The first 200 lines.
Phụ đề Việt - Quỳnh Chi
NHỮNG CHIẾC Ô CHERBOURG
PHẦN I: RA ĐI
- Xong rồi à? - Vâng.
Máy vẫn kêu khi nguội, nhưng thế là bình thường.
Foucher!
Anh có thể ở thêm một tiếng không?
Hôm nay, khó với tôi rồi.
Nhưng tôi nghĩ Pierre thì rỗi đấy.
Pierre, tối nay cậu ở lại được không?
Kiểm tra cái bu gi chiếc xe Mercedes của quí ông này.
Tối này cậu đi chơi volley với tớ không?
Không, tớ không thể.
Cậu đi chứ?
Chắc chắn rồi.
Aubin lúc nãy đề nghị tớ ở lại thêm một tiếng.
Nhưng tối nay, đặc biệt! Tớ sẽ đi nhà hát.
Tối nay cậu xem gì?
Carmen!
Tớ không thích opera. Phim hay hơn.
Tối nay tớ sẽ đi nhảy.
Cho tớ một điếu.
Đối với tớ, cậu hiểu không, tất cả những người hát đều làm tớ khó chịu.
Tớ thích phim hơn.
Cậu vừa nói thế rồi.
Hẹn gặp ngày mai.
Em yêu. Ôi em yêu!
Geneviève, Geneviève bé nhỏ của anh.
Guy, em yêu anh.
Anh có mùi xăng.
Đó là một mùi như những mùi khác.
Guy, em yêu anh. Ôi Guy, em yêu anh.
Một khách hàng, em phải đi đây.
8 giờ trước cửa nhà hát nhé.
Em đã nghĩ đến anh cả ngày!
Nếu anh muốn, anh yêu, sau đó chúng ta sẽ đi nhảy.
Nếu em muốn. Nếu anh muốn.
Ông muốn mua gì?
Một cái ô.
Con đã ở đâu?
Kia, bên đối diện.
Ông đã quyết định loại hàng ông muốn mua chưa?
Một cái ô. Một cái ô đen.
Geneviève, hãy cho quí ông đây xem những chiếc ô!
Con đấy à, Guy?
Chào dì, dì Elise.
Chào con, con trai.
Chân dì thế nào rồi ạ?
Rất ổn, con trai ạ.
Con làm gì đấy?
Con đói.
Con sẽ ăn mất ngon đấy.
Con làm điều con thích.
Con bình tĩnh đi và lại nói chuyện với dì.
Con không có nhiều thời gian.
Con có vẻ bồn chồn quá.
Tối nay con đi chơi.
Một mình ư?
Không liên quan tới dì đâu.
Có chứ, có liên quan tới dì.
Với một cô gái.
Con yêu cô ấy à?
Có thể ạ.
Hãy nói thật với dì.
Vâng, con yêu cô ấy.
Dì sao thế? Dì khóc à?
Không.
Đúng rồi, con thấy rõ là dì khóc.
Bởi vì dì ở nhà một mình?
Dì không ở một mình, dì có những quyển sách.
Madeleine sẽ đến để tiêm cho dì.
Cô ấy sẽ ở bên dì.
Vậy tại sao?
Có thể là do hạnh phúc làm dì buồn.
Thật là ngớ ngẩn.
Ôi con để dì yên đi, hỏng tóc của dì rồi.
Chào anh, Guy.
Chào cô, Madeleine.
- Cô buồn à? - Không.
Anh có vẻ vui.
- Rõ rệt lắm à? - Đúng.
Em bực quá.
Tại sao?
Thuyết phục mẹ. Thời gian thì trôi qua,
mà người thợ may không đến.
Anh nhìn này.
Cẩn thận đấy, nó vẫn còn đầy kim băng.
Anh biết không,
Em nghĩ bà ấy nghi ngờ việc gì đó.
Ai cơ?
Mẹ.
Khi em nói em đi xem hát với Cécile,
mẹ nhìn em rất lạ.
Nhìn kiểu gì?
Thế này.
Mẹ biết rõ là Cécile ghét xem hát.
Và em thì lại nói dối tồi quá.
Chính là em nói ra!
Em đảm bảo với anh là em rất vụng về.
Em lúng búng, em đỏ mặt.
Và em nói ngay sang chuyện khác.
Cho nước vắt gì đó.
Nước gì?
Nước chanh.
Tôi cũng vậy.
Anh có yêu em không?
Điệu mambo, ta nhảy đi!
Lẽ ra em phải thay giầy.
Chúng ta sẽ có con.
Em sẽ gọi con gái em là Francoise.
Nhưng nếu là con trai thì sao?
Sẽ là con gái.
Trong gia đình em chỉ toàn có con gái.
Một giờ rồi.
Nếu mẹ vẫn chưa ngủ, em sẽ nghe thấy những gì đây.
Em cần phải trang điểm, anh không thấy thế à?
Không, như thế này em rất xinh rồi.
Một chút ở đây.
Ở đâu?
Đây.
Chúng ta sẽ bán ô.
Và rồi, không, không bán ô nữa.
Chúng ta sẽ bán cửa hàng đi.
Chúng ta sẽ mua một trạm bảo dưỡng.
Tại sao? Ý hay thế!
Tất cả đều trắng, với một văn phòng, em sẽ thấy.
Anh sẽ thấy mùi xăng cả ngày.
Thật là hạnh phúc!
Chúng ta sẽ rất hạnh phúc.
Và chúng ta vẫn yêu nhau.
Em yêu, em yêu. Em vẫn chưa nói gì với mẹ à?
Chưa.
Tại sao? Em hèn nhát.
Anh không được giận.
Em biết mẹ sẽ trả lời thế nào.
Thế nào?
"Con gái nhỏ của mẹ, con điên rồi. Người ta có nghĩ đến lấy chồng ở tuổi con không?”
"Con gái nhỏ của mẹ, con điên rồi. Người ta có nghĩ đến lấy chồng ở tuổi 16 không?”
17.
Đang yêu!
Con quá xấu hay quá ngu chăng?
Không, con không xấu. Con không phải người xinh đẹp nhất,
Nhưng con không xấu cũng không ngu.
Chỉ có điều là, con có thời gian.
Con nghĩ con yêu.
Nhưng tình yêu là thứ khác.
Người ta không yêu như thế này
một gương mặt
mà người ta gặp trên phố.
Đó là một thanh niên con đã gặp vài lần
và anh ấy yêu con.
Chúng con muốn cưới nhau.
Mẹ không nói gì à?
Nhưng mẹ bị bất ngờ quá.
Tối qua con đi nhà hát với anh ấy.
Giỏi thật! Vậy là con đã nói dối mẹ!
Con thú nhận điều đó mà không xấu hổ chút nào.
Muốn lấy nhau có gì là xấu hổ.
Vào tuổi con, thì có đấy. Nhưng, không.
Con là cô gái nhỏ, rất nhỏ.
Con không biết gì.
Không phải với những gì mẹ dạy mà con có thể xoay xở được.
Khi mẹ lấy bố con, mẹ không biết gì.
Cái đó không phải là cái để khoe khoang.
Có phải hàng sơn không?
Cửa bên cạnh.
Cậu ấy bao nhiêu tuổi?
20.
Dĩ nhiên, cậu ta chưa đi nghĩa vụ quân sự.
Chưa, anh ấy sống với mẹ đỡ đầu,
người phụ nữ đã nuôi nấng anh ấy.
Anh ấy chỉ có con,
và mẹ sẽ thấy,
anh ấy rất đẹp trai.
Mẹ sẽ chẳng thấy gì cả.
Nhưng mẹ!
Lên nhà đi.
Đến lúc làm bữa trưa rồi.
Geneviève!
Chúng ta phá sản rồi!
Mẹ lúc nào cũng cường điệu.
80,000 francs phải trả trước ngày 15. Con thấy thế là đùa à?
Nhưng nếu mẹ không trả?
Họ sẽ tịch biên tài sản của chúng ta.
Con sẽ làm việc.
Con làm công việc gì?
Bất kỳ việc gì.
Ở Bưu điện hoặc Văn phòng thị trưởng?
Tại sao không?
Mẹ hiểu không,mẹ, nếu con lấy chồng,
Guy và con sẽ làm việc và chúng con sẽ có thể giúp mẹ.
Nhưng, con gái nhỏ của mẹ,
Không có việc con lấy chồng.
Mang cái này đi, con thấy rõ là con làm phiền mẹ.
Tuy nhiên, cậu ta có nghề không?
Liệu cậu ấy có nuôi nổi con, nuôi lũ trẻ con không?
Anh ấy không giàu, chúng con sẽ sống giản dị,
và chúng con sẽ không có con ngay.
Không, nhưng ít nhất có một.
Cậu ấy sẽ không phải là người trả tiền thuế của mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.