The first 200 lines.
Tôi rất phấn khởi khi được ở đây.
Chúng tôi có một thứ...
rất đặc biệt để chia sẻ với các bạn hôm nay.
Tính tổng cộng, với dòng máy iMac và PowerBook,
chúng tôi đã bán được hơn 3 triệu sản phẩm trong năm nay.
Ok, hết rồi.
À, có lẽ vẫn còn một thứ nữa.
Tôi sắp giới thiệu với các bạn một thứ rất tuyệt vời.
Một thứ mà chưa ai khác trên thế giới được thấy.
Jony, tôi và một nhóm nhỏ
đã làm việc cật lực cho một dự án bí mật,
một điều mà tôi vẫn làm
trong thời gian qua.
Thiết bị tôi chuẩn bị giới thiệu với các bạn...
sẽ cách mạng hoá cả một ngành công nghiệp.
Nó là một thiết bị chơi nhạc.
Ok.
Lát nữa ta sẽ nói về việc đó.
Bởi vì thứ nó đại diện cũng quan trọng ngang với nó là gì.
Nó là công cụ...
cho trái tim.
Và khi ta có thể chạm đến...
trái tim ai đó,
Ta sẽ không có giới hạn.
Nếu tôi tự nhận xét, thì nó rất là ngầu.
Nó là máy nghe nhạc.
Nó là một nghìn bài hát...
trong túi của bạn.
Tôi muốn giới thiệu các bạn
đến chiếc iPod.
Này, Jobs.
Dậy đi, ông. Dậy đi.
Dậy rồi.
Dậy rồi.
Dậy rồi.
Steve.
- Chào, Daniel. - Chào, có chuyện gì thế?
- Ông đang đọc "Be Here Now" à? - Ừ, nó tuyệt lắm.
Tôi cũng đang đọc, thật không thể tin được.
Nó là đẳng cấp khác, à, mà nhân tiện.
Hôm qua ông sao thế? Ông đã ở đâu?
Tôi phải học... Tôi biết, tôi biết
Tôi không phủ nhận giá trị của việc học đại học,
Tôi chỉ nói nó khiến ta mất cơ hội có kinh nghiệm.
Hệ thống chỉ đào tạo ra được chính nó.
Tôi không muốn tham gia vào nó, ông cũng không nên.
Tôi đồng ý với ông, phải rất máu mới dám bỏ học như ông.
Vậy nên ông cần làm thế.
- Ý tôi là... - Steven.
Tôi mượn cậu một lát được không?
- Gặp lại sau. - Ừ.
Tôi hi vọng đã không chen ngang.
Còn lớp học của cậu thì sao?
Tôi không còn là sinh viên nữa, Jack.
Nhưng cậu vẫn ở đây, vẫn đang học tập.
Tôi thấy vẫn y hệt là sinh viên.
Nếu ông muốn tôi biến đi...
Tại sao tôi lại muốn cậu biến đi, Steven?
Tôi rất mừng khi cậu ở đây.
Dù cậu có trả học phí hay không.
Cậu luôn mang theo quyển sổ.
Rõ ràng cậu coi mình là một nghệ sĩ.
Sao cậu không ngồi vào một vài lớp thiết kế?
Tôi thích cái đẹp của nghệ thuật, nhưng tuỳ hoàn cảnh thôi.
Chứ không phải nghề đó, tôi không có tài năng cần thiết.
Cậu thích điện tử phải không? Vậy kỹ thuật thì sao?
Thị trường cần nhiều kỹ thuật viên có khả năng. Cậu thấy sao?
Tôi không muốn tiêu tiền bố mẹ
để lấy tấm bằng và trở thành một thứ
đáng quên như là anh thợ điện.
Xin lỗi cậu, giờ có tấm bằng là phí thời gian à ?...
Với vài người. Với người khác, nó giúp họ chứng tỏ bản thân, công việc ổn định.
- Steve... - Tôi sẽ gặp ông sau.
Steven. Nói tiếp sau nhé.
Cậu làm gì đấy?
Chẳng có gì đâu. Bài về nhà lớp thư pháp.
Đẹp quá
Ừ, thầy giáo là một nhà sư, hay gì đó.
Một nhà sư?
Ừ, Robert Palladino.
Ông ấy rất cuốn hút.
Tên tôi là Julie.
Anh đi à?
Ừ, anh phải đi.
Anh muốn làm phát không?
Có.
Có, anh muốn.
Anh lấy vài viên nhé?
- Được. - Cho bạn của anh.
À, bạn của anh, và bạn gái anh.
Nó thật đẹp.
Như là cửa sổ nhìn ra thế giới.
Ông nghĩ nó thế nào ngoài vũ trụ?
Nó...
ngoài tầm hiểu biết của ta.
Ừ.
Ai sinh ra đứa con,
mà lại ném nó đi như thể nó chẳng là gì?
Anh đang nói về bố mẹ đẻ à?
Ôi, không, không, không không, không, không.
Thế tệ lắm. Nó làm tôi rất buồn, tôi...
Xin lỗi vì cuộc đời tôi làm hỏng cơn phê của ông.
Không sao.
Em nhớ anh khi anh không ở quanh,
Em yêu anh, Steve.
Anh yêu em.
Vũ trụ, hố đen không đáy sâu thẳm.
Ông sư từng bảo gì ta ấy nhỉ?
Không được phí thời gian.
Ông nghe thấy không?
Gì cơ?
Lại thế nữa rồi.
Thư pháp là thể hiện trực quan một cách nghệ thuật các thông tin liên lạc
Lấy Garamond làm ví dụ.
Một kiểu chữ được thiết kế đặc biệt để việc đọc
được tự nhiên hơn.
Máy tính vốn được thiết kế để ta có cuộc sống dễ dàng hơn.
Về lý thuyết thì những gì máy tính có thể làm không có giới hạn.
Ta là ai khi sinh ra không quan trọng
mà là ta làm gì với khoảng thời gian ta có.
Khoảnh khắc ta chết đã được định sẵn.
Cuộc sống chỉ là cuộc hành trình đến kết cục thanh thản.
Hãy đơn giản hoá hết mức có thể.
Anh sẽ ngạc nhiên khi thấy đời không phức tạp
và hạnh phúc như thế nào.
Tôi còn không biết sẽ làm gì khi về nhà.
Ông thì sao?
Ông định làm gì khi quay trở về Thung Lũng.
Steve?
Steve? Ông ổn không?
Không, không, không! Nó vẫn trắng và đen.
Người ta muốn màu sắc.
- Pong không có màu sắc. - Thì sao.
Hãy làm gì đó tốt hơn.
Nó không làm được màu.
Ai bảo thế?
Ok, ông từ chối làm bất cứ gì
hơi nằm ngoài vùng thoải mái của ông.
Ông không phải sếp của tôi.
Đáng nhẽ tôi nên là thế.
Này Jobs!
Cậu làm gì thế, Steve?
Cậu ta là thằng ngu.
Và một nửa những người ở đây,
đếch biết thiết kế gì hết.
Mọi người đang than phiền về cách hành xử của cậu.
- Của tôi? - Ok? Ừ.
Và ...mùi của cậu.
Cậu có tắm không?
Tôi đã đi giầy, anh bảo tôi...
đi giầy, và tôi đã đi.
Vấn đề không phải thế, Steve.
Cậu phải học cách làm việc với người khác.
Tôi chỉ đang cố làm cho nó đúng, Al.
Tôi biết là thế.
Vậy thì để tôi.
Nghe này, Steve!.
Cậu giỏi, cậu rất giỏi.
Nhưng cậu là một thằng khốn.
Thế thì...
Này, để tôi nói nốt.
Tôi muốn cậu ở đây, tôi rất muốn.
Thứ gì đó cần phải thay đổi.
- Cho tôi dự án riêng. - Gì cơ.
Cho tôi dự án riêng.
Tôi sẽ tự làm.
Và tôi sẽ làm ra trò chơi hay nhất anh từng thấy.
Cậu nghiêm túc.
Ok, Steve.
Tôi cần người lập trình lại một trò chơi.
Nhưng thời hạn rất chặn.
Nên nếu cậu làm được,
chúng tôi sẽ trả cậu $5,000.
- $5,000? - Ừ Hứ.
Ok.
Còn về vấn đề riêng của cậu, tôi nghĩ tôi đã có giải pháp.
Quá nhiều mạch điện.
Woz? Steve đây.
Cám ơn vì đã cứu tôi.
Dĩ nhiên, ta là bạn. Bạn bè thì phải thế.
Tôi chỉ không thể làm cho người khác.
Tôi nghĩ có lẽ tôi cần độc lập, nghe có lý không.
Ừ hứ.
Nghe hoàn toàn có lý.
Xin lỗi vì đã làm hỏng tối thứ Sáu của ông.
Ông đùa à, thế này rất tuyệt.
Tôi sẵn sàng làm miễn phí, thật đấy.
Nhưng chỉ tò mò thôi, chúng ta được trả bao nhiêu?
$700.
Nhiều tiền quá nhỉ.
Chết tiệt.
Làm tốt đấy, rất tốt.
Tôi biết.
Bốn ngày, cậu không đùa đâu nhỉ.
Tôi phải cho Nolan xem, nhưng thật sự rất tốt.
Woz?
Chào, chào.
Woz!
Chào! Tôi ở trong phòng khách.
Này, tin tốt.
No comments yet. Be the first to leave one.