The first 200 lines.
Những kẻ dày dạn thường hay bảo bạn chỉ cần nhớ đúng hai ngày.
Nếu bạn phải vào tù.
Ngày bị đưa vào...
và ngày được thả ra.
Nhưng nói thật. Những kẻ đó, chắc chưa từng nếm trải nhà tù ở Ba Lan.
Nó sẽ ám ảnh bạn trong suốt phần đời còn lại,
với hệ thống hình phạt ở Warsaw.
bạn sẽ không bao giờ ngừng suy nghĩ vì cớ gì mà phải vào đây?
Rồi nghĩ sau này ra tù sẽ làm gì.
Nghĩ cả việc sau này sẽ lấy em nào đây.
Nghe có vẻ như tôi đang tự vả vào mồm.
Nhưng thứ có giá nhất trên đời này không phải là tiền, mà là niềm tin.
Chắc là tôi sẽ nằm trên?
Bởi vì nếu không có niềm tin,
chết tiệt!
Rốt cuộc thì bạn có gì?
THE ART OF THE STEAL. NGHỆ THUẬT ĐẠO CHÍCH.
Còn bây giờ, thật khó để tìm được những quả lớn.
Nhưng ở Ba Lan có vẽ dễ kiếm ăn hơn.
Chúng tôi đang chuẩn bị cho một vụ mới, với những tiêu chuẩn nguyên tắc riêng của mình.
Điều đầu tiên cần xác định là mục tiêu.
Stash Bartkowiak không khác mấy bọn cùng loại.
Giàu, hủ bại, và tiếng ác khét tiếng bậc nhất.
Hắn đã trộm một bức Gauguin từ một phòng tranh ở Olso.
Bằng hai thằng cốt đột thích đập phá.
Hắn đang tìm người xác thực bức tranh.
Nhưng có điều lão không biết. Cái thằng mà lão tìm đến là Nicky Calhoun.
Nicky Calhoun chính là thằng em tôi.
Một băng nhóm cần một tay tháo vát, và đó chính là Nicky.
Paddy McCarthy, như một cuốn danh bạ.
Làm quen với tất cả những người cần phải quen.
Guy De Cornet, một họa sĩ "đạo" tranh.
Tay vẽ nhái giỏi nhất tôi từng biết.
Từng có một thời, nếu đi hỏi bất cứ ai trong nghề,
rằng ai là người có tay lái tuyệt nhất trong vùng,
thì tôi bảo đảm, bạn sẽ nghe thấy cái tên Crunch Calhoun.
Tôi chơi mô tô vì tôi chả có chuyện gì khác để làm.
Và còn vì niềm đam mê.
Không có tôi thì đường phố vẫn hỗn loạn rồi.
Áo đẹp đấy!
Phải, quần áo nói được nhiều điều về con người.
Cho nên phải chú trọng ăn mặc.
Cũng còn tùy, Nicky. Nhìn Guy xem!
Chỉ riêng cái áo thun trắng bó nịt của hắn, tôi đã có thể nói...
là hắn chưa cắt bao quy đầu.
- Anh chả hiểu gì về thời trang cả. - Cái đồ mập, nhìn mình đi!
- Đồ mập? - Phụ nữ mà nhìn thấy tôi...
các cậu, con mồi đang tới!
Gặp cậu ở phòng lab sau, Crunch!
Đừng có táy máy, nhóc! Có báo động hết đấy.
Wow! Quần áo tươm tất.
Các vị! Xin phép được giới thiệu, giáo sư O'Connor.
Giáo sư, đây là khách hàng.
Như tôi đã nói, giáo sư đây rất biết giữ miệng.
Vâng, các quý ông!
Paul Gauguin. "Bờ biển Tahitian," 1893.
Tranh này được trộm. Là tranh thật?
Còn để xem. Phải quét mật độ trước.
Quét mật độ là gì?
Tôi cũng chịu thôi. Nhưng giáo sư biết phải làm gì.
Được rồi. Chuyện kể có một gã mang theo khỉ đến quán Bar.
Sao thế này được?
Sao?
Không.... - Sao?
- Đỏ hơn. - Không...
Cho tôi xin đi, Guy, làm ơn! Anh đang giết tôi đấy.
Giống nhau vậy được rồi. Chỉ cần đổi khung thôi!
Đây là việc của tôi.
Khốn khiếp, Guy, bỏ đi! Chúng y như nhau rồi!
- Chỉ cần đổi cái khung thôi! - Tôi đã làm thì phải hoàn hảo.
Cho anh 5 phút.
Sau đó tôi nói, "chú muốn tìm Mario?"
Nó đáp, "có đến hàng ngàn người tên Mario ở Naple."
Tôi nói, "Đúng, nhưng tên này là tội phạm."
Nó đáp ngay: "Thế thì hai ngàn."
Guy. Guy.
Guy! Bọn đó sẽ xử ngay Nicky và Paddy.
Nếu tôi không mang bức tranh về kịp.
Guy, anh còn 10 giây. Mười!
Chín, tám, bảy, sáu, năm. Bỏ vào đi!
Ba, hai, một, nhanh!
Khốn khiếp!
Nên tôi đã đáp lại cô nàng người Thổ, "chơi hai kẹp một."
Trong các vị có ai là người Ucraina không?
Không? Thôi vậy.
Một bức Gauguin nguyên mẫu. Thưa các ngài, nó vô giá.
Không thể tin được.
Treo cả núi tranh triệu đô, mà cả bọn không dám làm gì.
- Bỏ đi! - Đây là Ba Lan.
Muốn làm cái đếch gì mà chả được.
Nicky, bức Gauguin này
đáng giá hơn 5 phòng tranh ở đây, mà lại có báo động.
Ông đùa tôi à? Làm gì có báo động?
Có báo động thật.
Ngài Barkowiak, ngón tay ngài chảy máu?
Quay xe lại!
Các cậu, chia nhau ra!
Đón tàu đến Berlin. 10 giờ sáng. Càng sớm càng tốt.
Chết tiệt!
Nhanh lên!
Tiền đây, chạy thẳng ra... gì thế? Đừng có lùi!
vụ tai nạn đó lại là một sự may mắn.
Cảnh sát xuất hiện, và cứu cái mạng nó.
Có từng nghe chuyện về...
ba cô gái điếm và một quả dưa?
Cảnh sát muốn có bức tranh.
Một bức tranh. Bắt một đứa.
Bắt cậu, hoặc ai cũng được.
Cậu có tiền án ở châu Âu, có thể sẽ phải bóc 20 cuốn lịch.
Cho cậu chọn.
Trả bức tranh và khai ra một người.
Với Nicky, tôi nghĩ nó chỉ tính toán đơn giản.
Nó phải đối mặt với án 20 năm, trong khi tôi lại chưa có tiền án.
Cũng khó mà trách nó. Nhưng căm nó vẫn cứ căm.
chết tiệt.
Bảy năm sau!
Cuối cùng cũng ra tù.
Nhưng thật khó để quay lại cuộc sống.
Lòng tin đã mất.
Băng nhóm tan rã.
Mỗi người mỗi phương.
Và tôi gặp một cô gái. Một người có thể gần gũi tôi.
Mà cho dù không có cô ấy, thì cũng chả sao, tôi nói thật.
Cô ấy cũng không đến nỗi tệ. Tôi vẫn thường lên giường với cô ấy.
Tôi còn có thêm Francie.
Một thằng nhóc tôi bắt được khi đang cố trộm xe tôi.
Với người khác có lẽ đã gọi cảnh sát. Còn tôi lại cho nó một công việc.
Bởi vì, tôi đang trong giai đoạn tìm lại lòng tin.
Crunch, chuẩn bị đi!
Nếu cậu muốn khán giả la hét ngày mai, thì hôm nay phải tập dượt chăm chỉ.
Dẹp hết, không biểu diễn gì nữa.
Tôi cũng đau lòng lắm, Crunch! Nhưng lý do mà khán giả đến đây,
là với hy vọng ngắm được cảnh anh bị té đập vỡ sọ.
Anh phải quăng nát chiếc xe. Đó là nghề của anh.
Từng khâu 188 mũi. Gãy 26 cái xương.
12 lần cháy xe. Ba lần hôn mê.
Hai lần được chứng thực tử vong.
- Tôi trả anh 700 $. - có một và chỉ một, Crunch Calhoun!
Để tôi nói rõ điều này, bởi tôi không thể tin vào tai mình.
Anh muốn tôi cố tình buông tay lái, liều cả mạng sống, chỉ vì 700$?
- Mười hai. - Bảy.
- Mười một. - Sáu.
- Tám. - Chơi.
Gọi sẵn xe cấp cứu đi!
Thưa quý vị!
Xin hãy cho Crunch "già" đây một chút khoảnh khắc yên lặng.
Để chuẩn bị cho cú bay thẳng vào vòng lửa.
Gì thế? Làm ơn ít nhất phải 1000.
Ko, chỉ 800$. Nên đừng liều mạng, Crunch.
Để tôi đưa ông 800$ rồi nghỉ cho khỏe.
Cậu mà có 800$, nghĩa là tôi đã nuôi cậu quá mập.
Bỏ vụ này đi, ông bạn!
Tôi sẽ ổn thôi, Francie. "Liều sẽ ăn được nhiều".
Ai nói câu đó?
- Virgil. - Được rồi.
xin lỗi, thưa ngài! Chúng tôi có thể khám hành lý?
- Làm ơn lối này! - Thật xui xẻo!
Cám ơn!
Đây là luật. Như mọi khi thôi.
Chỉ nói khi tôi cho phép. Không được mở mồm khi chưa được phép.
Đừng dọa tôi. Tôi không phải con chó của anh.
Tôi đã cho phép nói chưa? Tôi nhớ hình như là chưa.
Tôi phải lo luôn công việc của cậu lần này là thứ bao nhiêu rồi?
Trước khi tôi trả sạch hết nợ của tôi với xã hội?
Tôi cảnh cáo ông. Nếu ông định giỡn mặt với tôi, tôi sẽ bóp chết ông.
- Có vẽ nóng. - Phải, hơi nóng một chút.
Chúng ta sẽ bắt đầu với trò "cớm tốt, cớm xấu ".
- Tôi không phải là cớm. - Được rồi.
Với trò cớm tốt, cứ làm theo những gì tôi nói.
Cậu không phải là cớm.
Từ "pol" trong "interpol" là viết tắt của từ cảnh sát.
- Thế súng của cậu đâu? - Tôi không cần súng.
Tôi có một loại vũ khí còn đáng sợ hơn.
Có phải là cái còi để gọi cảnh sát hàng thật tới,
- Khi có một tội phạm nhảy ra? - Không, chính xác nó là cây bút.
Cùng với chữ ký, tôi có thể từ chối lệnh tạm tha.
Vì vậy, ông hãy câm mồm lại, và làm theo chỉ dẫn của tôi.
Bức tranh chó má kia đâu, thằng chó?
tôi là đặc vụ Bick. Trợ lý của tôi, Samuel Winter.
Tôi biết Sam.
Sam, ông làm gì với tên cớm điên này ở đây?
Cậu biết cái kiểu người ta hay cho vận động viên...
- Đi trông trẻ thiểu năng chưa? - Biết.
Đại loại như thế.
Hai tuần trước, bức tranh "người đẹp nhìn từ phía sau"
của Georges Seurat đã bị đánh cắp từ một nhà sưu tập ở thành phố Mexico.
Chúng tôi đang theo dõi một phụ nữ.
Tôi chưa bao giờ gặp cô ta...
cho tới hôm qua.
Nhìn tao có giống thằng hề không hả?
Thằng hề còn biết làm trò. Anh thì nhìn như bị động kinh vậy.
Câm mồm lại!
Và mở cái va li ra!
Đây là bức "Tio Puno Loco ".
Tạm dịch là "Ông chú thần kinh"
bây giờ, nếu các vị cho phép, tôi có thể đi trượt nước...
ngồi xuống, Winter! Đây không phải bức chỉ điểm.
Mỗi bức tranh đều có một câu chuyện.
Các tác phẩm nghệ thuật đều có một câu chuyện.
Riêng bức này thì có tới hai.
No comments yet. Be the first to leave one.