Deception

Deception

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Deception [2008][DVDRip XviD][AMIABLE][www updatesofts com]
A Commentary by sara_robert

Tags

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
XviD
TS
Published on: 2008-08-31
Downloads: 58
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

10:53 tối.

Xin lỗi đã làm anh giật mình. Tôi đang định về nhà đây.

- Trước đây chúng ta từng gặp nhau. - Ồ, anh là Wyatt, phải không?

Vâng. Vậy, anh phải làm việc trễ hay anh đang sưu tầm tranh ảnh khiêu dâm đấy?

Tôi phải rời khỏi đây vào ngày mai nên tôi chỉ đang cố hoàn thành mọi việc thôi.

- Còn anh thì sao? - Anh đùa sao? Vẫn còn sớm mà.

Khó mà tin được rằng từng có thời...

người ta được coi là thành đạt khi họ làm rất ít việc.

Thế anh làm gì nào? Công ty thuê anh để ban phước cho những sổ sách họ gửi cho anh à?

Tôi là người kiểm tra sổ sách, vâng. Tôi tiếp khoảng 7 đến 8 khách hàng mỗi năm.

Tôi phải hoàn thành sổ sách của Stern, hình như đã kéo dài khoảng 4 năm rồi.

- Ra vậy. Thế anh thích công việc này chứ? - Có chứ. Bản chất công việc rất hấp dẫn với tôi.

Cấu trúc cân đối.

Theo tôi thì cũng được thôi, nếu anh thích làm việc với những con số.

Anh có muốn làm luật sư không?

Theo tôi thì cũng được thôi, nếu anh thích làm việc với những tên khốn.

- Tôi làm phiền anh rồi, cho nên... - Này, không đâu. Tôi cũng gần xong rồi mà.

- Thật chứ? - Ồ.

Vậy...

Worth và Berman, đúng không? Họ tuyển dụng anh phải không?

Vâng. Năm cuối đại học. Họ trợ cấp cho bằng tốt nghiệp của tôi.

À, tôi hiểu rồi. Vậy là anh khá nghèo, phải không?

Tôi cho là vậy. Mẹ đã một mình nuôi nấng tôi...

và bà mất năm tôi 19 cho nên trợ cấp cũng giống như một cái phao cứu sinh vậy.

- Wow. Có vẻ như anh rất cần đến nó. - Tôi chắc cũng có nhiều người

- còn tệ hơn thế. - Không phải ở đây đâu.

Thực ra thì mỗi người tôi quen đều được chuyển đến Havard thông qua Andover.

- Anh cũng vậy à? - Ồ, không. Hoàn toàn không.

- Tôi chuyển đến Princeton qua Exeter. - Nhưng cũng như nhau thôi mà. Ồ thôi được rồi.

Vậy, Jonathan...

Tôi nghĩ tôi có một thứ có thể giúp anh tập trung hơn.

- Anh hút thuốc chứ? - Lâu rồi tôi không hút.

Tốt. Nó sẽ giúp anh phấn chấn hơn đấy.

Tôi không chắc... Tôi chỉ thỉnh thoảng cảm thấy, à...

anh biết đấy... khác biệt.

Tôi làm việc cho một trong những công ty tài chính lớn nhất thế giới...

và chẳng có gì giống như có một tổ chuyên viên ở đây để chứng minh điều đó. Giám đốc mới của tôi...

Tôi thậm chí còn chưa hề gặp mặt ông ta.

Tôi cố gắng và gặp gỡ nhiều đồng nghiệp những kết quả cũng có thế.

Đối với các nhân viên kế toán tôi quả là một nỗi đau khổ vì trong suốt 2 tuần họ phải luôn nín thở vì lo lắng.

Họ mong rằng tôi không nhặt nhạnh bất kỳ sai lầm nào của họ.

Với mọi người tôi chỉ là một sự ổn định nhất thời vì vậy mà tôi làm phiền họ.

Thỉnh thoảng...

Tôi ngồi đây và nhìn qua lớp cửa kính, và thấy cuộc đời này...

- đang từng chút một bỏ rơi tôi. - Jonathan.

Vâng?

Theo như đồng hồ trên tường thì anh đã nói suốt 37 phút rồi.

Tôi còn không nhớ tôi đã nói gì nữa.

Vậy, Thượng đế nói với Chúa Jesus...

Tôi chưa từng cảm thấy tốt thế này từ lúc tôi thấy Van Halen vào năm '97.

Xin đừng đứng gần những cánh cửa đang đóng lại.

- Đây có phải là chuyến xe đến đường Canal không? - Vâng, đúng nó đấy.

Vậy, tất cả đây rồi. Đây là bản báo cáo về ông Cross.

Cô làm ơn chỉ đường cho tôi đến văn phòng ông Wyatt Bose.

- Ai cơ? - Wyatt Bose. Ông ấy là một trong những...

Này, đừng có nhìn xuống áo của Daphne nữa chứ.

Thế, đi vào, đi ra, phải không? Nơi nào tiếp theo đây?

Quỹ Clancey vào thứ Sáu và tiếp đó là Clute-Nichols.

Nghe thú vị đấy. Đợi chút nào.

- Rất vui được gặp anh, Jonathan. - Tôi cũng vậy.

À... đợi đã. Ngày mai anh rảnh chứ?

Tay nghề đánh bóng của anh thế nào?

- Rất tiếc. - Chơi hay đấy.

Chỉ nhường nhịn thôi, McQuarry.

Anh chơi như sát thủ vậy, anh làm tôi phục sát đất đấy.

Khi mới biết đến những thứ này, tôi cũng chỉ là lính mới tò te thôi.

Tuyệt, thế anh lấy những thứ này ở đâu? Ăn cắp từ Jimmy Connors à?

- Cái này thì sao? Dây cước tự nhiên à? - Không, cả cước tự nhiên và Kevlar nữa.

Tôi nên thay chúng thôi. Chúng sờn hết cả rồi.

Hai cô nàng khi nãy cũng xinh nhỉ.

Anh không được nhiều phải không?

- Ý anh là sex à? - Không, bảo hiểm lũ lụt ấy.

- Anh đã ngủ với bao nhiêu cô rồi? - Tôi không biết nữa.

Anh biết đấy. Mọi người đều biết.

- Hẳn là 4. - Hẳn là 4?

Được rồi. 4. Còn anh?

- Tôi à? Không ý kiến gì. - Anh chỉ vừa nói là mọi người đều biết mà.

Ý tôi là những người như anh kìa. Thôi nhanh lên đi. Chúng ta đi uống gì đi.

Anh có thể mượn vài thứ của tôi. À. Guten Abend, Herr Kleiner.

Lối này, Jonathan.

Thế này sao?

Tác phẩm của Gerhard Richter. Thực ra thì, Kleiner, người chúng ta vừa gặp dưới nhà.

Ông ta là một chuyên gia buôn tranh đấy.

Ông ta làm tôi mê mẩn bức họa này khi ở Munich.

Tôi quay lại ngay.

Thử cái này đi.

Sao cơ?

Coi nào, Jonathan.

Anh làm tôi nhớ đến một người, Jamie Getz. Tôi gặp anh ta khi còn là sinh viên năm nhất ở Princeton.

Ồ, Anh ta rất thông minh đấy. Anh ta cũng rất tế nhị, khi anh để anh ta thoải mái. Nhưng anh ta...

Cái gì cũng có ranh giới của nó. Giờ thì anh luôn mong rằng mọi chuyện chưa từng xảy ra.

Sự thật thì anh ta luôn là người cảnh giác.

- Vậy chuyện gì đã xảy ra với anh ta? - Ồ, anh ta tự sát.

Gì cơ?

Anh đùa sao.

- Thay đồ đi. - Trong này à?

Trong đó đấy. Cửa thứ 2 bên tay phải.

Được rồi, Jonathan, chỉ mới 4 thôi phải không nào?

Ồ, coi nào. Bây giờ, nhìn này...

Tôi chưa bao giờ mạo hiểm cả.

- Có gì cản trở nào? - À, tôi từng...

- Không, coi nào, chia sẻ với mọi người trong nhóm đi. - Tôi từng gọi vào một dường dây sex.

- Được rồi, nói tiếp đi. - Tôi trò chuyện với một cô nàng tên Star trong khoảng nửa tiếng.

Tôi đã kết thúc buổi nói chuyện này bằng việc giải thích cho cô nàng về luật khấu trừ 179 trên chiếc Escalade đời mới.

- Anh phải trả tiền để đưa ra lời khuyên về thuế trên đường dây sex à? - Thì thế đấy.

Cảm ơn vì đã chia sẻ, Jonathan. Cái đó hơi đáng xấu hổ đấy.

Ồ, chào.

- Anh có... Có phải cô ta nhìn tôi không? - Phải, cô nàng nhìn anh đấy.

- Không phải đâu. Coi nào. - Hẳn đó là một lời mời gọi đấy?

Nghe này, anh không nghĩ là phụ nữ cũng có những sự thôi thúc tương tự sao?

Những phụ nữ thành đạt cố gắng làm việc để xua đi những thôi thúc đó?

Và?

Xem nào, có thể nói cũng có một cách để lo liệu vấn đề này đấy.

Anh nói cứ như thể nó dễ dàng lắm vậy.

- Tối nay vui chứ hả? - Vui lắm.

- Tôi cũng thế. - Woa. Tôi vẫn còn không chắc một chuyện.

Không, tôi dễ mắc cỡ. Nhưng...

Cảm ơn. Cảm ơn vì trận tennis và đã dẫn tôi đi chơi.

Có gì đâu. Tennis thì lúc nào cũng được. Đặc biệt là khi anh chơi tệ như vậy.

Làm ơn dừng lại gần ngã tư này. Tòa nhà Waldorf Astoria.

Tôi phải đi gặp một người.

- Cẩn thận đấy. Và chúc anh một đêm vui vẻ. - Tôi sẽ gọi cho anh vào ngày mai.

Dù có chuyện gì, anh cũng sẽ muốn gặp Julie Levinson.

Cô ấy là Phó Quản lý của chúng tôi.

Nhưng, như tôi nói đấy, tôi không nói trước được gì đâu.

- Chưa bao giờ. - Được rồi. Cảm ơn.

Ở ngoài này đẹp thật. Tôi lại không để ý lắm.

Anh phải thường ra ngoài hơn. Những ánh đèn huỳnh quang đó sẽ giết anh chết thôi. Tôi đã đọc về chúng rồi.

Chào.

Khỉ thật. Không, tôi biết rồi. Giữ máy nhé.

Thử xem nếu anh dời nó lại vào lúc 6:30 chuyến JFK #4. Được rồi. Vâng.

Rutherford muốn tôi tham gia cùng anh ta vào London ASAP.

- Chúng tôi đang làm việc với Lloyds về một số vấn đề về tài chính. Tôi đã nói với anh rồi mà phải không? - Vẫn chưa.

- Tôi phải đi khoảng 2 tuần. - Nghe thú vị nhỉ.

Chán y như là phạm tội vậy, nhưng... Dù sao thì, tôi phải trở lại thôi.

- Sẵn sàng chứ? - Rồi.

Thật phiền nhiễu. Tôi không muốn nghe tí nào.

Tại sao?

Thật là ghê tởm. Đừng bao giờ kể với ai nữa đấy. Đừng bao giờ.

Cậu không phải loại người dám tè bậy trước mặt bọn đàn ông đấy chứ?

Cái gì chuyển động trong căn phòng Xerox thì cũng đều ở lại căn phòng Xerox thôi.

Jonathan McQuarry, chào.

Chào?

Wyatt? Là tôi, Jonathan đây. Tôi đang giữ điện thoại của anh đây. Tôi chắc là anh cũng cầm nhầm điện thoại của tôi rồi. Thật chán quá đi!

Hẳn anh đã cất cánh rồi, cho nên, nếu nhận được tin này thì gọi cho tôi vào điện thoại của anh nhé.

Tôi sẽ nói chuyện với anh sau. Giữ sức khỏe nhé.

- Ông Lewman. Chào. - Chào.

Thật ra, ông Lewman à, có một chuyện tôi phải nói với ông. Thứ lỗi.

- Xin chào? - Tối nay anh rảnh không?

Nghe này, đây không phải là... Xin lỗi, giữ máy một lát nhé?

Ông Lewman, phòng ngủ của tôi... Tôi nghĩ nó bị rỉ nước.

Tôi hy vọng ông sẽ kiểm tra lại. McQuarry. Phòng 631.

Được. McQuarry. Vâng, Tôi sẽ xem lại nhanh nhất có thể.

Xin chào? Ai đó?

- Chào? - Tối nay anh rảnh không?

- Thật ra thì có đấy, nhưng tôi không phải Wyatt. - Xin lỗi tôi không hiểu.

- Thật ra, tôi rảnh, nhưng... - Anh có thể đến khách sạn The Dylan trong một giờ nữa không?

Chắc được, nhưng...

- Anh đang đợi tôi à? - Vâng, tôi nghĩ thế.

- Cô uống gì không? - Không, cảm ơn.

Tôi có một cuộc gọi họp hội nghị từ Tokyo sáng sớm nay.

- Chúng ta đi chứ? - Vâng.

- Anh chưa đến khách sạn này bao giờ ư? - Chưa.

Nghe này, người mà cô nghĩ rằng đã nói chuyện trên điện thoại thực ra không phải là tôi.

- Anh không phải là người đã nói với tôi trên điện thoại sao? - Không, không... Phải, là tôi.

- Nhưng... - Chuyện gì thế?

- Tôi không hấp dẫn anh sao? - Ồ, cô rất đẹp.

Chỉ là cô đã gọi cho tôi và tôi đến đây nhưng tôi không...

- Anh không? - Tôi không chắc chuyện gì đang diễn ra.

Anh không chắc chuyện gì đang diễn ra?

Ngồi xuống. Ngồi xuống nào.

- Chào. - Này, anh dậy sớm thế.

- Này! London thế nào hả? - Có mưa. Vậy là tôi lấy điện thoại của anh, còn anh lấy của tôi.

Phải, hẳn là tôi đã cầm nhầm vào buổi ăn trưa trước khi anh đi khỏi.

- Chẳng phải chuyện to tát gì. Tôi cũng chuyển các cuộc gọi công việc đến điện thoại này rồi. - Ồ, ổn rồi.

- Vậy, tôi có cuộc gọi nào không? - Có đấy.

- Và? - Ờ thì...

- Cái quá gì thế nhỉ? - Tôi biết rồi. Anh đã hẹn hò cô nào đó chứ gì.

- Tôi nghĩ anh sẽ gọi lại cho tôi chứ. - Ồ, chừa tôi ra đi. Tôi cũng sẽ làm thế thôi.

- Vậy chuyện đó thế nào? - Thật là tuyệt, thật đấy. Cô ấy...

Khỉ thật. Tôi gọi lại sau. Họ đang gọi tôi đi họp. Tôi rất muốn nghe hết chuyện đấy.

- Được rồi. - Còn điện thoại của tôi, cứ dùng tự nhiên nhé.

Được rồi. Cảm ơn.

Vâng?

Chào. À...

- Vâng? - Tối nay cô rảnh chứ?

- Ở đâu? - Ở đâu à, được rồi.

- Khách sạn The Dylan. - Có lẽ ở Đại lộ Công viên đi.

Tại quầy bar, lúc 11:30.

Nếu anh là người đáng ra không phải là anh, anh đến muộn rồi.

- Xin lỗi? - Phải không?

Đến muộn, hay là tôi đáng ra không phải là ai đó?

Cả hai.

Phải, tôi đến muộn, và tôi cũng là người đáng ra không phải là tôi.

Được rồi, vậy thì.

- Anh làm ơn đặt cái này vào phòng nhé? - Vâng, thưa bà.

Tôi không có phòng.

Anh vẫn chưa quen với những thứ này nhỉ?

Có những người chịu trách nhiệm về căn phòng. Đó là luật.

- Ồ. Vậy tôi nên... - Chính xác.

More Vietnamese subtitles for Deception

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left