The first 200 lines.
Ôi trời ơi! Chào bồ!
Má ơi, lạnh vải chưởng!
Ahhh!
- Cậu đến rồi! - Tớ đến rồi!
- Tớ nhớ cậu lắm! - Ôi trời, tớ cũng vậy,
- Nhớ cậu quá! - Yay!
Cứu tớ, lạnh cóng luôn rồi!
Không tin được là cậu vẫn sống ở đây.
Lần nào tới đây cậu cũng nói câu đó.
Tay tớ mất cảm giác luôn rồi, ah!
- Chết tiệt. - Để tớ xách cho.
- Để tớ xách cho. - Nặng lắm đấy.
Ừ, công nhận nặng thật.
Cậu có mang quà cho tớ không?
À không, chỉ có tầm 18 đôi tất thôi.
Tớ có tất rồi.
Ừ, nhưng chân cậu to chà bá mà, bồ tèo.
Ui! Nặng thật đấy.
Ôi trời ơi.
- Tớ nghĩ thế này. - Ừ.
Khi cậu làm tình với một gã nào đó...
Ừ.
- Đôi khi... - Mhmm.
Họ hay nói mấy câu kiểu,
"Em thích thế à."
Mhmm.
Em thích thế à.
Mhmm. "Thế" là thế nào?
Chuẩn.
Ồ, sâu sắc đấy.
Tớ nghĩ... tớ nghĩ ý họ là
cậu thích...
- "Thứ đó". - "Thứ đó".
- Ừ. "Thích của quý của anh à." - Hoặc thế.
Nhưng kiểu như, với họ thì kiểu như,
"của quý" là toàn bộ bản ngã của họ.
Nên ý họ là, "Em thích thằng em không?
Em có thích anh không?"
- "Em có yêu anh không?" - "Yêu anh không!"
"Và anh đang chịch em...
- bằng thằng em của anh." - Đúng.
Và đôi khi nó giống như...
Đừng.
Không, đôi khi cứ như...
Ôi trời.
Đôi khi cứ như...
Kiểu vậy.
- Không. Nó là vậy mà. - Giống như...
Đôi khi như thể cậu xuất hồn ra ngoài
và cậu kiểu, nhìn mọi thứ từ, kiểu,
- góc nhìn phía sau. - Từ trong não họ.
Mông cậu nhìn dị thế.
Có những lúc kiểu... chuẩn!
Vậy, cậu có định cho tớ đọc không?
Có. Nhưng chưa xong đâu.
Còn chưa ra hình thù bản nháp cơ.
Nhưng nó là bản nháp mà.
Chắc chắn nó là bản nháp.
Vẫn là về mấy anh gay ở New York à?
Ừ, nhưng giờ nó, kiểu,
tăm tối và tâm lý hơn, nhưng cũng hài.
Tớ sẽ phải đọc nó mới được.
Ahoy!
Gã đó đang nói chuyện với tụi mình à?
Ugh, tớ nghĩ anh ta vừa bảo "Ahoy".
Ahoy, cô hàng xóm!
Ahoy!
Ugh, anh ta chiếm chỗ mình rồi.
Chết tiệt thật.
Tớ ước gì cậu vẫn sống ở đây.
Ừ.
Hoặc ít nhất là gần hơn.
Ừ, tớ cũng ước cậu sống gần tớ hơn.
Nhưng tớ thích ở đây.
Cậu chắc chứ?
Sao lại không?
Hơi ngột ngạt, phải không?
Khi vẫn ở lại đây.
Ở đâu thì cũng mệt mỏi cả thôi.
Ừ. Cũng đúng.
Chuyện trường lớp kiểu...
Ugh, hồi học thạc sĩ đúng là... Ugh.
Chuẩn.
Cậu kết hôn rồi, có còn nhớ tớ không?
Có, tớ vẫn nhớ cậu dù tớ đã lấy chồng.
Lấy chồng rồi cơ đấy.
- Ugh. - Trưởng thành quá rồi.
Quá đỗi trưởng thành.
Này! Này, cái anh đằng kia!
Tôi có chồng rồi!
Tôi đang trong mối quan hệ hợp pháp đấy!
Bố tôi thì ly hôn rồi.
- Ồ, buồn nhỉ. - Um...
Không sao đâu.
Giờ chúng ta làm gì đây?
Anh đang cô độc.
Tôi không quan tâm tôi có cô độc hay không.
Đó là quyền của tôi.
Đó là quyền của anh.
Anh muốn gì? Tôi nói hắn ta có tội.
Tôi muốn nghe lý lẽ của anh.
Tôi đã đưa anh...
Ew.
Vâng...
Ồ.
- Chào. - Xin chào.
- Tôi giúp gì được anh? - Uh, không. Xin lỗi.
Tôi nhầm nhà à?
Không. Đúng nhà rồi.
- Cô là... - Chờ đã.
Không. Không.
Ồ, không, không, không.
Đúng nhà rồi.
- Anh tìm Agnes à? - Đúng rồi.
Gavin!
- Agnes. - Lydie.
Ồ, cô là Lydie. Ôi trời ơi!
Okay, tôi rất xin lỗi, nay là cuối tuần.
Vâng.
- Ah. - Lỗi tôi.
Không sao. Gavin là hàng xóm của tớ.
Gavin, thực ra anh sống ở bên kia mà.
Ồ, phải. Tôi sống ở đó.
- Oops. - Không sao.
Ngủ ngon nhé, Gavin.
Chúa ban phước cho anh, chúc ngủ ngon.
- Rất vui được gặp cô, Lydie. - Tôi cũng vậy.
Anh ta dễ thương đấy.
- Ai cơ? - Cậu đang ngủ với anh ta.
Không hề.
- Cậu ngủ với gã hàng xóm. - Đâu có.
Cậu đang ngủ với anh hàng xóm tên Gavin.
Chắc chắn luôn.
Không có mà. Tớ thề.
- Không. Tớ không. - Rõ là cậu ngủ với anh ta.
- Không hề. - Cậu đang lên giường với Gavin!
- Agnes. - Mhmm.
Tớ cần nói với cậu chuyện này.
Okay.
Okay. Chuyện về cơ thể tớ.
Ồ, body cậu hoàn hảo mà.
Ồ, cảm ơn nha.
Nhưng, um, ý tớ không phải vậy.
Okay...
Tớ đang có em bé.
- Thật á? - Ừ.
Gì cơ? Ngay bây giờ á?
Ngay bây giờ.
- Ừ. - Gì cơ?!
Ôi trời ơi.
Ôi trời. Cơ thể cậu là một phép màu.
Ôi trời ơi.
Cậu có sợ không?
Có, có chứ.
Ồ, nhưng cậu vui chứ?
Ừ, vui. Thật tốt.
Kiểu, rõ ràng là tớ muốn mà.
Bọn tớ đã thử cả triệu lần rồi.
Ừ. Cậu thực sự rất muốn mà.
- Ừ. - Lydie...
Cậu sẽ đặt tên bé là Agnes chứ?
Ồ.
Ừ. Tớ không biết nữa. Chưa biết.
Thử nghĩ về nó xem.
Wow.
Vậy chắc chất lượng tinh trùng tốt lắm.
Ừ. Cảm tạ Chúa vì
tinh trùng tốt của gã da trắng cao ráo
Có khi tớ cũng nên đẻ con cho hắn ta
để hai đứa làm anh em.
Cũng khó để truy lùng hắn ta lắm, nên là.
Ồ, chúng ta có ảnh hắn mà,
nên ta có thể tra ra hắn.
Tớ chạm vào được không?
Được.
Tớ chả cảm thấy gì cả.
Tại vì nó chưa thành hình em bé.
Thai được bao lâu rồi?
10 tuần?
Thế chắc là bé xíu.
Ừ.
Cỡ bằng con chuột nhắt à?
Chuột nhắt to cỡ nào?
Ồ, nhỏ hơn thế nữa.
Wow, còn nhỏ hơn chuột nhắt.
Tối nay đừng nói cho ai biết về...
Ôi, đừng lo.
Tớ chả bao giờ bật mí bí mật
trừ khi đó là bí mật tớ cực kỳ muốn kể.
Thế thì chẳng an tâm chút nào, bồ ạ.
Tớ không muốn đi đâu.
Không!
Tụi mình phải đi. Natasha sẽ giết tớ.
Tớ thấy... tớ thấy cậu ấy, kiểu, thô lỗ,
về cách nói chuyện.
Ồ, cậu ấy chắc chắn có giọng điệu rất thô.
Phải không?
Cậu ấy nói chuyện cục cằn thật sự.
Cậu có sợ không?
- Có. - Sợ đau à?
No comments yet. Be the first to leave one.