The first 200 lines.
KEVAN, 31 KINH DOANH BẤT ĐỘNG SẢN
Chao ôi.
Chao ôi.
Chao ôi.
Chao ôi.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG
NƠI Ở CỦA NỮ
- Quý cô lắm. - Tôi cũng quý cô.
Tôi muốn ai đó yêu tôi như cách tôi đã học để yêu bản thân.
Cô ấy sắp ra về.
Tôi sẽ về nhà đây.
Đây không phải chồng tôi, mà chỉ là ai đó gặp trong hành trình.
Tôi mở cửa mà chả có ai ở đó.
Cô ấy về rồi.
Cô ấy đi rồi. Còn chả có mặt ở đó.
Đáng tiếc anh ạ.
Cảm ơn anh. Như này…
Đáng tiếc quá.
Không sao mà anh.
Quý anh lắm.
Kỳ lạ thật đấy anh.
Chả quan trọng đâu.
Mấy cái cô này.
Sao cô ấy làm thế?
Hôm qua, nói chuyện xong, tôi không…
- Không thấy lạ à? - Tôi chả trách cô ấy.
Tôi sẵn sàng gắn bó mãi với Brittany.
Tôi yêu con người cô ấy, quan điểm và điều cô ấy tin tưởng.
Đức tin, lòng trung thành, nghị lực.
Cô ấy tốt bụng. Thế nên tôi thấy rất hấp dẫn.
Giờ tôi như trên mây.
Tôi sẽ là bà Devonta Lee Anderson.
Tôi đang yêu.
Tôi mua váy cưới là có lý do.
Tôi sẽ làm vợ.
Tôi đã đính hôn với Brittany Elena Wicker.
Tôi thấy vui sướng lắm.
Chúng tôi đã nói về việc tới buổi họp mặt là có em bé,
nên để xem thế nào.
Bọn tôi hoàn toàn không biết người kia trông như nào.
Tôi không để lộ mình gốc Mỹ Latin.
Tôi giữ kín về gốc Mỹ Latin
vì cái thú vị trong chuyện này
là ngoại hình chả liên quan gì.
Tôi muốn Devonta biết tâm hồn tôi đẹp
và anh ấy đã yêu con người bên trong của tôi.
Vậy tại sao tôi lại lo lắng?
Tôi không cần phải sợ.
Thế mà vẫn sợ.
- Chào anh. - Xem em kìa.
Cái dự đoán về em.
Quá vui khi cuối cùng được gặp em.
Rất vui được gặp anh.
À, anh không muốn em đợi lâu hơn,
nên, Brittany, anh sẽ quỳ xuống,
để hỏi xem em có muốn lấy anh không.
Có, em đồng ý.
Được rồi. Trời ơi, run quá.
Đẹp quá.
Giống hệt em.
Ôi trời…
Điều tôi mong đợi có lẽ là anh ấy cao hơn một chút.
Anh ấy thấp hơn tôi tưởng.
Trời, anh đổ mồ hôi khi tới gần em còn giờ anh lo.
Em biết, anh đầy mồ hôi.
Người anh ấy cứ dính dính.
Không ngờ anh có tàn nhang, đúng là bất ngờ.
Chắc chắn là bình thường thì tôi sẽ không thích anh ấy.
Ở ngoài đời… như ở bar.
Tôi không nghĩ anh ấy là kiểu mà tôi sẽ bảo: "Đúng người rồi".
Nhưng mà…
Tôi mặc kệ.
Vì thực ra, rồi sẽ tới lúc mình bị béo.
- Ôi trời. - Râu anh có chỗ đỏ.
- Ừ. Do mẹ anh. - Có màu xám không?
- Có đấy. - Nhìn anh kìa.
Mà… anh ấy vẫn đẹp trai.
Rất đẹp trai.
Em không biết màu mắt của anh.
- Xanh lục hay lam, gì cũng được. - Lam hơi lục.
Mắt của Devonta rất đẹp.
Mong con mình có mắt giống anh.
Đó là kiểu mắt sẽ làm tôi có thai.
Hình dung ra em không?
- Nghĩ em da trắng không? - Anh chả biết.
Tôi yêu Brittany, tình cờ rằng cô ấy là phụ nữ da màu.
Kiểu như thế thì tôi chưa hề yêu,
đừng nói là cầu hôn, đính hôn, nên…
Đó là chuyện làm tôi hơi ngạc nhiên,
nhưng tôi yêu Brittany vì tâm hồn cô ấy.
Thực sự em chả nghĩ mình gặp nhau ở hoàn cảnh khác được.
Ừ, cực kỳ đúng.
Anh rất ít nói.
Nếu ra ngoài, anh sẽ ngồi ở bàn với các bạn.
- Em sẽ thế. Ừ. - Ừ.
Em toàn ở trong nhà.
Em đi làm, đến phòng tập, đi nhà thờ.
- Có làm sao đâu. - "Thế tìm chồng kiểu gì?"
- Em bảo: "Chả biết". - Ừ, đúng.
Em rất muốn anh gặp gia đình em.
- Rất háo hức. - Có lẽ cả nhà sẽ quý anh.
- Em nghĩ vậy à? - Thật đấy.
- Họ cũng hiền khô như em à? - Còn hơn thế.
- Môi em khen môi anh. - Chúng khen nhau.
- Em vẫn nghĩ giọng anh là mọt sách à? - Đúng vậy.
Em cũng thế mà.
Liệu em chịu được không?
Em sẽ chịu đựng cho đến cuối đời.
Ôi trời. Anh vui lắm.
Em biết, em cũng vậy.
Lần đầu gặp vợ chưa cưới, thật sự là cứ như mơ.
- Mình sẽ lấy nhau. - Ừ, đúng vậy.
- Và có con. - Đúng thế!
Sắp có em bé rồi.
Anh sẽ tiễn em về, người đẹp.
Thêm nữa trước khi về.
Anh sẽ đi lùi để nhìn được em mãi.
- OK! - Cố để không ngã.
Anh đi lệch thì bảo nhé.
Anh quay lại được rồi.
Được rồi. Hẹn gặp lại.
- Yêu em. - Yêu anh.
Ôi trời đất ơi.
Tay tôi đeo nhẫn.
Kỳ lạ thật.
Ái chà.
Ối giời.
Có gì mà ối giời nhỉ?
- Hoa hồng và bánh cupcake. - Ừ.
Ôi trời. Đẹp quá đi mất.
Anh đợi cả ngày để nói chuyện với em,
anh lo lắng cực kỳ.
Nghe giọng em là yên tâm hơn nhiều.
Em viết cái này.
- Em sẽ đọc đây. - Ừ, đọc đi.
"Michael Christian Gibney thân mến, em tưởng em biết điều em…"
"Em tưởng em…" Ôi chết.
"Bước vào hành trình này, em tưởng là biết mình muốn gì".
"Em cần một anh mạnh mẽ, có thể làm em cười,
thấy an toàn và vững vàng, và anh đó tự tin về mình".
"Em không ngờ là có người còn hơn thế".
"Hành trình này thật kỳ lạ, đầy cảm xúc, là bước ngoặt, và hỗn loạn".
"Nhưng có một sự nhất quán, đó là anh".
"Sự nhất quán của tiếng anh cười,
với một kiểu mà em biết mình sẽ luôn vui vẻ,
một kiểu mà anh làm em thấy thoải mái".
"Em chưa hề phải ép, cầu xin, hay thay đổi mình,
em kể với anh rất nhiều điều, mọi thứ rất tự nhiên".
"Em bực mình vì không thấy sớm hơn,
nhưng nó diễn ra quá chậm rồi lại đột ngột".
"Dù điều này làm em rất sợ, em biết đó là quyết định đúng".
"Anh làm tim em thổn thức".
"Em chưa hề như vậy,
chứ ở bên anh, em vững vàng và yên tâm".
"Em chọn anh,
và em đang yêu anh".
Hay quá. Cảm ơn em.
Anh có chút xúc động đây này.
Anh không thể… xúc động đến thế.
Cách anh lớn lên khi được nuôi dạy, và sự yêu thương nghiêm khắc,
anh chưa hề cởi mở thế này với ai khác.
Nói chuyện với em, anh thấy an toàn, thấy yên tâm.
Thấy không bị phán xét.
Cảm giác em thực sự lắng nghe anh.
Cơ bản là bảo anh: "Mình muốn có anh ấy".
- Ừ. - Anh chỉ cần có thế thôi.
Cảm giác thật tuyệt.
Nên…
Chúa ơi.
Cứ từ từ.
Chúa ơi. Được rồi.
Emma Lee Lou Betsinger,
em sẽ lấy anh chứ?
Vâng. Có mà.
- Vui quá. - Một triệu lần là có.
- Vui quá. - Vui quá! Chúa ơi!
Em rất háo hức đấy.
Anh cũng thế.
Háo hức lắm.
Chào nhé.
Tạm biệt.
Chúa ơi!
- Hoa hồng cơ à? - Hoa hồng cơ à?
Ghê thật đấy!
Ái chà.
Hôm qua, tôi bảo Tyler là tôi chọn cô ấy.
- OK. - Nhưng tất nhiên…
Tôi cũng có tình cảm y hệt với Keya.
À ừ.
Cứ trồi sụt với Tyler.
Tôi rối loạn vì cô ấy làm thế.
Thiệt cho cô ấy. Anh là người tốt mà.
Hơi coi thường và gây đau lòng.
Anh né được một quả dở hơi.
Tôi không nghĩ anh sai đâu,
mà anh cũng không nên nghĩ vậy.
- Anh làm đúng rồi. - Anh yêu hai người phụ nữ.
Đúng rồi.
Tôi thấy anh đúng là vậy.
Quyết định quan trọng để chọn
No comments yet. Be the first to leave one.