The first 200 lines.
Nhà Độc tài Vĩ đại
Kịch bản và Đạo diễn: Charles Chaplin
Ghi chú : Bất kỳ sự giống nhau nào giữa nhà độc tài Hynkel với anh thợ hớt tóc người Do thái chỉ là sự tình cờ.
Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất
Vào cuối cuộc Chiến tranh thế giới Đất nước Tomainia đã suy yếu.
Cách mạng đã bùng nổ các nhà ngoại giao đang thương lượng hòa bình
Trong khi đó quân đội của Tomainia vẫn còn chiến đấu,
tự tin rằng cổ máy chiến tranh của họ sẽ đập tan vòng vây của quân địch.
Đại bác Big Bertha, có khả năng bắn xa 100 dặm,
đã xuất hiện trên Mặt trận phía Tây,
và sẽ làm cho quân địch chết khiếp.
mục tiêu cách 75 dặm : nhà thờ Notre-Dame.
Tầm bắn : 95.452.
Chuẩn bị!
Bắn!
Về chổ đi!
Tầm chỉnh: 95.455.
Cho chắc vào!
Đứng vững!
Sẵn sàng... Bắn!
Đạn bị lép.Chúng ta sẽ kiểm tra xem.
Kiểm tra kíp nổ.
Vâng, kíp nổ.
Coi chừng! Chạy!
Cái gì vậy?
- Máy bay oanh tạc. - Vào khẩu đại bác Bertha.
Súng phòng không!
Đến nơi để súng!
Cậu điên à?
Xuống đi!
Làm cái gì vậy? Điên à?
Xếp,quân địch đã chọc thủng chiến tuyến rồi, Mọi người phải ra mặt trận.
Tập hợp khẩu đội lại!
Lấy lựu đạn đi!
Lựu đạn của cậu đâu?
Đưa cho anh ta đi.
Hãy di chuyển. Đến đây, nhanh lên!
Xếp cho hỏi, làm thế nào để.....
Kéo chốt, đếm đến mười và ném đi!
Cho chúng xơi lựu đạn đi!
Lúc nầy đâu phải là lúc gãi đâu.
Bình tĩnh lại đi!
Cầm lấy.
Tiến lên!
Đứng vào hàng!
Ê! cậu kia! nhanh lên!
Nghiêm!
Chuẩn bị tấn công.
Tiến lên!
Các cậu đây rồi!
Xin lổi! Quân địch! Anh em! Hạ nó đi!
Cho phép tôi vào,xếp?
- Ai đó? - Đồng đội.
- Sư đoàn nào? - Sư đoàn 21 pháo binh, thưa xếp.
Cầm lấy và cứ tiếp tục bắn đi. Tôi sẽ quay lại.
Các bạn ơi! Giúp với!
Chuyện gì vậy?
Tôi kiệt sức rồi. Nhanh lên, giúp tôi lên máy bay đi.
Cảm ơn cậu. Chúa phù hộ cho cậu.
Chỉ là bổn phận thôi.
Cậu đã cứu sống tôi. Cảm ơn cậu.
Tôi sẽ băng bó lại cho anh.
Tôi không thể làm một mình được. Cậu sẽ phải ở lại với tôi.
Cậu lái máy bay được không?
Tôi có thể thử xem.
Nhấc tay tôi đặt vào cái cần. Tôi không đủ sức.
Tịch thu khẩu súng đó!
Quân địch kìa! Nhanh lên, nhấc tay tôi đặt vào cần ga!
Chúng ta sẽ đánh lừa chúng!
Giữ các công văn nầy.
Nếu chúng ta đưa được cho Đại Tướng Schmelloffel,
Tomainia còn có thể giành chiến thắng.
Tôi sắp ngất đi rồi.
Đừng nói thế.
Xin lỗi.
Tôi đang ở đâu đây?
Anh không nhận ra tôi à?
Có, bây giờ tôi cảm thấy đở hơn rồi.
Máu đang chảy lại vào đầu của tôi rồi.
Có gì phía dưới?
Mặt trời à?
Sáng ngược trở lên.
Lạ nhỉ! Xăng thế nào rồi?
Giữ tôi thức suốt đêm nhé.
Không, xăng trong thùng?
Hầu như cạn rồi.
Chúng tôi phải đến gần đó. Mấy giờ rồi?
Khoảng 12 giờ kém 1 phút.
Lạ nhỉ!
Chúng ta dường như không tuân theo qui luật của lực hấp dẫn.
Nước. Nhanh lên, tôi sắp xỉu rồi.
Chờ một chút.
Chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu anh lại ngất nữa.
Chỉ cần giữ lấy.
Tôi nghĩ rằng Ià... Bây giờ...
Cầm lấy!
Có cái gì đó không ổn.
Tôi không thể uống được.
Hết sạch rồi.
Chuyện gì vậy?
Đai quá chặt.
Nới ra.
Tôi đang cố đây!
Chúng ta đang lộn ngược.
Tôi biết!
Bám vào!
Không thể được.
Còn xa quá.Chúng ta hết xăng rồi.
Tốt, Tôi nghĩ là hết rồi. Hút thuốc không?
Không phải bây giờ!
Tôi không cần nữa.
Tháng mấy rồi?
Tháng tư. Mùa xuân ở Tomainia.
Hilda sẽ ở trong vườn,
chăm sóc các cây hoa thủy tiên.
Cô ấy yêu hoa thủy tiên biết bao!
Cô ấy không bao giờ muốn cắt hoa vì sợ gây tổn thương cho chúng.
Nó giống như cắt một đóa thủy tiên là lấy đi một mạng sống.
Hilda yêu dấu,dịu dàng.
Một tâm hồn đẹp.
Cô ấy cũng yêu động vật, và các trẻ nhỏ.
Chúng ta đã hạ cánh rồi! Công văn!
Chiến hữu? Cậu ở đâu rồi?
Các công văn... chúng đâu rồi?
- Anh có đau không? - Đưa tôi đến Đại tướng Schmelloffel.
Nếu chúng ta không giao cái này, chúng ta sẽ bị bại trận.
- Chiến tranh kết thúc rồi. - Cái gì?
Chúng ta bại trận rồi.
Bại trận à?
Đình chiến.
Hòa bình.
Hynkel lên nắm quyền. Còn người lính Do Thái
thì bị bệnh mất trí nhớ và vẫn ở trong bệnh viện nhiều năm qua,
không biết gì về những thay đổi trong đất nước Tomainia.
Hynkel cai trị đất nước với một bàn tay sắt.
Dưới biểu tượng Chéo Đôi tự do đã bị trục xuất.
Chỉ được nghe tiếng nói của Hynkel.
Adenoid Hynkel nói,
''Tomainia đã suy tàn nhưng ngày nay đã trổi dậy.''
''Dân chủ có mùi thơm. ''
''Tự do là ghê tởm.''
''Tự do ngôn luận là phản động.''
''Nước Tomainia có quân đội hùng mạnh nhất. ''
''Hải quân mạnh nhất. ''
''Tuy nhiên, để duy trì sự lớn mạnh chúng ta phải hy sinh.''
''Chúng ta phải thắt lưng buộc bụng. ''
Ông ta bây giờ đang nói với Nguyên soái Herring, Bộ trưởng Bộ Chiến tranh.
Giờ thì với Herr Garbitsch, Bộ trưởng Bộ Nội.
Ông nhớ lại cuộc tranh đấu trước đây,
được chia sẻ bởi hai chiến hữu trung thành của mình.
Đề cập đến người Do Thái.
Ngài Quốc trưởng ghi nhận rằng đối với toàn thế giới
ông ta mang hòa bình trong trái tim của mình,
Bây giờ chúng tôi tạm dừng cho Đài Phát thanh .
Đây là Đài Pari-Mutual, tường thuật trực tiếp
Bài diễn văn của Hynkel cho trẻ em của tổ chức Chéo Đôi .
thông dịch viên
là người phiên dịch riêng của Hynkel
đọc từ một bản thảo chuẩn bị sẵn sàng.
bên cạnh là lời bình luận thêm. Tiến lên, Tomainia.
Ngài Quốc trưởng sắp sửa xuống cầu thang.
Thưa Ngài, Ngài có đau không ạ?
Đi xe khác đi.
Ngài Quốc trưởng
có vẻ hài lòng khi ông được thiếu nhi Tomainian chào đón .
Ông đã dừng lại trước một người phụ nữ với một đứa bé
Máy ảnh!
Ngay cả khi đứa bé đang run lên
dường như tất cả những nụ cười cũng được chú ý đến .
Ngài Quốc trưởng rời khỏi quảng trường
và sẽ trở về theo Đại lộ Hynkelstrasse,
ở đó, ông sẽ băng qua các kiệt tác hiện đại của đất nước Tomainia
tượng thần Venus of Today và Thinker of Tomorrow.
- Thế nào được không? - Bài diễn văn à?
Rất hay.
Việc Ngài đề cập đến người Do Thái có thể dẫn đến nhiều bạo lực hơn.
Gì?
Sẽ đánh thức sự tức giận của dân chúng.
Bạo lực đối với người Do Thái có thể làm cho người dân quên đi cái dạ dày của họ.
Đúng rồi. Sau nầy,mọi thứ cần phải được yên tĩnh trong các khu tập trung Do thái.
Chào buổi sáng tốt lành, Mr Jaeckel.
Tốt lành cái gì đây?
Điều kiện có thể tồi tệ hơn.
Nếu anh nghĩ như vậy, anh có một trí tưởng tượng tuyệt vời.
Anh đã nghe bài phát biểu của Hynkel.
Tôi chẳng nghe gì cả. Tôi đã có khó khăn của riêng tôi.
Anh còn khá hơn rất nhiều người khác.
Còn anh thợ cắt tóc?
Vẫn còn trong bệnh viện.
Anh ta đã ở đó kể từ hồi chiến tranh.
Tại sao không cho thuê cái tiệm hớt tóc của anh ta đi?
Anh ta sẽ không cho phép đâu. Mỗi vài tuần anh ta viết thư nói rằng anh ta sẽ trở về.
Thật tiếc phải bỏ phí từng ấy năm nay.
Tại sao phải lo lắng?
Chính phủ sẽ sớm lấy nó thôi.
Có lẽ anh đúng. Cuối cùng chẳng phải một buổi sáng tốt lành gì cả.
Bây giờ anh nói đó nghe.
Hannah.
Cái túi thuốc lá của tôi trên mặt lò sưởi Cô lấy dùm tôi nhé?
Mọi người đều đầy khó khăn.
No comments yet. Be the first to leave one.