tí để tránh xa cậu ấy.
- Bà ấy còn chưa một lần cho anh bú. - Bất chấp mọi nỗ lực không mệt mỏi của cậu.
Này đấy là ví của tôi.
Ồ.
Nghe này, em không biết sao nó lại ở đó. Em không biết, Arthur à.
Nó có vẻ chỉ là một trong những bí mật sẽ không bao giờ được khám phá.
JFK, người đã trộm mất đồng hồ của tôi.
- Ồ, cái đó đúng là của em. - Hoan hô, giỏi lắm.
Có cái gì đó đúng là của em trong túi của em.
Không, bà không được xem ảnh.
- Arthur. - Ồ đừng lo lắng về điều đó.
Thật thô lỗ. Xâm phạm quyền riêng tư.
Ồ, cô đi về hả? Tôi ủng hộ cả hai tay.
Cô có muốn gọi taxi hay là lên đại một cái xe nào đó đi ngang qua đây?
Các người thật kì quái và phân biệt đối xử.
Chào em Tiffany.
Anh sẽ gọi cho em nếu em chưa lấy trộm điện thoại của anh.
Cứ tự nhiên nếu cái tượng vô giá ở cửa ra vào giúp gì được cho em.
Bỏ nó xuống.
Chào tạm biệt những người bạn mới đi Arthur.
Họ phải trở về thế giới thực rồi.
Ồ, tôi ghét thế giới thực. Có phiền không nếu hôm nay tôi làm việc ở trên giường?
Hobson.
Đi ăn sáng, mau.
Đây.
Hobson!
Hobson?
Hobson! Hobson! Hobson!
- Hobson! Hobson! - Gì đấy.
Hai con les Simon và Garfunkel, đường 61 và Park.
Nhìn xem.
Hmm. Soi giỏi lắm. Lại một tài năng vớ vẩn khác của cậu.
Rửa con chym bé xíu của cậu đi. Thật sạch vào.
Có chúa mới biết mấy con les kẹp cái của nợ gì ở háng nó.
Uầy Hobson. Bà không ra mà nhìn bản sao châu Á của bà này.
Á! Bà đi nhanh quá. Sao cứ sồn sồn thế.
- Tôi không thích chỗ này, Hobson. - Dĩ nhiên rồi, đây là công sở mà.
Nhưng kia có cái thang máy kìa. Cậu bấm mấy cái nút.
Ít ra cũng có thứ thú vị.
Ông Bach?
Mẹ ông sắp gặp ông ngay bây giờ.
Đừng lo lắng, Arthur, không lâu đâu. Sau đó ta sẽ xem hoạt hình.
Chào Arthur.
Ồ chào Susan.
Anh không thấy em đi trên hành lang dài, đầy ánh sáng và thoáng đãng này...
...và bước thẳng tới anh.
Anh nợ em một cuộc gọi, phải không nhỉ?
Từ tháng Giêng rồi.
Chúng mình hẹn hò được 3 tháng. Rồi anh biến mất tăm.
Khi Houdini làm thế, nó rất hay.
Hmm?
Houdini là một nhà ảo thuật. Ông ấy thường hay biến mất.
- Em hiểu rồi. - Anh chỉ nghĩ là nó xứng đáng hơn thế.
Anh biết không, anh là người đàn ông duy nhất em ngủ cùng sau khi chia tay đấy.
- Thật chứ? - Thật mà.
Thôi được, cho là anh lãng mạn đi...
...nhưng anh tin rằng khi yêu nhau nên có vài điều điên rồ nào đó...
- ...như là trò chuyện chẳng hạn. - Oh, ha ha
- Phải làm gì với anh đây hả Arthur? - Đưa anh về thế giới hoang dã.
Bắn hạ anh cùng những chú chó săn.
Chúc may mắn khi gặp mẹ anh.
Vào đi Arthur.
Ồ chào. Tương lai là đây.
Xin chào Vivienne. Con biết mẹ từ hồi nằm trong bụng mẹ thì phải.
Arthur.
Thôi được rồi Arthur, hôm nay chung ta sẽ tán gẫu thân mật.
Và sau đó là nói chuyện nghiêm túc.
Cuối cùng là mẹ sẽ ra một tối hậu thư dành cho con.
Thấy thế nào hả?
Giống như là phải tẩm bổ ít vodka đã.
Mà mẹ nghe nói là con đang rất nhàn nhã và vui vẻ.
Thật ra mà nói là ngược lại đấy. Con đang rất bận rộn.
Con mới chụp vài kiểu với cái xe và, ừm. Mới trải qua một chút sợ hãi cùng Bitterman.
Cứ tưởng là ông ta mọc ra cái bướu. Hóa ra là tại cái điện thoại của ông ta ở túi sau.
Nhưng cũng đáng lo lắng đấy.
Ồ, tiến triển tốt ghê. Rất nồng ấm. Cuộc tán gẫu tốt đẹp nhất của chúng ta là đây.
Mẹ nhận thấy là mối quan hệ của chúng ta chưa bao giờ tốt đẹp cả.
Mm...
Ấy đừng. Đừng tự trách bản thân mình.
Phải rồi, làm mẹ không phải là sở trường của mẹ...
...nhưng mẹ lại cho con một con khỉ nhồi bông để thế chỗ.
Con biết đấy, đôi lúc mẹ thấy mừng là ông ấy đã ra đi.
Con dám chắc là mẹ đang ám chỉ bố chứ không phải là ông Tickles.
Ừ vì ông ấy sẽ không bao giờ phải nhìn thấy cảnh này.
Công bằng mà nói, họ đều nói rằng họ trên 18 tuổi rồi.
Và họ cũng có phải đàn ông đâu. Cái cách mà mẹ phát hiện ra thật là tệ.
Gã lông bông đáng yêu bề ngoài thì thô kệch nhưng ánh mắt sáng tựa sao kia là ai nhỉ?
Trò đùa này có thể thông cảm được!
Có ai lại không bị quyến rũ bởi vẻ đẹp độc nhất vô nhị này không?
- Chúc mừng. - Làm sao con có thể phung phí...
...trí tuệ trời phú của con vào những trò ngu ngốc thế này hả?
Dễ hiểu thôi. Con không quan tâm con là một kẻ ngu ngốc...
...hay là kẻ có tài năng quái dị chuyên đi đùa với thần chết để mua vui.
Đó là sự bao biện của con hả? Đó là lý do con phá hỏng chiếc xe Người Dơi sao?
Ừ phải đấy. Xong chuyện chưa nào?
Ngồi xuống.
Khi người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn như chúng ta bị bắt, nó làm các cổ đông lo lắng.
Chuyện không đâu này phải dừng lại.
Quý ông da trâu điều hành đất nước này đã nói rằng...
...đến lúc phải gạt những chuyện ấu trĩ sang một bên.
Con không nghĩ mẹ có thể nói "da trâu" đâu.
Và mẹ mang đến một giải pháp.
- Susan Johnson. - Thú vị đấy.
Ăn mặc hợp thời trang. Tính cách phức tạp.
Làm sao mà đó lại là một giải pháp?
Con sẽ cưới cô ta, Arthur à.
- Tại sao? - Susan là một người phụ nữ rất ấn tượng.
Dễ thương, phải rồi. Con ngựa chắc đang làm cô ta sướng phát điên lên kìa.
Có năng lực, và sẵn lòng giúp đỡ người nghèo nếu có nhà đài đang ghi hình lại.
Thực ra nếu mẹ muốn clip của Susan, mẹ nên đến căn hộ của con.
- Con có một clip mà mẹ nhìn sẽ sốc luôn. - Bach Worldwide đã được điều hành...
...bởi một người nhà Bach suốt hàng thế hệ.
Khi Susan là người một nhà...
...cổ đông sẽ thoải mái khi biết rằng con đường thành công sẽ không chấm dứt.
Mẹ trở nên bất chấp đạo lý từ khi nào vậy?
Hôn nhân không phải là một công cụ bảo vệ hình ảnh của tập đoàn.
Nó chỉ để hợp thức hóa những cái thai ngoài ý muốn thôi.
Nếu con nghĩ vậy, Arthur, mẹ không còn lựa chọn nào khác.
Kể từ lúc này, con đã được cắt đứt hoàn toàn.
No comments yet. Be the first to leave one.