The first 200 lines.
Bố, bữa tối sắp xong rồi!
Bố? Trời ơi! Bố?
Bố?
Bố?
New Orleans là một nơi khó khăn để chết.
Nhưng khi bạn chết và trở lại, Hãy gọi tôi. Dylan Dog.
Hoặc ít nhất bạn đã từng.
Bạn thấy đó, tôi đã từng bảo vệ chúng,
những sinh vật của bóng đêm.
Những con vật đầy nanh vuốt mà bạn nghĩ rằng chỉ có trên phim
Vì sao ư? Bởi vì chúng có thật.
Tôi biết bạn đang nghĩ gì.
Tôi cũng từng suy nghĩ như vậy.
Nhưng cứ tiếp tục.
Hãy quan sát kỹ những kẻ lang thang trên đường.
Hãy quan sát hàng xóm, bạn thân của bạn.
Chiết tiệt, thậm chí cả bạn gái bạn.
Lũ quái vật ở ngoài kia, ẩn mình.
Và tôi, tôi là ranh giới giữa bạn và chúng.
Giữ hoà bình, giữ cái kim trong bọc, đường kẻ trên cát.
Nhưng rồi sau đó mọi thứ thay đổi.
Và tôi khám phá ra rằng, có nhiều hơn một cách để chết.
Trái tim bạn vẫn đập, nhưng đôi khi,
chỉ để trưng bày.
Dylan Dog: Đêm chết chóc
Nhưng lũ quái vật ăn thịt đã không còn là vấn đề của tôi nữa.
Tôi đã chuyển sang một công việc an toàn hơn.
Anh tưởng anh có thể huỷ hoại cuộc sống của mọi người, rồi bỏ đi sao?
Anh lên đạn quá sớm.
Cái gì?
Gí súng vào ai đó, thế là đủ.
Anh sẽ muốn lên đạn sau.
Trong trường hợp khẩu súng không doạ nổi anh ta.
Còn anh đã lên đạn rồi. Giờ anh định làm gì?
Lúc lắc trước mặt tôi?
Thấy không? Hiệu quả lắm, hả?
Nhưng nếu anh lên đạn muộn hơn, bùm.
Và anh chiếm thế thượng phong.
Đó, bạn tôi, trò chơi là thế.
Được rồi. Anh đến đây làm gì?
Tôi đến để cho anh một viên vào đầu.
Vậy anh sẽ không bấm chuông đâu.
Anh phải cho tôi biết điều này, sếp ạ.
Một lần nữa, anh là ai?
Ồ, phải rồi, anh đang cần được giúp đỡ.
Những bức ảnh này sẽ lấy đi mọi thứ của tôi.
Bốn phòng ngủ, năm phòng tắm
với một bể bơi và một sân tennis,
cùng chiếc Mercedes S-Class!
Nó chẳng là gì nếu không có tình yêu.
Làm thế nào mà anh biết được?
Tôi nghĩ là anh đã bỏ qua một vài điểm trong những bức ảnh.
Đúng thế, anh nên xem lại.
Thấy chỗ này không?
Tôi đã bỏ qua cái gì?
Lạy chúa!
Anh làm gãy mũi tôi rồi!
Bình tĩnh nào, cậu bé to xác.
Nó chưa gãy đâu.
Giờ, tôi biết anh khó chịu với tôi, nhưng tôi chỉ làm việc của mình.
Anh đã thậm thụt với cô thư ký.
Trợ lý điều hành.
Sao cũng được.
Anh ăn bánh, thì phải trả tiền.
Nhưng
cô ta chơi tôi trước
Chúa ơi.
Anh không cần trả thù.
Anh cần bằng chứng.
Ghi âm. Ảnh. băng video, nếu có thể.
250 một ngày, cộng chi phí.
Anh sẽ thanh toán bằng sec chứ?
Anh có lấy thẻ tín dụng không?
Dylan!
Anh ta mang theo súng hả?
Đây.
Gì thế? Cậu sẽ thích nó đấy.
Thứ giúp chúng ta bắt kịp cuộc chơi.
Marcus.
Dylan, nghe này, có 3 thành phần mấu chốt trong cuộc sống và công việc, okay?
Tôi gọi nó là YEL. khao khát, thu nhập, và học hỏi.
Cậu nên thôi xem mấy thứ quảng cáo đó.
Phải, còn cậu, cậu cần tiến hoá, anh bạn
Xin lỗi, mọi thứ đang biến đổi, Dylan.
Nó được gọi là "kỹ thuật số", hiểu không?
Nó là một phần của cuộc sống,
và những tấm phim đã lỗi thời rồi.
Nghe như thiên đường vậy.
Tôi dùng thẻ của cậu, nên tôi mong cậu sẽ thích nó.
Hả?
Này. Cậu đã suy nghĩ về buổi nói chuyện của chúng ta
vài tuần trước chưa?
Dylan, Dylan. Nghe này.
Này, tôi không nói là nhận thư
và rửa anh cho cậu là chán chết.
Nhưng, tôi có thể làm nhiều hơn thế. Tôi muốn được làm nhiều hơn, okay?
Tôi đã luôn nghĩ về những vụ án giữa ranh giới sống và chết,
chứ không phải bọn đàn ông ngoại tình và lừa tiền bảo hiểm.
Tôi muốn tham gia cùng cậu, Dylan.
Tôi không muốn làm chân sai vặt nữa.
Tôi muốn là cộng sự của cậu.
Marcus, Tôi đã nói rồi.
Tôi không thể có cộng sự.
Tôi rất tiếc.
Không sao, anh bạn.
À, nói về mấy ông ngoại tình,
những bức ảnh của Collins.
Ồ.
- Đúng rồi. - Wow.
Nó có phải ảnh chụp trộm không đó?
Phải, anh sẽ không muốn biết
Tôi phải chui qua cái gì để chụp đâu.
À, cậu có một cuộc gọi hôm nay.
Một cô gái ở khu Garden. Cô ta cần nói chuyện với cậu.
Cậu thấy không?
Không, cái gì?
Điều đó, anh bạn, có nghĩa là tăng lương.
New Orleans Khu Garden,
nơi những người giàu sống theo cách của họ
Mà trong trường hợp này, là chết theo cách của họ.
Ấn tượng đấy.
Có lẽ đến lúc cần một chiếc xe mới, anh bạn.
Này. Nó là đồ cổ,
còn cậu sẽ đi trước nó đấy
Hiểu không? Rồi, đúng vậy.
Cậu biết bọn họ không?
Ở kiếp khác.
Bạn rút ra điều gì qua những vụ ở khu phố trên?
Chúng luôn kết thúc ở khu buôn bán.
Nếu tôi biết được vụ này đi đến đâu,
tôi sẽ huỷ nó ngay lập tức.
Nhưng bạn họ nói gì về sự giả định không?
Nó luôn chơi khăm bạn.
Chào. Tôi có thể giúp gì các anh?
Không. Đấy là việc của tôi.
Tôi là Dylan.
Tôi thực sự không rõ chúng ta làm như thế nào.
Tôi chưa bao giờ gặp một thám tử tư.
Tại sao cô không cho tôi biết sao chúng tôi lại ở đây?
Cha tôi...
Để tôi đoán. Bỏ rơi gia đình?
Ông ấy bị giết.
Và ông ấy chẳng bao giờ bỏ gia đình, vậy nên...
Nên, anh đang ngồi cùng "gia đình"
Xin chia buồn.
Và, những anh bạn mặc áo xanh, họ nói gì?
Họ không nghe tôi nói.
Họ không tin tôi. Không tin câu chuyện của tôi.
Họ đỗ xe bên ngoài chỉ để thuyết phục hàng xóm
- rằng họ được an toàn. - Sao?
Thế tại sao cô lại nghĩ chúng tôi sẽ tin cô?
Sau lễ tang, vị linh mục đưa tôi cái này.
Tôi không còn làm những việc này nữa. Xin lỗi về sự nhầm lẫn.
- Đi thôi Marcus! - Chuyện gì thế?
Cha tôi đã bị giết bởi một con quái vật.
Này, cô, trong lúc hoảng loạn, cô có thể bị ảo giác.
Đừng nói những thứ chết tiệt đó. Chính mắt tôi nhìn thấy nó.
Nó rất lớn, đầy lông, những móng vuốt khổng lồ.
Xin lỗi, nhưng thám tử tư không phải thứ cô cần lúc này.
Tôi biết anh cũng là đồ nhảm nhí mà.
Chúng tôi sẽ gọi lại. Xin chia buồn với cô! Cám ơn đã dành thời gian.
Mẹ kiếp, Dylan! Chuyện quái gì thế, anh bạn?
Cô ấy đang gặp rắc rối.
Không, cô ta là rắc rối Đó không phải vấn đề của ta.
Đúng. Cha cô ấy chết. Cô ấy bị tổn thương.
Cô ấy đang cô đơn. Cô ấy cần chúng ta.
Bỏ đi, Marcus. Cuộc thảo luận kết thúc.
Này, dừng lại, nghe này. Từ từ đã, được không? Dylan, nghe này.
Đây là vụ thực sự đầu tiên trong năm.
Okay, có ai đó thực sự cần chúng ta giúp.
Đấy chính là điều tôi đang nói đến.
Một cái gì đó khác, cái gì đó tốt hơn!
Cậu không muốn sao?
- Không, tôi không muốn. - Cậu không muốn.
Bởi mọi thứ không tốt hơn, được chưa?
Hoặc như hiện tại, hoặc trở nên tồi tệ hơn.
Năm, 10, 20 năm sau, tôi vẫn chỉ muốn như hiện nay.
Đó là kế hoạch của tôi. Gặp cậu ngày mai.
Kế hoạch tốt. Tốt. Được rồi. Gặp cậu ngày mai.
Giờ tôi đi bộ, hả?
"Không xao động? Không vấn đề." Cái gì cơ chứ?
Thậm chí nó còn chẳng có nghĩa gì.
Corpus House, CLB tấp nập nhất thị trấn.
Một tên ma ca rồng bán thứ thuốc mà tất cả đều muốn.
Giúp bạn "lên" cả đêm, khoẻ như mười người.
Khiến bạn cảm thấy như mình bất tử.
Bọn ma cà rồng buôn bán máu của chúng như thuốc kích thích.
- Bao nhiêu? - 450.
Anh đã có đủ rồi, Roddy.
Tôi sẽ cho cô biết khi nào là đủ, okay?
Roddy!
Roddy!
Câm mồm!
Yeah!
Vargas.
Có một vụ người sói giết người tối qua
Một nhà nhập khẩu có tên Alfred Ryan. Một công dân.
Mọi người đều chết, Lorca. Bỏ qua đi.
Nhưng vụ này khác.
Hình như, bọn người sói ở cảng đã tìm thấy thứ gì đó
No comments yet. Be the first to leave one.