The first 200 lines.
Cô biết tôi rất dễ xúc động mà.
Ở bữa tiệc hôm đó, ta khá xa cách.
Không phải là tôi không muốn cô hạnh phúc. Ta không phải đối thủ.
Tôi thấy cô như thế là rất lạnh nhạt với bạn bè.
- Lúc đó cô không nói gì. Giờ lại nói. - Lúc đó tôi nhịn…
Giờ tôi nói đây. Lúc đó tôi muốn nói rồi, nhưng đông người quá.
Tôi hơi căng thẳng về việc bốn chúng ta gặp mặt.
Tôi đã rất tò mò muốn biết sẽ thế nào. Rằng tôi…
Tôi thấy cô vui mừng hớn hở nên không muốn…
làm cô mất vui.
Cô không cần nói những lời tôi muốn nghe, chỉ là chót lưỡi đầu môi.
Tôi không dễ xúc động như cô.
Hiện tại chính là kết quả của lớp áo giáp và mặt nạ
mà tôi vẫn luôn phải đeo trên người.
Tôi nghĩ bạn bè nên nâng đỡ nhau, trong cả trong tình yêu và tình bạn.
Những người bạn tệ hại đã dạy tôi là có ít bạn thôi.
Tôi vẫn còn nhiều điều phải học lắm.
Xin lỗi.
Cô nói cô phải học.
Nhưng tôi thấy đủ rồi.
Chết tiệt.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG: BA LAN
Chắc tôi phải đổi cả tủ quần áo.
Cô ấy không vừa mắt bộ nào. Cô ấy khó tính lắm.
Còn anh? Nhìn là thấy bộ này do anh tự chọn.
Đúng vậy.
- Cô thế nào? - Tuyệt lắm.
- Cô rất xinh đẹp. - Cảm ơn cô.
Tôi không thấy chán tí nào, tôi toàn cười đến vỡ bụng vì Damian.
Tôi rất vui vì hiểu thêm về anh ấy, nhưng rồi anh ấy sẽ nói gì đó
khiến tôi nghĩ: "Đây là giễu cợt, nói đùa, hay nghiêm túc?"
- Khó là ở chỗ đó. - Rất khó.
Tôi hay bám lấy anh ấy. Tôi biết anh ấy dễ xúc động
nhưng cũng có thể nghiêm túc.
Chàng Damian mặc quần đùi hay bông đùa chỉ là phụ.
Phải. Thêm một điểm cộng là hai người có chung một mục tiêu.
Ừ. Chúng tôi nảy sinh tình cảm vì đều rất muốn làm cha mẹ.
- Tôi ủng hộ hai người. Đừng khóc. - Cảm ơn nhiều.
- Cô rất đáng quý. - Cô là tri kỷ yêu quý của chúng tôi.
Em nghĩ em sẽ bị cháy nắng ở đây mất.
- Đầu em ấy à? - Lẽ ra ta nên mang mũ.
Em không mang khăn choàng à?
Em không. Anh bảo không cần mà.
- Ai bảo? - Anh.
- Anh bảo em lấy khăn choàng mà. - Anh bảo không quàng khăn đẹp hơn.
Anh thấy em tháo khăn này ra được không?
Anh thấy quá được ấy chứ.
Em không muốn, nhưng được rồi.
Hôm nay em thế nào?
- Là anh đặt cái này ở đây à? - Có sẵn rồi. Thoải mái đi.
Em muốn ăn gì đó.
Em muốn ăn kẹo M&M.
Anh ăn gì không?
Em biết là nắng không chiếu tới chứ?
- Em biết. - Được rồi.
Vấn đề là thế, chân em trắng nhưng nửa thân trên lại rám.
Chà, cũng tuyệt đấy chứ. Một bữa tiệc riêng tư…
- Ừ. - …tại hồ bơi.
Không biết tốn bao tiền nhỉ?
Sao thế?
Bữa tiệc hôm nay đã cho tôi thấy rằng…
mặt lãng mạn của một cô gái rất quan trọng với tôi.
Tôi cần biết là đối phương cũng có cảm xúc gì đó.
Tôi nghĩ cách tốt nhất để thể hiện là qua lời nói hoặc cử chỉ.
Tôi không biết hiện tại là thế nào nữa.
Tôi nghĩ cô ấy thấy được tình cảm của tôi. Nhưng tôi không thấy tình cảm của cô ấy.
- Đừng đi vội. - Đừng đi à?
Ở lại với em đi.
- Anh thấy vui không? - Có.
- Nhưng ở cùng em vui hơn chứ? - Ừ.
Anh ra chỗ mấy anh em đây.
Bọn anh sẽ…
Anh uống gì không?
- Để sau. - Để sau à?
Được, vậy anh đi đi.
Kamil!
Đổi kính râm không?
Chỉ một lát thôi, nhé?
Gì thế, anh qua đó để hôn à? Đến giờ trưa là đến giờ hôn à?
- Tôi phải đưa kính râm cho cô ấy. - Vậy đi đi!
- Bọn tôi dùng chung. - Qua chỗ bạn gái đi!
Uno, anh có lịch hôn à?
Julia, cô thực sự bình thản hơn trước nhiều.
- Họ bổ khuyết cho nhau. - Đúng.
Gu hài của hai người khác nhau. Kamil hơi thô bỉ, nhưng hai người rất hợp.
- Ta đều vậy. - Tôi yên tâm hơn thật.
Anh ấy khiến tôi an lòng hơn một chút. Anh ấy là cây hài sôi nổi bên các anh em.
Tôi muốn anh ấy ở bên tôi cũng nhiệt tình như những lúc tụ tập.
Tôi thấy hai bên phải cùng như vậy.
BÁC SĨ CHUYÊN KHOA CHÂN
Anh có lo ngại gì về Warsaw không?
Có kha khá.
Tôi sẽ bay rất nhiều. Tôi sẽ không ở đó mấy. Không chừng phải đi tận cả tuần.
Vậy à?
Giờ vui đấy, nhưng đến đó tôi sẽ không có mấy thời gian.
Anh có cảm thấy… khoảng thời gian hiện tại rất tuyệt…
Tôi rất vui, tôi yêu cô ấy, nhưng mọi chuyện quá tốt đẹp.
- Tôi cũng thấy vậy. - Hôm qua,
tôi đã nói: "Cô ấy quá ngọt ngào và vui tươi". Tất cả đều tốt nhưng tôi…
- Đây không phải cuộc sống thực. - Phải! Tôi đã quen…
Khi nhìn cô ấy, tôi cảm tưởng chúng tôi đã quen nhau nhiều tháng rồi.
Chúng tôi trêu chọc nhau, đùa cợt với nhau và hôn nhau,
- tất cả đều rất tuyệt vời. - Phải.
Tôi cảm thấy có gì đó sai sai. Khi tất cả tốt đẹp thế này.
Tôi quen bị đời vùi dập rồi. Thế này là sao?
- Tôi cũng có cảm giác như vậy. - Phải.
Được rồi, đến bên các quý cô của ta
- xin một nụ hôn đi. - Và quay lại đây.
- Và quay lại đây. - Họ có đồng ý không? Coi như thử nghiệm.
Chào người đẹp. Cho anh sạc pin được không?
Cho anh hôn cái nhé?
- Rót thêm rượu cho anh nhé? - Không thấy ngọt quá à?
- Ở đây có cả bia nhỉ? - Uống bia sau rượu prosecco à?
Tùy anh thôi.
Tôi thấy hơi gượng gạo. Tôi không quen những buổi tụ tập thế này.
Cảm xúc đang nhấn chìm tôi.
Hôm nay tôi nhận ra rằng Malika đang dựng một bức tường giữa chúng tôi.
Tôi không cần những lời khen của cô ấy.
Tôi cần cô ấy mỉm cười khi tôi nói lời ngọt ngào
hoặc ngước mắt tìm kiếm tôi trong đám đông.
Anh về à?
Tôi rất lo ngại về tương lai.
Một cặp đôi phải phát triển tình cảm. Nếu không, chỉ là một vòng luẩn quẩn.
- Anh sao vậy? - Không có gì.
Có chuyện gì thế?
- Được, không hỏi nữa… - Không có gì. Chỉ là…
một tình huống khó xử thôi.
Được rồi, nếu anh không muốn nói, em sẽ không hỏi nữa.
Anh muốn em làm gì… Em có thể đi nếu anh không muốn nói chuyện.
Ừ.
Thật à?
Được, vậy em đi đây.
Không, em đi đây. Em không thích bầu không khí này.
Anh cũng không hiểu. Ta sẽ nói chuyện về thời tiết chắc?
Được, vậy thì em đi.
Tôi thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Với tôi, việc giao tiếp chủ yếu là để bày tỏ cảm xúc của hai bên.
Tôi cần nghe cô ấy nói rằng cô ấy có để tâm.
Cô ấy có thể mở lòng và bộc bạch tâm sự với tôi.
Chúng tôi đang thiếu một cái gì đó. Tôi không biết là gì.
Có lẽ là những cuộc tâm sự cảm xúc thật lòng.
Hiện tại, tôi đang có suy nghĩ là
tôi đã chọn nhầm người rồi.
Vì thế…
Phải.
Em muốn ăn tráng miệng luôn không?
Em quên béng mất.
Ngon quá.
- Anh có dị ứng gì không? - Lũ ngốc.
Chính anh cũng ngốc mà?
Hắt xì.
- Anh rất khác ở phần giấu mặt. - Đó là thời gian thử việc mà.
Em cần khiếu nại.
Cho đến giờ, chúng tôi vẫn chưa đùa cợt quá đà.
Ranh giới vẫn còn y nguyên.
Mong là cả hai chúng tôi sẽ giữ vững và xác định rõ ranh giới ở đâu.
Em đã kể với các chị em là anh bảo em có "bản mặt sắt".
Đúng vậy thật mà. Nhưng khi em biết em không như vậy…
- Thì sao? - Thì càng dễ thương hơn.
Được thôi.
- Thế đấy, ông già. - Ta đã già rồi à?
- Anh già, em thì không. - Đùa… nhưng cũng thật.
Em sẽ phải trả giá đấy. Không cách này thì cách khác.
- Anh có mong thấy em mặc váy không? - Có, anh sẽ khóc mất.
- Thật không? - Thật.
Anh sẽ chọn bài hát nào cho điệu nhảy đầu tiên của ta?
- Em tự nghĩ một điệu nhảy được không? - Anh tưởng tượng ra rồi.
Gì cơ?
- Ta có thể bắt đầu với 50 Cent. - Đấy.
Lát nữa em sẽ dạy anh.
- Anh không đồng ý. - Ừ, thì…
Không à?
- Anh không muốn à? - Ừ. Anh thấy ngại lắm.
Ta nhảy tí cho vui đi.
- Nào. - Gì cơ?
- Không. - Không à?
- Thật sao? - Ừ.
Có lẽ rốt cuộc thì anh quá trầm so với em thật.
- Vì anh không muốn nhảy à? - Em không biết.
Cười cho anh xem nào?
- Anh chắc chắn có thể chịu nổi em chứ? - Em lo nhiều quá.
Nếu anh thấy ngại, chẳng lẽ anh sẽ không bao giờ nhảy với em?
Không đâu.
Anh biết em hơi ấy ấy mà…
Có lẽ anh sẽ thấy quá sức chịu đựng.
BÁC SĨ CHUYÊN KHOA CHÂN
Tôi không biết nữa, tôi chỉ sợ là mình không đủ cuốn hút,
sợ anh ấy không thực sự muốn nói chuyện hoặc sẽ thấy chán tôi.
- Có chuyện gì vậy? - Không có gì.
Em biết có nhiều việc khiến anh thấy ngại và em không biết ta khác nhau quá không.
Em không muốn sau này anh lại nói: "Anh không thoải mái với việc này việc nọ"
nên em sẽ kìm nén bản thân.
Em không biết nữa, em sẽ dần không còn là chính mình,
sẽ trầm lặng đi và trở nên… Em không muốn như thế.
- Em giận cũng rất dễ thương. - Ừ.
Được rồi.
Em sẽ… bói bài cho người yêu,
nhưng giả định là anh muốn bói nhé.
- Anh sẽ phải trả công cho em. - Thật sao?
Là gì cũng được, pha trà hoặc mát-xa cho em đều được.
No comments yet. Be the first to leave one.