The first 200 lines.
Sub by mr.lorenzo
Mở cửa, mở cửa mau.
Chúa ơi, có chuyện gì thế?
- Cháu không biết nữa. - Cháu ổn chứ? Erin...
Được rồi.
Vé của cô đây. Cám ơn.
Xin lỗi, tôi xin lỗi. Cô không sao chứ?
Cô ổn chứ hả?
Đợi đã, vẫn chưa đến giờ lên xe mà.
Nhanh lên nào.
Xin lỗi. Ông có gặp người phụ nữ này không?
- Không có. - Ông chắc chứ?
- Ừ, tôi chắc mà. - Không à?
- Dino. - Vâng thưa sếp.
Có thấy người phụ nữ này không?
- Thế cô ta tóc vàng cắt ngắn à? - Cám ơn.
Dừng xe lại. Cảnh sát Boston đây.
Xin lỗi.
Này, dừng xe lại. Mở cửa ra.
Mọi người, ta sẽ dừng lại ở Southport đây trong 15 phút.
Chỗ anh có cà phê tươi không?
Nó đặc quá, cứ như uống phải bùn nóng vậy.
- Tôi cũng không biết nói gì nữa thưa bà. - Uống vào sẽ nôn ra ngay.
- Đây là cà phê trộn Ethiopia. - Không phải.
Tôi chưa bao giờ uống thứ cà phê Ethiopia mùi như thế này cả.
- Ghi rõ là cà phê Ethiopia mà. - Cà phê Ethiopia à?
Cô chỉ uống cà phê đen thôi hả?
Cốc này giá 97 xu.
Nhận 1 đô.
- Cám ơn anh. - Cám ơn cô.
Tôi ước gì họ biết đưa chúng ta đến một nơi...
- Của anh đây Kevin. - Cám ơn.
Anh đã nắm được luật chơi chưa? Những nhà yêu nước sẽ giết họ đó.
Này, ta có được đoạn phim từ camera của trạm xe buýt.
- Có muốn tôi kiểm tra không? - Không, để tôi lo.
Được rồi, ngày mới tốt lành nhé.
Tạm biệt.
Được, cô có bao nhiêu người tham dự, ba à? Ok.
- Xin lỗi. - Có gì không?
Chủ quán có ở đây không?
Tôi là bà chủ ở đây. Có thể giúp gì cho cô đây?
Ở đây cần tuyển người không?
À ừ, gần đây chúng tôi bận kinh khủng. Tôi có thể nhận cô làm.
Tôi không chắc nữa. Cô có kinh nghiệm gì không?
Tôi xin lỗi. Frankie!
Ừ, tôi có kinh nghiệm.
Chết tiệt.
Đừng lượn lờ ở các dãy bàn.
Hãy chắc rằng ly nước của họ luôn được đổ đầy. Chào Mary Ann.
Và hãy hỏi xem họ cần gì nữa không, nhưng hỏi một lần là được.
Khi cô nghe thấy âm thanh này
... hãy cố gắng nhanh chân lên trước khi tôi sa thải cô.
Căn nhà này vừa đủ với cô.
Sàn nhà bằng gỗ cứng, ván lát chân tường.
Vị trí này rất tiện cho đi vào thị trấn.
Chỉ cần sửa sang lại chút thôi là trở thành một ngôi nhà tuyệt đẹp.
Cô nghĩ sao?
Tôi thuê nó.
Josh!
Con chỉ được thả câu cách bến tàu 0,5m thôi. Bố nói rồi đó.
- Chào cô. - Chào cháu.
- Bố mẹ cháu có ở đây không? - Không, nhưng cháu có thể giúp cô.
Cô muốn tìm mua gì à?
À, nếu cháu đã hỏi thế thì... chỗ cháu có bán sơn không?
Chúng cháu có một cuốn sách...
trong đó có tất cả các màu sơn khác nhau.
- Vậy à? Tuyệt quá nhỉ? - Cô định sơn gì?
Cô định sơn sàn nhà bếp.
- Sàn nhà à? - Buồn cười lắm hả?
Bởi vì bình thường thì có ai đi sơn sàn nhà đâu cô.
Thường thì họ trải thảm lên sàn thôi.
À, cô đang nghĩ đến việc làm sáng nơi đó lên.
- Màu vui vẻ là màu gì? Cô có thể làm gì? - À có màu vàng.
- Màu vàng hả? - Ừ, màu của mặt trời.
Ok. Đó là màu vui vẻ. Bán cho cô màu đó nhé. Được chứ?
Để cháu đi lấy vài mẫu màu đó cho cô. Cháu là Lexie.
- Còn cô là Katie. - Chào cô Katie.
Cám ơn.
Đếm đến 3 nhé. Một, hai, ba.
Tôi sẽ đi lấy phần còn lại.
Cái gì? Cô vẫn ở đây hả?
Để tôi tính tiền cho cô.
Nơi này mọi người thường hay ghé vào.
Giống như một trạm dừng chân cho chuyến đi nghỉ vậy. 10 phút là đủ.
- Tôi thích nơi này. - Vậy hả?
Tìm thấy rồi.
- Cám ơn cháu. - Không, cái đó không phải dành cho...
Cô định sơn gì à?
Ừ, cô ấy muốn sơn sàn nhà bếp của mình.
À, được rồi.
- Ừ, tôi đem cái đó về được không? - Được, cứ đem về xem.
Chọn màu rồi, chúng tôi sẽ đặt hàng giúp cô.
- Cám ơn. - Được rồi.
- Cám ơn Lexie. - Của cô đây.
- Gạo. Basmati, vua của các loại gạo. - Ngon lắm đó.
Cháu bắt giỏi quá.
- Bóng đèn. - Cá ngừ.
- Cá ngừ. - Xà phòng.
- Xà phòng. - Tất cả hết 18 đô.
Cám ơn.
- Nhận của cô 20 đô. - Túi của cô đây.
Trả lại cô 2 đô. Mấy quyển sách ở đây đều miễn phí.
Du khách hay bỏ nó lại đây.
Ừ, cô có thể lấy một cuốn.
Được rồi, cám ơn cháu nhé Lexie.
- Cám ơn. - Chào cô ạ.
Lấy một quyển sách đi.
- Ừ, sách hay lắm đó cô. - Sao con biết chứ?
Con đã đọc được đâu.
Tạm biệt.
- Bố có muốn con đi gọi Josh không? - Ừ, gọi Josh cho bố đi.
- Josh! - Vua của các loại gạo à?
- Chào Maddie. - Chào Rhett.
- Khỏe không? - Chào Bass.
Này, cô không sao chứ?
- Ừ, tôi không sao? - Anh đang tìm ai à?
Đúng thế.
Tôi thấy một chiếc Honda Civic trắng đang đậu ở khu dành cho người tàn tật.
Cô có biết chủ nhân cái xe đó không?
Tôi không biết. Không giúp anh được rồi.
Thức ăn của chúng tôi xong chưa?
Katie, thức ăn của sếp đã xong chưa?
- Xin lỗi vì đã để ông đợi lâu. - À, không sao đâu.
Tôi có thể giúp gì cho cô không?
Cô làm tôi hết hồn đấy.
Tôi xin lỗi. Tôi không có ý lén lút.
Ước gì tôi có lý do hay hơn nhưng tôi quả thật rất tò mò.
Cô là hàng xóm đầu tiên mà tôi có đó.
Người môi giới bảo rằng hàng xóm của tôi đâu ở gần đây.
Theo tiêu chuẩn thành thị thì cũng đâu có gần.
Tôi là Jo.
- Tôi là Katie. - Rất vui được gặp cô.
Nghe này, tôi nghĩ lý do tôi chuyển đến đây cũng giống như cô.
Để tìm kiếm sự yên bình và tĩnh lặng cho nên nếu như cô...
Ừ, tôi cũng thích cảm giác một mình.
Ừ, cám ơn.
Chẳng phải là rất tốt nếu tránh xa tiếng ồn và các cuộc trò chuyện sao?
Ý tôi là đôi khi những âm thanh đó thật chói tai...
thật hay khi được gặp người thích giản dị như tôi.
- Ừ. Được rồi. - Dù sao cũng rất vui khi được gặp cô.
- Cô cũng thế nhé. - Cần gì cứ gọi, tôi ở cuối đường.
Tôi mạnh hơn vẻ ngoài nhiều. Nên nếu cô có rắc rối gì thì...
- Được rồi. - Tôi xin lỗi lần nữa nhé.
- Không sao đâu. - Ok.
- Đi cẩn thận nhé. - Cám ơn cô.
Không có chi.
Từ đây đến Atlanta có bao nhiêu trạm dừng?
- Đến Atlanta hả? - Ừ.
- Nhiều. Tôi không thể trả lời ngay được. - Có con số chính xác không?
Um...
Thôi nào anh bạn, anh có định mua vé không vậy?
À, tôi không có mua vé nhưng tôi có thể giúp anh giải quyết việc này.
Có thể mở thêm cửa bán cho bạn của tôi không?
Hay lắm. Cám ơn anh nhé.
- Được rồi. - Cả vùng bờ biển phía Đông.
Ừ, đến Atlanta. Sau đó thì sao?
Anh muốn đi đâu?
- Từ Atlanta có thể đi đến đâu? - Bất kỳ nơi nào.
Atlanta là khu vực trung tâm phía Nam.
Ở đó luôn có tuyến xe đi bất cứ thành phố nào của Mỹ.
- Mọi chuyện ổn chứ? - Khốn thật.
Việc này có chút khó khăn.
- Chào cô. - Chào cháu Lexie.
- Đã lâu rồi chưa gặp bọn nhóc đó. - Cháu khỏe không?
- Chúng lớn nhanh quá. - Hay thật.
- Cháu làm gì thế? - Cháu đang vẽ.
Vẽ hả? Cháu đang vẽ gì?
Cháu vẫn chưa biết nữa.
Nó giống như củ cà rốt vậy.
- Không phải. - Không phải à?
Anh phải đưa chúng đến thường hơn để tôi gặp chúng. Tôi nhớ chúng lắm.
- Cuối tuần này được không? - Được.
Đó là con chuồn chuồn à?
Không. Đó là con cá bay.
- Bà có cần túi không? - Không, cám ơn.
Được.
- Cá bay hả? Cô nhìn ra rồi. - Chào Katie.
Chào bà.
Gặp lại cô sau nhé.
- Cám ơn. - Chào bà.
Cháu quả là một nghệ sĩ thực thụ nhỉ. Tay cháu dính đầy màu xanh kìa.
- Cửa đó hỏng rồi. Dùng cánh bên đi. - Tôi sẽ mở cửa bên này.
- Được rồi. Chào anh. Nhớ đến chỗ tôi. - Được, gặp bà sau nhé.
Xin chào.
Chào cô.
Tôi đã chọn được màu từ những mẫu sơn này.
Tôi sẽ chọn màu vàng chanh.
Được. Cô định sơn sàn với màu vàng à?
- Ừ, không được à? - Cô chắc chứ.
- Tất nhiên rồi. Màu này vui mà. - Không, đây là một ý tốt đấy.
Cô muốn bao nhiêu?
- Có lẽ là 4,5kg. - 4,5kg à?
- Ừ, 1 gallon. - Được rồi.
Tôi sẽ đặt hàng ngay. Hy vọng rằng thứ hai sẽ có hàng.
- Tuyệt lắm. Cám ơn. - Được rồi. Màu vàng chanh phải không?
Màu vàng chanh. Được rồi.
Cô để lại tên và số điện thoại nhé.
Để tôi có thể gọi cho cô khi có hàng.
Tên tôi là Katie. Tôi không có số. Thứ hai tôi sẽ ghé lại.
Ừ, tôi là Alex, khi cô đến thì biết phải gặp ai rồi đó.
No comments yet. Be the first to leave one.