The first 200 lines.
Lúc nào trong các giấc mơ, tôi cũng bám vào cành cây,
biết rõ cái chết không thể tránh khỏi đang chờ mình.
Phải chết mà không biết đến tình yêu
còn đáng sợ hơn chính cái chết.
Giờ tôi biết không chỉ có mình tôi trong bóng tối ghê rợn này.
Nỗi sợ của Anna Karenina cũng vậy.
Anna Karenina
Rồi 1 giọt mật ngọt ngào
đến nỗi chuyển ánh mắt tôi
từ sự thật tàn nhẫn đến cuộc đời mình.
Nàng là 1 quận chúa, Ekaterina Scherbatsky.
Cảm ơn anh, Constantine Dmitrich.
Không ngờ anh lại ở Moscow.
Tôi vừa tới hôm qua. Hôm nay chứ.
Tôi định đến gặp em.
Không ngờ em trượt băng giỏi vậy.
Em kém lắm. Nhưng nghe nói anh thì trượt băng rất xuất sắc.
- Ngày xưa thôi. Đó từng là niềm đam mê của tôi. - Trượt cùng em đi.
- Mùa đông ở nông thôn chắc rất buồn. - Không hề. Tôi bận rộn lắm.
Mẹ nói ở đó anh sống 1 cách man rợ
và mặc quần áo nông dân. - Còn nhiều điều khác em không biết đâu.
Mang tính khoa học. - Anh có ở đây lâu không?
Tôi không biết. Còn tuỳ ở em.
Mẹ đang đợi em.
- Tôi đến thăm em nhé? - Bọn em thường ở nhà vào thứ 5.
- Là hôm nay. - Tạm biệt!
Cậu cần lời khuyên của mình cho một vấn đề tế nhị?
Phải, Stiva.
Mình nghĩ mình đang yêu...
nhưng mình lại thô kệch và nhiều tuổi.
Nàng có thể yêu mình như 1 người bạn,
nhưng phải đẹp trai và nổi bật hơn
mới mong nàng yêu như chồng được.
- Cô gái may mắn ấy là ai vậy? - Cậu không đoán được sao?
Mình sẽ là em đồng hao của cậu đấy. - Kitty.
- Liệu có hy vọng nào không? - Sao lại không chứ?
Vì Chúa, thành thật với mình đi.
Cho cậu biết điều này.
Vợ mình Dolly là một phụ nữ tuyệt vời.
Cô ấy có thể nhìn thấu mọi người.
- Là sao? - Mình muốn nói, cô ấy không chỉ quý cậu,
mà còn nói Kitty nhất định sẽ là vợ cậu.
- Họ là chị em cơ mà. - Chị ấy nói vậy sao?
Constantine Dmitrich Levin.
Chúa ơi. Anh ấy tới sớm quá.
Có lẽ tôi đến không đúng lúc
- Tôi đến sớm quá. - Ồ, không.
Đây chính là điều tôi muốn...
gặp riêng em.
Khách khứa sắp tới rồi.
Tôi đã nói không biết có ở đây lâu không...
vì còn tuỳ thuộc ở em.
Ý tôi là...
Tôi muốn nói...
hãy làm vợ tôi.
Em không thể. Hãy tha thứ cho em.
Không thể khác được.
Sao, Constantine Dmitrich.
Ở lại uống chút trà đã.
Constantine Dmitrich. Quay lại Babylon đồi bại của chúng tôi ư.
Babylon đã được cải cách, hay anh đã trở nên đồi bại?
Cô nhớ lời tôi quá nhỉ.
- Chắc gây ấn tượng cho cô lắm. - Tất nhiên. Tôi ghi nhớ mọi lời anh nói mà.
Hôm nay Levin sao vậy?
Không thấy đả kích như mọi khi?
- Thôi đi. - Constantine Dmitrich.
Nhà ta ở làng Kaluga thì sao,
nông dân tiêu sạch tiền uống rượu và chẳng trả ta được gì?
Vậy là sao? Anh lúc nào cũng khen ngợi lũ nông dân.
Để tôi giới thiệu với anh.
Constantine Dmitrich Levin, bá tước Alexei Kirillovich Vronsky.
Constantine Dmitrich khinh miệt và ghét bỏ thành phố
cũng như dân thành thị chúng tôi. - Anh sống ở nông thôn cả năm ư?
Mùa đông chắc buồn tẻ lắm nhỉ.
Không hề nếu có việc để làm.
Với lại, anh không thể nhàm chán khi bầu bạn với chính mình.
- Tôi thích vùng nông thôn lắm. - Tôi sẽ chán phát khóc mất.
Không có những cuộc trò chuyện sôi nổi thì sao sống nổi.
Nữ bá tước Nordston nói cô vừa tham dự
1 cuộc gọi hồn bên bàn xoay.
Có vẻ hấp dẫn đấy. Tôi chưa từng thấy điều gì siêu nhiên cả.
Anh có tin vào vong hồn không, Constantine Dmitrich?
Sao lại hỏi tôi?
Cô biết rõ câu trả lời của tôi mà.
- Nhưng tôi muốn nghe ý kiến của anh. - Ý kiến của tôi là
bàn xoay chỉ đơn thuần chứng minh tầng lớp được giáo dục
cũng chẳng hơn gì người nông dân.
Họ cũng tin vào quỷ dữ và vong hồn.
- Tận mắt tôi đã thấy mà. - Anh không nghĩ có gì trong đó sao?
Nếu ta đã thừa nhận sự tồn tại của điện lực
dù chẳng biết gì về nó,
sao lại không có 1 sức mạnh mới nào đó mà ta chưa biết?
Bởi vì với điện lực, khi xát len với nhựa cây,
ta vẫn luôn tạo ra 1 hiện tượng có thể nhận biết được.
Còn với cái trò bịp bợm này...
Hay ta thử luôn nhỉ. Để thử xem nhé, quận chúa Kitty.
Xin chào!
Stiva.
- Anh đón ai thế? - Mẹ tôi.
- Anh bỏ lỡ đêm qua rồi. - Ở đâu?
Chateau des Fleurs chứ còn đâu nữa.
Chúa ơi, có cô em nhảy căng-căng đẹp lắm.
Tôi về nhà. Sau khi rời nhà Scherbatsky tôi thấy thoải mái quá,
chẳng muốn đi đâu nữa.
"Xem tướng ngựa ở dấu vết. Nhìn mắt người ắt biết đang yêu.''
- Còn anh đón ai? - Tôi đón 1 giai nhân.
- Thật đấy. - Đáng xấu hổ quá.
- Em gái tôi Anna. - Vợ Karenin?
- Phải. Chắc anh cũng biết nó. - Không đâu.
Tôi thì đã gặp Karenin và được biết danh tiếng ông.
Em rể anh là 1 người có tiếng. Giữ chức vụ cao trong Bộ.
- Phải, một người xuất chúng. - Nhưng không hợp với ta.
Như bạn anh Levin chẳng hạn. Tối qua tôi gặp anh ấy,
1 anh chàng khó chịu. - Anh không đánh giá cao Levin của tôi.
Nhưng hôm qua cậu ấy có nỗi khổ riêng.
Không phải anh muốn nói...
Levin đã yêu Kitty từ rất lâu rồi,
nên tôi thấy rất tiếc cho cậu ấy. - Ra thế.
Xin lỗi.
Con nhận được điện tín chưa? Con có khoẻ không? Khoẻ chứ?
- Chuyến đi an lành chứ mẹ? - Anna Arkadyevna!
- Cô chưa tìm được anh trai hả? - Stiva, ở đây!
Cô ấy thật là duyên dáng, phải không? Tội nghiệp cô ấy.
Chồng từ chối đi du lịch với cô. Ông ta nói mình bận quá.
Bá tước phu nhân, bà đã gặp con trai, tôi đã gặp anh mình.
Xin lỗi vì không nhận ra cô,
nhưng tôi không nghĩ ta đã từng gặp.
Anna Arkadyevna có một con trai 8 tuổi, Seriozha.
Họ chưa từng rời nhau, cô ấy rất buồn bực khi phải bỏ con trai lại.
Anna, rồi cũng có lúc cô phải rời xa nó thôi.
- Tạm biệt, bá tước phu nhân. - Tạm biệt người bạn thân mến.
Rất quyến rũ.
Khủng khiếp quá.
Anh ta chết rồi.
- Đó là một điềm xấu. - Vớ vẩn. Em đã tới đây.
Đó mới là điều quan trọng. Em không biết anh trông cậy vào em thế nào đâu.
Stiva, em biết anh có lỗi. Đừng chối.
9 năm... các con anh... sẽ bị vứt bỏ chỉ vì...
1 phút nông nổi. Thật vậy. Thật không hay
khi cô ta lại là gia sư của lũ trẻ.
Anh phải làm sao?
Đưa em đến nhà anh rồi quay lại toà đi.
Grisha đây sao? Lớn thế này rồi cơ đấy!
Trông em thật hạnh phúc và rạng rỡ.
Anh ấy cho em biết rồi. Anh đón em ở ga tàu.
Grisha, đi tìm Tanya đi.
Tất nhiên là cô ta trẻ trung và xinh đẹp.
Tuổi thanh xuân và nhan sắc của chị đã bị anh ta và lũ trẻ cướp mất.
- Chị ghét anh ta. - Em không muốn nói hộ anh ấy,
nhưng trong tình huống tồi tệ này còn cách nào hay hơn, Dolly?
Stiva thật đáng xấu hổ.
Nhưng anh ta làm tình với ả.
Em không bênh vực anh ấy, nhưng...
chuyện đã rồi.
Nhiệm vụ của Anna hoà giải cho gia đình anh trai
cũng giống mong muốn của tôi được hàn gắn quan hệ với anh mình,
cả 2 chúng tôi đều tuyệt vọng trong tình yêu.
Chào buổi tối.
Xin lỗi. Nikolai Levin có đây không?
Có một quý ông tới, Nikolai Dmitrich.
Nikolai.
Kostya.
- Gì thế? Chú muốn gì? - Em chẳng muốn gì cả.
Em đến thăm anh. Anh là anh em mà.
Người phụ nữ này là bạn đời của anh. Maria Nikolayevna.
Anh đưa cô ấy ra từ nhà chứa.
Nhưng ai muốn quen anh cũng phải tôn trọng cô ấy.
Được rồi, Masha, bữa tối cho 3 người nhé.
Với vodka và rượu vang.
- Anh cậu uống nhiều quá. - Mặc kệ cô ta. Chỉ là con điếm thôi mà.
- Chú là một quý ông mà. - Nikolai, đừng uống nữa.
Để anh... Để anh yên.
Đánh cho bây giờ.
Bữa tối thì sao?
Uống đi. Xem chú uống thế nào.
- Sao chú chưa lấy vợ? - Vô phúc ấy mà.
Chắc có gì đấy trong em làm người ta xa lánh.
Tại sao? Với anh, mọi thứ đã kết thúc.
Mừng chú...
Về với em...
ở nông thôn. Vì sức khỏe của anh.
Không. Còn nhiều việc lắm. Anh theo đảng cộng sản mà.
- Nikolai, còn cảnh sát. - Chúng sẽ hành hạ anh như với
bất cứ ai là người tử tế.
Đây.
Nếu muốn cao thượng...
thì phải công bằng đã.
Anh sẽ chiểu theo nguyện vọng của chú.
Đừng nghĩ quá tệ về anh, Kostya.
Thôi mà mẹ.
Quận chúa Kitty, cho phép tôi nhảy điệu cađri với em.
Tôi xin lỗi, tôi đã hứa với bá tước Vronsky,
nhưng tôi sẽ nhảy điệu thứ 2 với anh. - Thật hân hạnh, thưa quận chúa.
Người chủ tiệc không thể bị từ chối.
Cô đến đúng giờ thật tốt quá.
Đến trễ đâu có hay.
- Tôi dẫn cô tới đâu đây? - Cô Karenina đang ở đó thì phải.
- Dẫn tôi tới chỗ cô ấy nhé? - Xin lỗi quý bà, quý ông, xin lỗi.
- Cô nhảy khắp phòng. - Quận chúa Kitty là một
phụ tá trung thành của tôi. Cô ấy khiến buổi dạ hội thêm lộng lẫy và vui tươi.
No comments yet. Be the first to leave one.