The first 200 lines.
Mãi mới có một ngày nắng ấm.
Hiện tại, đây là nơi anh thích nhất thế giới.
Ngay bên cạnh em.
Cảm ơn vì cuộc nói chuyện đó.
Cảm ơn em. Như đã nói, anh thấy mình thật ngu ngốc.
Không, đừng thấy vậy.
Rốt cuộc anh không hiểu gì vậy? Anh ngốc đến vậy sao?
Không phải là anh không hiểu.
Chỉ do ta có cách cảm nhận tình yêu khác nhau thôi.
Không phải chuyện hiểu hay không. Anh hiểu chứ?
Chỉ vậy thôi.
Anh nhớ em lắm.
- Vậy à? - Thật đấy.
Nhớ cực kỳ.
- Nhớ đến héo mòn. - Có thể là em cũng hơi nhớ anh.
- Nhưng em không muốn thừa nhận à? - Em không cần khoe toáng lên.
Ừ.
Nhưng em có nhớ anh à? Thật là…
Có lẽ là có. Ừ.
Không, chết tiệt. Tình yêu này sẽ viên mãn, như anh đã nói.
- Ôi, ngón chân em bị chuột rút rồi. - Em vừa nói gì thế?
- Ngón chân em bị chuột rút. - Vậy à.
Ừ, đúng là.
Cái khỉ gì vậy?
Em phải nhấn mạnh cho hết chuột rút. Tự dưng bị à?
- Khỉ thật… Anh đang nói gì nhỉ? - Ừ. Không, nhưng…
Kệ đi. Để lúc khác anh nói lại.
Không có gì đặc biệt cả. Để chân em khỏi đã.
Quái quỷ gì vậy trời? Không, nhưng…
- Kể anh một chuyện nhé. - Ừ.
Em có một bộ phim để ta cùng xem.
- Ừ. - Em chủ định tìm và để dành chờ anh.
- Trông có vẻ hài hước lắm. - Vậy à?
Em đã nghĩ, "Daniel và mình có thể cùng xem phim này".
- Tuyệt. - Anh biết ý nghĩa thế nào
khi em để dành phim để xem với anh không?
Và em thực sự không xem lén trước à?
Ừ. Em để dành để ta cùng xem đấy.
Em muốn xem cùng anh. Em muốn ta vừa xem vừa cười cùng nhau.
Hoàn hảo.
Tuyệt. Anh mong chờ lắm.
- Ta có thể nằm đây xem. - Tuyệt.
Vừa nằm xem phim vừa ngắm cảnh quả là ấm cúng.
Em yêu. Anh muốn một nụ hôn.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG: THỤY ĐIỂN
Anh uống nước được không?
Nhà không còn nước trái cây hay gì cả.
Nước cũng được.
Mối quan hệ của chúng tôi… rất tốt. Vẫn đi đúng hướng.
Nhưng đạo Cơ Đốc của tôi đang là nỗi lo lớn nhất hiện tại.
Cô ấy bảo tôi rất cực đoan trong đức tin. Tôi không thấy mình cực đoan chút nào.
Tôi thấy mình rất biết phải trái.
Tôi không hiểu anh muốn đi đến đâu với câu hỏi này.
Tôi cảm thấy có thể là do anh muốn tìm lối ra khỏi vấn đề đó.
Một câu mà em hay nói là anh rất đậm chất Cơ Đốc và cực đoan.
Hay đại loại thế. Với anh, không có "rất". Một là theo đạo, hai là không.
Nhưng em chưa từng đắm mình vào thứ gì.
Em chưa từng tiếp xúc với nó trước khi gặp anh.
Nhưng giờ có lẽ ta sẽ phải bàn bạc những vấn đề lớn.
Vì em chưa hiểu nhiều về Giáo hội Ngũ Tuần
hay tư tưởng của họ về mặt con cái.
Việc này em cũng có phần trách nhiệm.
Lẽ ra em nên nghĩ đến và hỏi, "Anh thuộc hệ phái nào?"
Em thậm chí không biết phân biệt…
- Khi em so… - Đậm chất Cơ Đốc hay có chất Cơ Đốc…
…Giáo hội Ngũ Tuần với Giáo hội Thụy Điển, em sẽ thấy là "cực đoan".
Giờ Giáo hội Thụy Điển còn không giảng luận Kinh thánh.
- Em không biết sự khác biệt. - Ừ.
Điểm duy nhất em so sánh là… Phần về… Như em đã nói với anh,
em thấy việc hiện tại, người đồng tính được kết hôn ở nhà thờ rất tốt.
Vì bản thân em cũng đồng tình với quan điểm đó.
Nhưng Giáo hội Ngũ Tuần thì… vẫn cấm.
- Việc đó phụ thuộc vào Giáo hội Ngũ Tuần. - Ừ.
Mỗi giáo hội độc lập lại khác nhau.
Vì thế, với mỗi giáo hội, anh luôn hoài nghi thông điệp của họ.
Vì mỗi nơi một kiểu. Ta phải chọn thông điệp mà mình nghe theo.
Chính điểm này làm anh thấy em hoài nghi anh.
Vì em nên biết rằng anh có hệ tư tưởng rất đàng hoàng.
Nếu đối phương là người vô thần, em sẽ không hoài nghi như vậy.
Không phải hệ tư tưởng của anh không tốt, mà là có giống của em không?
Em không biết.
Em không biết…
Giờ anh không có sức để xác định rõ ràng mọi thứ.
- Ta cần một ngày thư giãn. - Ừ.
Chuyện hôm qua, lúc em bỏ anh lại… lúc em bỏ về nhà trước anh.
Lúc đó em xúc động quá.
Những cảm xúc đó là gì?
Em không biết nữa. Khi cảm xúc trào lên… Khi một chuyện nhỏ nhặt xảy ra…
Tình cảm của ta đang rất suôn sẻ thì một vấn đề nhỏ nảy sinh
nên em cảm thấy như thể tất cả bị sụp đổ vậy.
Và em cảm thấy, "Chúa ơi, tình cảm của hai ta sẽ thế này à?
Không, giờ mình thấy chuyện kết hôn là không thể.
Mình sẽ cưới anh ấy à?"
Anh hơi lo khi em nói tình cảm của em dễ tụt từ 100 xuống…
mức không ngay lập tức.
Những lời đó khiến anh thấy, "Cảm xúc cô ấy dành cho mình dễ phai nhạt mức nào?
Sao một người có thể đang yêu say đắm chuyển ngay sang…
không cần nhau nữa?" Em hiểu ý anh chứ?
Lúc đó là lúc đó. Vì mọi thứ… Không phải lúc nào em cũng vậy. Không đâu.
Được rồi.
Đó không phải cảm xúc thật của em, chỉ là cảm xúc về tình huống đó
là từ 0 xuống 100. À không, là từ 100 xuống 0.
Lúc đó anh cảm thấy bị em vứt lại và bỏ rơi.
Còn em cảm thấy bị anh bỏ rơi vì anh không hiểu cảm xúc của em.
Và anh hiểu vì sao em thấy thế. Hoàn cảnh này rất dễ khiến ta thấy bế tắc.
Nhưng… Anh ước là nếu em cảm thấy như vậy…
Anh là người yêu của em. Hãy nói cho anh biết.
Nếu em đã cho anh cơ hội để hiểu,
mà anh lại không để tâm thì đó là lỗi của anh.
Nhưng nếu anh không thể hiểu hàm ý trong hành động của em
thì anh sẽ thấy rất khó khăn.
Vậy nên anh nghĩ, giải pháp là miễn là ta luôn nói chuyện thẳng thắn
và xử lý vấn đề…
thì anh thấy sẽ không có vấn đề gì và như thế rất tuyệt vời.
Em thấy vui hơn…
- Ừ. - …sáng nay rồi.
Ừ, với cả hai ta.
- Giờ ta lại tình cảm như cũ. - Trở lại đường đua.
Giờ ta phải nấu ăn.
Rồi em sẽ ăn cái bánh gato. Hay anh ăn hết rồi?
Anh ăn hết rồi à?
Ừ, tại không khí ở nhà u ám quá. Khi thấy buồn, anh thường ăn vặt.
- Vậy à? - Ừ.
- Em thì không. - Anh thì có. Anh ăn để xoa dịu nỗi lòng.
Sao em lại nhìn bụng anh?
Em đâu có.
- Đồ ngốc. - Đồ quỷ.
14 NGÀY TRƯỚC LỄ CƯỚI
- Ngày mai là đến rồi. - Tiệc đính hôn.
Ừ.
Thật vui vì được gặp lại mọi người. Và biết họ đã đi đến đâu…
- Ừ. - …trong hành trình của mình.
Anh thấy sao? Anh nghĩ liệu có…
vài…
ứng viên cũ cũng có mặt không?
Anh không biết, nhưng có thể là có.
Có thể lắm.
Chỉ để…
gây thị phi.
Ừ.
Sẽ vui lắm đây.
Đó là tiệc đính hôn của chúng tôi.
Ai chả muốn được gặp những cặp đôi khác và vui vẻ bên nhau.
Nhưng trong tôi lại tràn đầy cảm giác phân vân.
Nhưng tôi vẫn ở đây. Tôi muốn cố gắng đến cùng.
Tôi đã hứa với anh ấy là sẽ không nói gì thêm về sự bất an của mình.
Hãy thử cho nó một cơ hội và cố gắng hết mình.
Đi Phố Cổ cùng em. Khi hẹn hò với em mấy tuần trước, anh hoàn toàn không ngờ.
- Ừ. - Tiệc đính hôn của ta sắp đến rồi.
Anh đang dần yêu em ngày càng nhiều.
Phải, em là cô nàng dành cho anh.
Em là cô nàng dành cho anh.
Đã có vài chuyện khiến tôi cảm thấy không thể tin tưởng anh ấy.
Và cảm giác đó rất khủng khiếp.
Vì niềm tin rất quan trọng. Sự tin tưởng và tôn trọng nhau là quan trọng số một.
Ái chà!
Chúa ơi, đẹp quá.
- Chào! - Chào.
- Gặp nhau vui quá. - Gặp nhau vui quá.
- Chào mọi người! - Xin chào.
- Một đôi đậm chất hè, nhìn mát cả mắt. - Hai người cũng vậy.
Ừ, ta đứng cạnh nhau thế này rất đẹp.
- Ta làm sáng cả khu này. - Cảnh quan đẹp quá, thấy cả Globen kìa.
Ái chà, tuyệt thật.
- Ồ! - Chào!
Bọn tôi đến cuối cùng à?
- Chào. - Chào.
- Hôm nay có ai thấy hơi lo lắng không? - Có.
Ta nâng cốc chúc mừng bữa tiệc đính hôn nhé?
- Chúc mừng. - Chúc mừng.
- Chỉ có chúng ta thôi hả? - Ừ, chỉ chúng ta thôi.
Hay còn cặp đôi nào khác?
Ta đều bị ám ảnh bởi bữa tiệc trước,
lần Camilla và Ludde cũng đến rồi chia tay nhau.
Tôi tò mò lắm rồi.
- Ta chia ra hai bên nam nữ nhé? - Chia nam nữ ra hả?
- Ừ, được đấy. - Bắt đầu như vậy đi.
- Chúng ta sẽ ngồi ngoài đó. - Vậy ta sẽ ngồi ở vọng lâu.
Các anh có thể ngồi trong.
- Chúa ơi… Nhìn khung cảnh ở đây đi. - Đẹp quá!
- Ta ngồi đây nhé. - Ngồi đây đi.
Tôi rất tò mò về cảm xúc của mọi người.
- Cô muốn biết gì? - Tất cả! Cô đã yêu chưa?
- Rồi. - Bạn yêu!
Tôi vui quá.
Hôm qua khi nhìn anh ấy, tôi đã nghĩ…
- Anh chàng đó là của cô. - Tôi phát cuồng vì anh ấy rồi.
- Đại loại thế. - Thật tuyệt vời.
Tôi không ngờ mình sẽ có những cảm xúc này.
- Không à? - Phải.
Ừ.
Cô ấy nói, "Em chưa từng quen ai trong thời gian ngắn thế này
mà 'tranh cãi' nhiều đến vậy". Tôi chỉ thấy là chúng tôi bất đồng ý kiến.
Chúng tôi thảo luận những chuyện chúng tôi không cùng ý kiến.
Cô ấy gọi đó là cãi nhau. Có ai to tiếng không? Không.
Nhưng cô ấy vẫn gọi là cãi nhau. Và tôi thấy thế là sai.
Tôi cần thái độ nhẹ nhàng hơn từ cô ấy. Các anh hiểu chứ?
Tôi không thấy những ngày qua tệ hại. Nhưng có thể cô ấy nghĩ khác.
Johanna rất có duyên nên anh ngày càng thích cô ấy.
Nhưng cô ấy cũng rất gan lì.
No comments yet. Be the first to leave one.