The first 200 lines.
MOSFILM
Hiệp hội Nghệ sĩ thứ Tư
Họ và tên em là gì?
Tên em là Yuri Zhary.
Em đến từ đâu?
Em đến từ Kharkov.
Em học trường gì?
Em học trường nghề.
Giờ chúng ta bắt đầu nhé.
Em hãy nhìn tôi.
Nhìn vào mắt tôi.
Nhìn phía trước em.
Quay lưng về phía tôi nào.
Tập trung vào tay tôi.
Tay tôi đang kéo em về phía sau.
Em hãy xòe tay ra.
Tập trung nào. Mọi sức căng đang nằm trong tay em.
Tay em căng cứng lại!
Hãy tập trung tất cả ý chí,
khao khát chiến thắng mạnh mẽ, vào đôi tay mình.
Tay em đang ngày càng căng cứng lại.
Chúng rất căng, vẫn căng hơn nữa.
Hãy nhìn vào những ngón tay em. Chúng đang trở nên khó cử động.
Sức ép từ đây đang dần chuyển đến những ngón tay của em.
Hãy nhìn vào tay em. Yura, tập trung nào!
Khi tôi đếm đến ba, tay em hoàn toàn bất động.
1, 2, 3! Tay em không thể di chuyển nữa rồi.
Em không thể di chuyển chúng.
Em cố di chuyển tay mình, nhưng không thể.
Em cảm thấy mình không thể cử động dù chỉ chút ít.
Giờ tôi sẽ hồi phục lại cho em,
và em sẽ có thể nói chuyện rõ ràng và không mệt nhọc.
Và em sẽ tiếp tục như thế cho đến hết đời.
Nhìn tôi nào.
Tôi xóa bỏ hết mọi sự căng thẳng trong đôi tay và lời nói của em.
1, 2, 3!
Nào, hãy hô lên thật to và rõ ràng: Tôi có thể nói!
"Gương"
Margarita Terexova trong vai Người mẹ và Natalya
Kịch bản: Alexander MISHARIN, Andrei TARKOVSKY
Đạo diễn: Andrei TARKOVSKY
Đạo diễn hình ảnh: Georgy RERBERG
Thiết kế sản xuất: Nikolai DVIGUBSKY
Âm nhạc: Eduard ARTEMYEV
Âm thanh: Semyon LITVINOV
English Subtitles by Tatiana KAMENEVA
Các diễn viên khác:
I. DANILTSEV L. TARKOVSKAYA, A. DEMIDOVA
A. SOLONITSYN N. GRINKO
T. OGORODNIKOVA Yu. NAZAROV, O. YANKOVSKY
F. YANKOVSKY Yu. SVENTIKOV, T. RESHETNIKOVA
Những đoạn văn của tác giả do I. SMOKTUNOVSKY đọc
Những đoạn thơ của Arseny TARKOVSKY do chính ông đọc
Trong phim có sử dụng nhạc của J.S. Bach, Pergolesi, Purcell
"Gương"
Con đường từ nhà ga băng qua sân bay Ignatievo,
rồi đột ngột chuyển hướng gần trang trại
nơi chúng tôi dành trọn cả mùa hè của mình, trước khi chiến tranh xảy ra
và xuyên qua một rừng sồi rậm rạp, dẫn đến Tomshino.
Thường chúng tôi nhận thấy những người đi đường
ngay khi họ xuất hiện từ sau bụi cây ở giữa cánh đồng.
Nếu người ấy bước lại gần ngôi nhà, đó là cha.
Nếu không, nghĩa là đó không phải cha
và cha sẽ chẳng bao giờ về.
Tôi có đang đi đúng đường đến Tomshino không vậy?
Đáng lẽ anh không nên rẽ ở chỗ bụi cây.
- Còn đây. Cái gì đây?… - Cái gì?
Sao cô lại ngồi đây?
- Tôi sống ở đây. - Ở đâu? Trên hàng rào ư?
Anh quan tâm tới đường đến Tomshino nay nơi tôi sống vậy?
Tôi mang theo tất cả dụng cụ nhưng lại quên chìa khóa.
Liệu cô có giũa móng tay hay cái vặn đinh ốc nào không?
Tôi không có giũa móng tay.
Trông cô có vẻ căng thẳng vậy?
Đưa tay tôi mượn chút. Tôi là bác sĩ .
Đừng nói gì cả, tôi đang nghe.
Tôi có cần gọi chồng mình ra không?
Cô làm gì có chồng. Cô còn chả có nhẫn cưới.
Dù giờ người ta cũng ít đeo nhẫn. Có lẽ chỉ còn người già làm vậy.
Tôi xin một điếu được không?
Sao trông cô buồn vậy?
Còn sao trông anh vui vậy?
Thật vinh hạnh khi được ngã xuống cùng một người phụ nữ xinh đẹp.
Cô biết đấy, tôi ngã và thấy những thứ kì lạ ở đây - những cái rễ, những bụi cây…
Cô có bao giờ nghĩ
cây cỏ cũng có thể cảm, biết, thậm chí hiểu.
Những cái cây, bụi hạt dẻ này…
- Đó là cây trăn. - Không quan trọng.
Chúng không chạy vòng quanh
như chúng ta, hối hả, ầm ĩ, nói ra những điều tầm thường.
Đó là bởi chúng ta không tin vào bản thể.
Luôn luôn nghi ngờ, vội vã,
chẳng còn thời gian dừng lại suy nghĩ.
Nghe này, anh có vẻ hơi…
Không sao đâu. Tôi là bác sĩ.
Vậy còn "Phòng bệnh nhân số 6"?
À, Chekhov đã bịa chuyện đó ra!
Khi nào đó hãy đến Tomshino. Chúng tôi thường có những khoảng thời gian vui vẻ ở đó.
Anh có máu kìa.
- Ở đâu vậy? - Đằng sau tai anh.
Chúng ta đón mừng mỗi giây phút,
của những lần gặp gỡ như đón Lễ Hiển Linh.
Chỉ 2 chúng ta trong thế giới rộng lớn.
Táo bạo và nhẹ hơn một cánh chim
Em chuyển động như một cơn chếnh choáng,
Xuống những bậc thang, dẫn qua những bông tử đinh đẫm nước vào lãnh địa của em
Phía bên kia những tấm gương.
Đêm xuống,
anh được ban phúc lành
Cổng lễ đài mở ra,
Và trong bóng tối tỏa sáng
Sự trần trụi từ từ cong mình;
Khi tỉnh giấc tôi chúc: "Chúa phù hộ em!",
dẫu biết nó cả gan nhường nào: em ngủ,
Bông tử đinh trên bàn ngả về phía em
Chạm vào mi mắt em
với một thiên hà buồn,
Mi mắt buồn đó của em
Thật thanh thản, và bàn tay em thật ấm.
Trong bán cầu pha lê những dòng sông rùng mình,
Những ngọn núi cuồn cuộn khói, và những đại dương phát ra ánh sáng mờ mờ.
Em nắm trong tay bán cầu pha lê đó,
Trên ngai vàng, em lặng yên ngủ.
Ôi, ơn Chúa! - em chỉ của mình anh,
Em tỉnh giấc và lập tức biến đổi
Ngôn ngữ con người nói hàng ngày.
Những câu nói ngập tràn những âm vang,
Và tiếng "em" không còn như cũ
Mà khoác lên mình một nghĩa mới: vị vua.
Trên thế giới, mọi thứ cũng thay đổi, kể cả
Những thứ đơn giản - cái lọ, cái chậu - khi
Đứng giữa ta, như một người lính canh,
Nước cứng và đã phân tầng.
Chúng ta được đưa đến một nơi lạ,
Trước mắt chúng ta mở ra, như trong ảo ảnh,
những thị trấn tạo nên từ kì diệu.
Dưới chân ta cỏ bạc hà trải dài,
Những chú chim cùng chúng ta tiến bước,
Những chú cá nhảy lên đón chào,
Và bầu trời mở ra trước mắt ta...
Trong khi phía sau ta số phận bám theo,
Giống một kẻ điên cầm lưỡi dao cạo trong tay.
Ôi Thánh Thần ơi! Dounya!
Có chuyện gì vậy, Pasha?
Có cháy! Nhưng hãy yên lặng.
A có cháy
Lỡ Vitya ở trong đó thì sao? Lỡ nó bị bỏng thì sao?
Klanya đâu rồi?
Cái gì?
Bố ơi!
- Alexei? - Chào mẹ!
Giọng con bị làm sao vậy?
Không có gì nghiêm trọng cả. Con nghĩ con chỉ bị viêm họng thôi.
Con chưa hề nói chuyện với ai trong ba ngày.
Con thích vậy hơn. Con thấy giữ yên lặng một chút lại tốt.
Từ ngữ không thể diễn tả hết tất cả những
cảm xúc của con người. Từ ngữ yếu đuối.
Con vừa mơ thấy mẹ.
Như thể con vẫn là một đứa trẻ…
Mà cha bỏ đi năm nào vậy mẹ?
1935. Sao con hỏi vậy?
Còn đám cháy thì sao mẹ? Mẹ nhớ vựa cỏ khô cháy ở trang trại không?
Cũng vào năm 35.
Được rồi đừng nói linh tinh nữa.
Con biết chưa… Lisa mất rồi.
Cái cô làm trong nhà máy in với mẹ.
- Ôi Chúa ơi… Lúc nào vậy mẹ? - Sáng nay, lúc 7 giờ.
Vậy bây giờ mấy giờ rồi mẹ? Bây giờ thì sao?
- Gần 6 giờ. - 6 giờ sáng?
Con bị sao vậy? 6 giờ chiều.
Mẹ, tại sao chúng ta lúc nào cũng cãi vã vậy?
Con xin lỗi nếu con làm gì sai.
Nhà máy in. Điểm dừng tiếp theo: Ga Serpukhovskaya.
Sao cô vội vậy?
Chào chị.
Những bản mẫu mà chị đang đọc đâu rồi?
Em không biết. Đợi em chút.
Yelizaveta Pavlovna đang ở đây.
Chuyện gì vậy Marousia?
Có gì đó trong những bản mẫu hôm qua à?
Trong bản Goslit à? Đừng lo lắng quá!
Ta nên tìm ở trong phòng sắp chữ.
Không có gì tồi tệ xảy ra cả.
Phiên bản đó rất quan trọng!
Dù cho lỗi in sai không được xuất hiện ở bất kì bản nào.
Yên lặng nào cô ngốc này.
- Có chuyện gì vậy? - Không có gì nghiêm trọng đâu.
Tôi chỉ muốn kiểm tra vài thứ. Có lẽ tôi nhầm…
Hãy xem từ đầu.
Tôi muốn tự mình làm.
Ai cũng vội vã, chẳng ai có thời gian cả!
Anh nghĩ tôi lo sợ?
Không, hãy để người khác lo sợ.
Một số người nên làm việc, những người khác nên lo sợ.
Không có gì xấu xảy ra cả.
Nếu xảy ra thì nó đã xảy ra rồi. Chúng ta đã in suốt đêm…
Từ sáng sớm, anh đợi từ hôm qua
Em không đến – mọi người đoán thế
Em còn nhớ không, tiết trời khi đó?
Như ngày vui! Anh không mặc bành tô.
No comments yet. Be the first to leave one.