The first 200 lines.
PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Khi các tàu ở giữa đại dương…
nơi xảy ra các vấn đề…
họ có thể sẽ ném anh qua mạn tàu xuống biển.
Thật nguy hiểm cho anh khi làm phim tài liệu này.
Có rất nhiều rủi ro đấy.
Nếu anh sợ chết, thì đi về nhà đi.
Tên tôi là Ali.
Đó là tôi đấy.
Và kể từ lúc tôi còn nhớ được,
tôi đã luôn bị mê hoặc bởi cá heo và cá voi.
Mà nỗi ám ảnh về đại dương của tôi
thật ra là sinh ra từ việc xem phim tài liệu
làm bởi những người như Jacques Cousteau, David Attenborough, và Sylvia Earle.
Việc xem phim của họ đã mở ra thế giới hoàn toàn mới với tôi,
ngập tràn với sự phong phú của cái đẹp, màu sắc, và sự sống.
Tôi ước đến một ngày được khám phá các vùng biển giàu có
như họ đã từng.
Được chụp hình tất cả các loài động vật phi thường
sống bên dưới những con sóng.
Học xong đại học, tôi làm các phim tài liệu khác,
nhưng khi 22 tuổi, tôi sẵn sàng bắt tay tự làm phim
về việc đại dương tuyệt vời như thế nào.
Nó là nhà của tới 80% tất cả sự sống trên Trái Đất.
Và với đại đa số các vùng biển đến nay vẫn chưa được khám phá, với tôi,
đại dương là một nguồn cảm hứng bất diệt.
Nhưng không lâu sau khi bắt đầu dự án,
viễn cảnh lãng mạn mà tôi luôn nghĩ về đại dương đã thay đổi hoàn toàn.
…thấy cá voi mắc cạn trên bờ biển nước ta đầu tuần
có hơn 30 túi nhựa trong bụng của nó.
Đây là con cá voi thứ 29 của loài này mắc cạn khắp châu Âu trong hai tuần qua.
Nó tượng trưng cho giai đoạn mắc cạn lớn nhất trong…
…dạt vào bãi biển…
Ở Vương quốc Anh, bốn con khác đã chết trong các lần mắc cạn gần bờ gần đây…
Khi tin tức bắt đầu truyền đến về cá voi dạt vào bờ biển,
kể cả dọc bờ biển Đông Nam nước Anh tôi sống,
buộc tôi đối mặt với phía câu chuyện tôi chả hề biết.
Câu chuyện nói về tác động của ta lên biển đã trở nên to lớn thế nào.
Việc những con vật này dạt bờ với những cái dạ dày chứa đầy nhựa
là một việc tàn khốc, không chỉ vì trí thông minh tuyệt vời của chúng,
mà vì chúng còn giúp giữ cho cả đại dương sống sót.
Khi cá heo và cá voi lên mặt nước thở,
chúng bón phân cho thực vật biển tí hon trong đại dương: Sinh vật phù du,
loài mỗi năm hấp thụ nhiều hơn gấp bốn lần lượng khí các-bon đi-ô-xít
của rừng mưa Amazon,
và tạo ra tới 85 phần trăm lượng khí ô-xy ta hít thở.
Trong thế giới quan ngại về các-bon, biến đổi khí hậu
việc bảo vệ những con vật này nghĩa là bảo vệ cả hành tinh.
Theo tôi nhìn nhận, nếu cá heo và cá voi chết, thì đại dương chết.
Và nếu đại dương chết, ta cũng vậy.
Mà với nhiều cá voi chết dạt bờ thế, tương lai có vẻ u ám.
Nhựa xâm chiếm mọi ngóc ngách của biển trên thế giới
với các đảo rác trôi nổi khổng lồ đang tích tụ giữa đại dương,
như đảo rác Thái Bình Dương.
Thực tế là, ngày nay, một lượng tương đương với một xe tải rác nhựa
bị đổ xuống biển trong mỗi một phút,
hợp nhất với hơn 150 triệu tấn
đã đang trôi nổi ở đó.
Nhưng lượng nhựa này vỡ ra thành các mảnh nhỏ hơn nữa gọi là vi nhựa,
thứ giờ đã nhiều hơn số ngôi sao trên dải Ngân Hà
ít nhất là 500 lần,
và đang ngấm vào mọi sinh vật sống trong đại dương.
Về cơ bản, đại dương của ta đã biến thành một nồi súp nhựa độc hại.
Và tệ nhất là, tôi đã là một phần lớn của vấn đề.
Dù tôi đã ký các đơn kiến nghị và đăng ký các bản tin đại dương,
tôi chả thật sự làm gì để bảo vệ thứ tôi yêu.
Nên từ đó trở đi,
tôi làm điều kẻ bắt chước Jacques Cousteau có tự tôn làm.
Tôi trở thành cảnh sát nhựa. Tôi quyên góp cho mọi tổ chức từ thiện đại dương có thể.
Đi dọn dẹp bãi biển,
mang dụng cụ ăn tái sử dụng được và chai đựng nước theo mọi nơi.
Nhiệm vụ của tôi đơn giản là ngăn thế giới dùng bàn chải đánh răng nhựa,
ống hút, dụng cụ ăn, chai lọ, túi hay bất cứ thứ gì là nhựa dùng một lần.
Tôi sẽ làm tất cả đến khi thông điệp được lắng nghe.
- Seaside Fish and Chip giúp gì được? - Ừ, chào. Tôi là Ali.
Liệu quán có thay việc dùng ống hút nhựa vì nó giết cá voi và rùa biển con không?
A lô?
Nhưng điều đó chả cản tôi xử lý bệnh dịch nhựa.
Đây là bãi biển đầu tiên của tôi. Chỉ trong một giờ,
tôi đã có thể thu thập ba túi đầy rác nhựa.
Có bao bì đựng thức ăn mang đi,
có dụng cụ ăn, có ống hút, có mọi thứ.
Tôi còn tìm thấy cả Nemo nè. Đến bãi biển kế tiếp nào.
Nhưng dù tôi đến bãi biển nào hay thu thập bao nhiêu,
luôn có nhiều nhựa, nhiều động vật dạt bờ hơn.
Sau nhiều tháng làm việc này,
khi bắt đầu tự hỏi đây có phải cách cứu sinh vật biển tốt nhất, tôi thấy tin này.
Nhật Bản đã xác nhận sẽ tiếp tục săn cá voi thương mại,
và sẽ rút khỏi Ủy ban Săn Cá voi Quốc tế.
Hạm đội săn cá voi nước này đã đến Nam Cực thứ Ba tuần trước.
Tokyo nói có ý định giết cá bất chấp lệnh cấm trên toàn thế giới.
Ừm, nay tôi thức dậy thấy tin tức này.
Chính phủ Nhật lại muốn tiếp tục săn cá voi ở Nam Cực.
Tôi biết cá heo và cá voi đang vô tình chết vì nhựa
mà chưa từng mơ chúng sẽ bị nhắm đến có chủ đích
bởi một ngành công nghiệp tôi nghĩ chỉ có trong sách lịch sử.
Tôi đã nghiên cứu và phát hiện có lệnh cấm săn cá voi quốc tế từ năm 1986.
Tuy nhiên, nhiều quốc gia đã hoạt động ngầm nhiều năm,
mà khét tiếng nhất lại là Nhật Bản.
Về mặt hậu cần, cực kỳ khó khăn để quay phim hay làm gì
về việc săn cá voi ở Nam Cực.
Nhưng tôi tìm ra một nơi ở phía Nam của Nhật Bản
nơi thấy được ngành công nghiệp này hoạt động từ bờ.
Ở một nơi gọi là Taiji,
mỗi năm có hơn 700 con cá heo và cá voi nhỏ bị dồn theo bầy vào một cái vịnh
để tàn sát.
Tôi muốn tìm hiểu tục săn cá voi của Nhật là mối đe dọa lớn thế nào so với nhựa.
Và tôi hẹn gặp một trong số ít nhà hoạt động
đã làm về vấn đề này trong nhiều năm, một người tên Ric O'Barry.
Chính phủ Nhật trải qua rất nhiều rắc rối
để đảm bảo là người ta không biết đến chuyện này.
Nếu bạn đến đó, và bạn không biết mình đang làm gì,
bạn có thể bị bắt, và bạn có thể sẽ ngồi tù rất lâu.
Vì họ đang cố loại bỏ những người chống đối lại
cuộc chiến với cá heo của họ.
Khi bạn mới xuất hiện ở Taiji,
ngay lập tức, cảnh sát sẽ theo bạn.
Họ đến khách sạn bạn ở. Theo dõi mọi nơi bạn đi.
Bạn bị Yakuza, bạn bị cánh hữu,
bạn bị chính phủ, ngư dân, bạn bị tất cả chống lại.
Phòng, điện thoại bị nghe lén.
TV thật ra đang chụp ảnh bạn khi bạn đang ở trong phòng mình.
Vậy bạn hỏi cái gì, làm sao… Chuyện gì xảy ra khi đến Taiji?
Chỉ cần biết tất cả đám người đó sẽ theo dõi bạn
và họ cố tìm ra cách: ''Làm sao để loại bỏ mấy người này?''
Nhưng nếu việc đến đó mạo hiểm thế,
và có vấn đề khác ảnh hưởng toàn bộ đại dương,
như nhựa dạt bờ khắp nơi, thì sao lại đến Taiji?
Có mặt ở Taiji với máy quay siêu quan trọng.
Nếu chả thể giải quyết chỗ này, cậu còn dám nói đến việc cứu đại dương?
Sao nổi? Còn chả xử lý được chỗ này. Nó chỉ to cỡ sân bóng bầu dục.
Đầu tôi vẫn đầy câu hỏi nhưng cuộc săn cá heo chỉ mới bắt đầu,
tôi biết tìm hiểu việc xảy ra ở Taiji
sẽ giúp tôi hiểu rõ hơn về tổng thể của cách cứu đại dương.
Hoặc là tôi ở nhà nhặt rác trên bãi biển cả ngày,
hoặc mạo hiểm và tìm hiểu có mối đe dọa nào lớn hơn với biển.
Nên tôi bỏ dở các dự án khác,
đóng gói máy ảnh của tôi, thuyết phục cộng sự Lucy tham gia,
với sứ mệnh vạch trần điều thật sự xảy ra với đại dương,
lên chuyến bay sớm nhất đến Nhật.
PHÍA NAM NHẬT BẢN
XE CẢNH SÁT KHÔNG DÁN DẤU HIỆU NHẬN BIẾT VÀ CẢNH SÁT TAIJI
- Hôm nay anh đi đâu? - Bọn tôi vừa đến. Tham quan khu vực thôi.
Đi nghỉ mát à?
Đi nghỉ mát. Vâng.
- Lái xe an toàn nhé. - Cảm ơn.
Quái gì thế?
Từ thời điểm đó, bọn tôi bị một đoàn cảnh sát,
mật vụ, cảnh sát chìm,
và cảnh sát biển theo dõi bọn tôi khắp nơi.
Là cảnh sát à?
Ừ, họ ở ngoài đó. Ra bằng cửa sau thôi.
Vậy là, tôi đã đến Taiji,
và quyết việc đầu tiên trong buổi sáng là ra cảng.
Các tàu bắt đầu ra khơi khá nhanh.
Tổng cộng có khoảng 13 tàu. Và họ đã đi trong vài giờ.
Khi về, họ đi theo đội hình, khói đen bốc lên cuồn cuộn từ ống xả tàu của họ.
Và đập vào các cột nằm trong nước
để cố dọa một tốp cá heo lớn vào gần bờ hơn,
rồi lèo lái chúng vào vịnh nơi tôi hiện đang đứng ở trên.
Không thể biết chính xác điều đang xảy ra. Nước bắn tứ tung.
Có người ở đó vật lộn với cá heo.
Dù là gì, họ chả muốn bọn tôi quay. Cảnh sát đang cố tìm bọn tôi.
Tình trạng rất khó để cố quay phim vụ này.
Việc lùa bắt cá heo ở Taiji tiếp tục được ủng hộ,
bảo lãnh, tài trợ bởi ngành công nghiệp giải trí công viên hải dương.
Một con cá heo còn sống thực sự rất đắt tiền.
Và thế nên,
việc hái ra tiền là bắt cá heo và cá voi con,
rồi bán chúng cho các công viên hải dương.
Việc bị giam cầm ở các bể chứa bằng bê tông gây ra
là nó lấy đi mọi thứ khiến cuộc sống của chúng đáng sống.
Những thứ chúng cần làm, chúng không thể làm.
Và mọi thứ chúng không muốn làm, chúng buộc phải làm.
Tôi đã thích đi công viên hải dương cả đời,
nhưng từ đầu chưa từng đặt câu hỏi các động vật đến đó thế nào.
Mà giờ, biết nó dính tới ngành như săn cá voi
tôi đã thề chả đến các công viên này nữa.
Mỗi ngày ở Taiji như Ngày Chuột chũi
chứng kiến tàu đi ra, cá heo bị lùa vào,
và từng tốp không thể tránh khỏi việc bị bắt giữ, tàn sát hàng loạt lặp đi lặp lại.
Chưa kịp nhận ra, bọn tôi đã ở Taiji hơn một tuần
nhưng vẫn không hiểu cớ sao họ lại giết chúng.
Vì cá heo chết đâu biết làm trò.
Lucy, cho tôi xem lại cái cô vừa thấy đi.
Tôi vừa tính toán từ dữ liệu trên mạng,
và từ năm 2000 đến năm 2015, cứ mỗi một con cá heo bị bắt,
thì ít nhất 12 con bị giết. Vô lý. Chả hiểu sao họ lại giết mấy con cá heo đó.
Ừm, nếu lùa bắt cá heo ở Taiji hàng năm được thúc đẩy bởi ngành nuôi nhốt,
nó đặt ra câu hỏi: "Vì sao giết cá heo không được chọn để nuôi nhốt?
Có rất ít lý do để tàn sát chúng.
Không có thị trường thịt cá heo.
Sao không thả lại chúng ra biển?"
Và câu trả lời cho câu hỏi đó là kiểm soát loài gây hại.
Các ngư dân xem cá heo là đối thủ cạnh tranh.
Họ cảm thấy chúng ăn quá nhiều cá, và nếu loại bỏ được cá heo,
sẽ có nhiều cá có sẵn cho họ bắt hơn.
Về cơ bản, việc tàn sát những con cá heo này là một phản ứng
của việc đánh bắt cá quá mức đang xảy ra ở Taiji này.
Nếu đây là thật, rằng cá heo bị đổ lỗi vì đánh bắt cá quá mức,
No comments yet. Be the first to leave one.