The first 200 lines.
CHIẾN TRANH BẨN Dịch phụ đề tiếng Anh: Jedi HDVietnam
Kabul, Afghanistan,
4 giờ sáng
Là một nhà báo Mỹ,
Tôi thường viết bài vào lúc nửa đêm
Nhưng luôn có điều gì đó lạ lùng
khi lái xe qua những con đường hoang vắng
Một thành phố có 3 triệu
ngọn đèn đường luôn bật sáng.
Đó là một hành trình quen thuộc:
Chờ đợi đoàn quân thắp sáng bầu trời đêm
vì thế bạn có thể thấy điều gì đó ở phía sau
Nhưng ta có thể thấy gì nhỉ?
Keith, lời chào từ Kabul, Afghanistan
từ Đại sứ Mỹ Karl Eikenberry...
Đây là câu chuyện về những điều được thấy
và chưa được thấy...
Và về những ẩn khuất sau ánh mắt thường
Khó có thể nói câu chuyện bắt đầu khi nào
Tôi đã là một phóng viên chiến tranh
hơn một thập kỷ
tại Yugoslavia, Iraq, và giờ là Afghanistan.
Sau gần 10 năm,
chiến tranh ở đây không còn là những tin chính xác nữa
Tôi nghĩ đó, giống nơi đó
ở đó, giống, 8 cái cào.
một, hai, ba
Ta chưa ra khỏi đây.
Tên làng là gì vậy?
Oh, tới không quan tâm
Với tớ chúng đều như nhau.
Yeah.
Tiêu điểm trong chiến dịch của các anh là gì?
Ở Nam Nangarhar
với người Ashkar-
Ashkael-
uh, bộ lạc Asherkeil
Anh biết đó, khó nói lắm, uh, tôi sẽ có quyền
có thể khi chúng tôi rời đi năm tới, nhưng...
Cho là chiến trận
trong cuộc chiến tranh chống khủng bố
quân đội thực hiện bài tập ra
và trở lại Kabul,
Tờ báo Afghan Press Corps buộc phải thổi phồng.
Chúng tôi được bảo rằng trận chiến vì con tim và khối óc
đang đà chiến thắng
khi những người lính đào giếng
hoặc uống trà với các trưởng lão.
Nhưng tôi biết tôi đã để lỡ câu chuyện.
Có cuộc chiến tranh khác,
được nêu ra trong các cuộc họp báo
và được chi tiết hóa trong mỗi tờ báo sáng
Ngày 14 tháng 12, làng Zabul
một cuộc bố ráp đêm
Bốn tay Taliban bị giết
Ba người bị bắt để thẩm vấn
Không có thường dân bị hại.
Không ai ở NATO đưa cho chúng tôi bất kỳ thứ gì khác
ngoài danh sách các cuộc bố ráp về đêm
Dường như không ai được biết ai đã làm gì trong các cuộc bố ráp đó
Và tôi sẽ không tìm ra được nếu tôi ở lại Kabul.
VĂN PHÒNG CẢNH SÁT JALALABAD, AFGHANISTAN
Đây là cuộc bố ráp lần thứ 3 vào khu vực của tôi
có 13 hay 14 người đã bị giết
Họ là những người vô tội.
Vậy những gì ông nói
là người Mỹ sẽ vào khu vực
nơi ông làm cảnh sát trưởng
và họ không báo ông rằng họ sẽ làm
những hành động như vậy trong khu vực của ông.
Tôi đã hỏi những lính Mỹ đến khu vực của tôi
Nhưng ngay cả căn cứ NATO ở đây nói rằng
họ không biết gì về cuộc bố ráp.
Quân lính tới từ căn cứ khác.
Vì thế có hai-
hai người trong nhà khách là những người bị giết đầu tiên
Và sau đó...
Người nông dân ở đây.
- Yeah. - Và sau đó là người nông dân khác.
Hai. Hai đứa con trai của ông ta
Hai
- Mm-hmm. - Hai đứa con trai.
Vậy đó, tôi cho là- Vậy là 7.
Hoặc 2-
- Hai, hai---bốn. Một người nông dân --- năm
Hai ở đây--- Bảy.
Hai...
Bất kể người Mỹ sẽ nói gì.
Mọi người biết rằng, bất kể người Mỹ sẽ nói gì,
Nếu người Mỹ làm chuyện này lần nữa,
Chúng tôi sẵn sàng đổ máu để chống lại.
Chúng tôi thà chết còn hơn ngồi không.
Danh sách các cuộc bố ráp của NATO trên báo
nhìn giống như bản đồ của một cuộc chiến bí ẩn.
Quân đội chia các con đường ở Afghanistan theo màu sắc
Xanh lá là an toàn.
Đỏ là nguy hiểm.
Và màu đen?
Đừng cố thử.
Hầu hết các cuộc bố ráp thường diễn ra
rất xa ngoài vùng xanh lá
về cái mà quân đội gọi là "vùng bị từ chối"...
Những nơi nhà báo không bao giờ xuất hiện
để hỏi.
NATO, Đại Sứ Quán Hoa Kỳ,
và theo phán đoán của tôi
mọi mục đích đều khuyến cáo không đi ra những chỗ đó
Nhưng tôi xem tin về một cuộc bố ráp ở Gardez,
mất nửa ngày lái xe ở Paktia
Tôi đi xa nhất có thể vào vùng xám
vào vùng biên nơi NATO kiểm soát
ngang qua những chiếc tank Nga rỉ sét
và nơi tiếp liệu cho máy bay ném bom của NATO
Hai nhà báo đã bị bắt cóc trên còn đường này,
và sau vài tuần
trong những chiếc xe bọc thép của quân đội
Tôi cảm thấy chiếc Toyota thật mong manh và yếu ớt.
Biết rằng tôi phải quay lại Kabul trước khi mặt trời lặn
khi quân Taliban kiểm soát những con đường.
Nhưng để tôi hình dung được nó bao xa
khi viếng thăm Gardez tôi sẽ biết.
GARDEZ TỈNH PAKTIA
Đây là con trai tôi, và đây là con trai tôi
và đây là con gái riêng của vợ tôi,
và đây là cháu gái tôi.
Họ giết chúng chỉ trong một ngày
Hai phụ nữ họ giết đang mang thai.
Một đứa 5 tháng, một đứa 4 tháng.
Một trẻ được sinh tại nhà
và chúng tôi đã tổ chức tiệc để ăn mừng
Chúng tôi đã mời rất nhiều khách và nhạc công
Suốt buổi tiệc, mọi người nhảy múa
điệu múa truyền thống, điệu Attan
Quân Mỹ tới tầm giữa 3:30 và 4 giờ sáng
Daoud muốn ra xem có chuyện gì
Nó nghĩ quân Taliban tới
Họ đã phục sẵn trên mái nhà.
Họ bắn Daoud ngay khi nó bước ra ngoài.
Bọn trẻ đều la hét,
"Daoud bị bắn! Daoud bị bắn!"
Chúng tôi mang Daoud vào đây.
Những người phụ nữ túm lấy Zaher.
Họ bảo nó đừng đi nếu không sẽ bị giết.
Nhưng họ đã bắn.
Họ giết 3 phụ nữ cùng với Zaher
Vợ, em gái và cháu tôi
Nhìn những lỗ đạn này.
Daoud bị giết ngay,
hay còn sống sau khi bị bắn?
Daoud và chị dâu tôi sống tới 7 giờ sáng.
Họ không để chúng tôi đưa họ tới bệnh viện
Người Mỹ dùng dao móc các viên đạn ra khỏi xác.
Họ lấy những viên đạn ra khỏi xác.
Anh thấy chữ U.S Forces
lấy đạn khỏi xác?
Ja.
Họ cột tay và bịt mắt chúng tôi.
Hai người tóm lấy chúng tôi
Họ đẩy từng người một vào máy bay.
Họ đưa chúng tôi tới tỉnh khác
Tới Paktika
Vậy là ông ta thấy vợ mình bị giết bởi quân đội Mỹ,
và bản thân bị cầm tù bởi người Mỹ
Ông ta nghĩ gì khi họ bắt ông ta?
Tôi không còn cảm giác gì cả. Tôi không thể khóc.
Người tôi cứng đờ và không cảm thấy gì
Ba ngày 3 đêm tôi không ăn.
Tay và quần áo đầy những máu.
Họ không cho nước để chúng tôi rửa hết máu.
Những người thẩm vấn có râu và không mặc quân phục Mỹ.
Họ có bộ ria lớn. Đôi khi họ cư xử đẹp.
Và đôi khi thì không
Lúc tôi về nhà,
tất cả xác chết đã được chôn.
Chỉ có cha tôi và anh tôi bị bỏ lại nhà. Tôi không muốn sống nữa.
Tôi muốn mang áo bom
và cho nổ trong đám đông người Mỹ
Nhưng anh tôi và cha sẽ không cho tôi làm như vậy.
Tôi muốn Jihad chống lại người Mỹ
MOHAMMED DAOUD 1 giờ sáng - Ngày 12/2/2010
MOHAMMED DAOUD 2 giờ chiều - Ngày 12/2/2010
Gia đình hình dung được
điều gì để người Mỹ tới nhà họ.
MOHAMMED DAOUD CẢNH SÁT TRƯỞNG, GARDEZ
Họ đã chống lại Taliban khá lâu
và Daoud là cảnh sát trưởng
đã được tham dự hàng tá chương trình huấn luyện của Mỹ
Đây là con trai tôi, Cảnh sát trưởng.
Anh ta có phải là Taliban?
Họ nói họ nhận được thông tin rằng 50 quân Taliban có ở đây.
Nhưng tất cả họ đều là người thân của tôi, và họ đều làm việc cho chính phủ.
Họ giết đứa con trai vô tội của tôi, con gái ruột và con gái riêng.
Họ đã cam kết là không gây tội ác và thù địch.
Khi chúng tôi chuẩn bị đi,
Cháu gái của Daoud nói với chúng tôi,
nhưng chỉ lát sau tôi mới biết ý nó nói.
Gia đình Daoud bảo tôi đã đến lúc để đi.
Mặt trời lặn sớm sau những dãy núi,
và ban đêm thuộc về quân Taliban.
Tiếng súng vẫn còn,
No comments yet. Be the first to leave one.