The first 200 lines.
ông ta nói, "chào buổi sáng," và hỏi, "tay của anh sao rồi?"
nó..nó khá hơn rồi.
những gì còn lại của nó.
xin lỗi.
chúng tôi sẽ rất sẵn lòng nói chuyện với anh nếu anh đủ sức khoẻ.
được, thế cũng được.
-uống cà phê nhé? -không, cảm ơn.
hãy nói cho chúng tôi biết nơi mà anh muốn nói đến ở Slovakia.
nó ở đây....
là một loại xí nghiệp đại loại là thế...
..nơi những người này, những người rất giàu có này..
..họ trả tiền để nhục hình và giết những người trẻ,
hầu hết là bao trọn gói,
và bọn họ đã giết hai người bạn của tôi.
họ đã mang bạn tôi đi từ khách sạn này...
...và chở bạn tôi đến chỗ xí nghiệp này và..
tôi đã đến đó để kiếm Josh,
cậu ấy là một trong số hai người bạn của tôi bởi trước đó họ đã bắt cóc cậu ấy đến đấy và....
và họ..
họ đã giết cậu ấy,
chuyện đó thật khủng khiếp.
ông ta hỏi làm thế nào mà anh sống sót.
tôi....
tôi đã trốn thoát.
ai đã tổ chức ra chỗ này?
tôi không biết. đó là một câu lạc bộ săn người gì đó. họ....
tất cả bọn họ đều xăm mình.
hình một con chó,
là loại chó Bloodhound ,
thật là lạ vì anh đề cập đến hình xăm này.
sao thế?
bởi vì ai đó được tìm thấy bị chết trong buồng tắm ở nhà ga thủ đô Vienna...
...cũng có hình xăm chó Bloodhound này như anh mô tả.
băng ghi hình an ninh của nhà ga này cho thấy ông ta vào một cửa nhà ga...
...nơi mà chuyến xe lửa đi sớm trong ngày hôm đó xuất phát từ Slovakia.
nó cũng đến cùng nhà ga ở thủ đô Vienna.
anh ở trong cuộn băng đó.
có phải hình xăm giống như thế này không?
chuyện quái quỷ gì đang điễn ra thế này?
cứu! ai đó cứu tôi với!
Giê su ma.
em đói hả?
mới 3 giờ1 5 sáng thôi mà.
anh phải ngốn hết những cái này cùng thức ăn. anh muốn biết em dùng gì không.
có,em muốn anh nói chuyện với ai đó.
khi nào anh sẽ định nói cho mẹ của Josh những chuyện đã xảy ra vậy?
anh sẽ không nói đâu.
bà ấy vẫn nghĩ là con trai của bà ấy còn ở châu Âu.
chết tiệt, anh sẽ biết nói gì với bà ấy?
-bà ấy sẽ đi thẳng tới đồn cảnh sát. -đúng, chính xác là thế. ai cũng sẽ làm thế cả.
không, không ai được làm thế. em không được làm thế. bọn người này nắm rõ hết mọi người.
ai đó sẽ bắt đầu đặt ra những câu hỏi...
...và bọn họ sẽ truy lùng anh và tìm ra anh.
tại nhà bà em sao? em chỉ đến đây khi em còn nhỏ thôi.
em còn không thể tìm ra chỗ ấy. em đã phải hỏi chị em chỉ dẫn đấy.
-em đã nói cho chị em biết chúng ta ở đâu à? -đúng. thế thì sao?
-vậy sao, thế còn ai biết nữa không? -không còn ai!
Giê su ma.
em biết đấy,anh làm tất cả những điều này cũng chỉ để bảo vệ em thôi mà,đúng không?
ôi, Paxton....
coi nè.
em đón anh trở lại vì em cảm thấy không ổn.
nhưng anh đang trở nên điên mất rồi.
anh cứ tỉnh giấc lúc sáng và la hét, và em không thể chợp ngủ được.
ồ, chuyện đó sẽ chẳng là vấn đề nữa đâu.
Paxton, đó không phải là điều em..
ôi, chết tiệt.
chào buổi sáng !
Paxton anh đâu rồi?
này.
Lorna này?
Lorna chuyện gì thế?
em xin lỗi. em đang cố gắng, trong khoảnh khắc thôi mà.
em đang mải suy nghĩ.
cậu có nghĩ là cô ấy chưa bao giờ thấy một "con chim" trước lớp sao?
nếu cô ấy thấy rồi, chắc chỉ ở Botticelli.
ôi, Chúa ơi.
mình đã từng nghe cô ấy nói về những xúc cảm về những Botticelllis hơn một lần rồi...
...mình thề với Chúa là, mình sẽ bóp cổ cô ấy cho đến chết.
hẹn thứ ba nhé.
thế cậu chuẩn bị trọn gói cho Prague chưa?
-Jeans. đừng đi giày cao gót. -tệ đấy.
mình chẳng biết làm gì với nó khi đi trên sỏi cuội. mình chẳng biết cậu sẽ làm gì với nó.
mình sẽ chỉ cho cậu nếu cậu mang giày cao gót.
Axelle.
nào hãy cầm tất cả các bút chì lên, các chàng trai.
-thế anh ấy có từng? -cảm phiền cho mình qua, các bạn.
-cảm phiền. chào. -chào.
-cho phép mình được nhìn? -ôi, có vẻ hơi lỗ mãng .
cho bạn ấy xem đi. đừng ngại.
đó là hình cậu đấy.
-ôi, a, đẹp quá. -cảm ơn.
bạn muốn bán bao nhiêu thế?
mình không bán chúng. cậu có thể lấy cái này.
-thật ư? -thật chứ.
-ôi, Chúa ơi, cảm ơn cậu nhìu lắm. -có chi đâu.
thế mình sẽ mua cho cậu thức uống hay gì khác nhé?
ôi, thật sự thì mình trễ rồi. tụi mình chuẩn bị đón xe lửa đi Prague, nhưng....
-mình cũng không biết nữa. chắc để khi khác. -thế cũng được.
-vậy hả! không sao đâu. ù.
-mình sẽ gặp lại cậu nhé. -ừ. tạm biệt nhé. cảm ơn.
không đâu, ba à. đó là Prague. chúng con sẽ ổn thôi.
đó không phải là Ukraine.
không đâu.
không đâu, ba à, ba đừng đăng kí trước loại 4 Mùa.
đặt đi, ôi. đang kí đi. làm ơn đi mà!
bởi vì, ba ơi, chẳng có sv đại học nào lại ở 4 Mùa cả ba ơi.
và, ba biết không, cái đó chỉ dành cho người già thôi ba ơi. con biết ơn ba lắm, nhưng xin ba đừng nha!
sao cơ ạ?
vâng. đúng rồi, chúng con có người đi kèm nữa.
vâng ạ, con thương ba lắm. tạm biệt ba.
Jesus, tôi ghét ba tôi gọi lắm lần nào ổng cũng gọi 5 phút trở lên không à.
-được rồi, chúng ta đi thôi. -hượm đã. chúng ta phải chờ ai mà.
ai cơ?
-được mà. -không.
-được mà. -không.
cô ấy cùng phòng với mình trong căn hộ. cô ấy nhớ nhà, khóc la tùm lum.
mình cảm thấy tệ. thế mình phải nói gì bây giờ?
cô ấy nhớ nhà ở Baltimore sao? chúng ta đang ở Rome mà, chết tiệt thật.
co ấy không tệ đến nỗi thế đâu.
Wow, đó là cuốn sách mới bạn mới mua hả?
đúng rồi. đó là một cuốn sách du lịch.
"Sự gợi lại của những cảm xúc".
tất nhiên rồi.
Lorna, chúng ta đi lấy thứ gì uống không. cậu muốn cùng đi không?
mình không sao. cảm ơn cậu.
được rồi. ừ, chúng ta sẽ gặp lại bạn sau nhé.
nhanh lên nhé, bạn ơi.
ừ, hẹn gặp lại.
xin lỗi ông. tệ thật.
bạn ấy cứ như là bà cụ 20 tuổi ấy.
lúc nào cũng thế cả. bạn ấy sẽ ở đấy coi đồ cho tụi mình. bạn ấy hạnh phúc khi ở đấy.
đó là những gì bạn ấy thích mà.
ôi, chúng tôi đâu có gọi những thứ này.
có một cô gọi những thứ này ạ.
Whoa, bạn gái của cậu nhìn tụi mình kìa.
này. cậu đang làm gì thế?
cậu đã truyền cho mình cảm hứng đi du lịch đấy.
nhìn anh bạn này xem.
tính chọc đùa mình hả.
xin chào. quý danh của bạn là gì vậy?
thế bạn có biết chỗ nào có thể kiếm "đồ chơi" như là, thuốc cho "phi đội" chẳng hạn?
thế các bạn cần gì?
mình cũng không biết. chẳng hạn như, viên nụ hayecstasy hay....
PCP hả?
loại Ice lạnh sao? hay loại Peyote hả? hay loại Crank?
Ok, ok, loại viên và X là tốt rồi.
chắc chắn rồi.
chúng ta quay lại chỗ của tôi đi. tôi có một ít đấy.
tuyệt vậy sao?
-vậy hả? -tuyệt.
chết tiệt. biết không đấy?
mình đã cố rồi nhưng vẫn không tìm thấy chúng. chờ một lát nhé, được không?
-các bạn có muốn uống không? -không, tôi khoẻ.
này, bạn có biết không đấy?
thôi không sao bởi vì chúng tôi cần dùng nó trong câu lạc bộ khi chúng tôi đến Prague.
không, ở lại đây đi.
tôi sẽ tìm ra chúng, được chứ?
cô thơm nhỉ.
-Whit, chúng ta phải đi thôi. Lorna đang đợi kìa. -đúng rồi, chúng tôi có người bạn đang chờ .
-các cô có bạn ư? -đúng thế.
1, 2, 3, tuyệt, nếu không thì chúng ta , phải xếp lượt rồi, haha?
bạn biết không, chúng tôi phải đi thôi, đừng để tâm nhé.
các cô đi đâu? tôi biết cô là là tay chơi mà, chết tiệt thật "bướm" ạ.
khốn kiếp anh gọi tôi là gì vậy?
tao gọi mày là con bướm Mĩ khốn kiếp ngu ngốc đấy!
-chó chết nhà anh! -anh biết cái gì chứ?
xe lửa đến Prague lâu đấy, con khốn kiếp ạ.
chúng tao sẽ gặp lại tụi mày.
cậu mất trí rồi sao?
sao cơ? mình căm thù cái từ khốn kiếp ấy.
"ê, mày là con bướm Mĩ khốn kiếp ngu ngốc ." chết tiệt là mình đã không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.
Ok, nhưng đâu có phải chúng ta đang ở sân trường mà cậu có thể...
...gọi cho trưởng khoa và làm bản báo cáo hay đại loại.
ôi, Chúa ơi. Lorna, chuyện gì đã xảy ra thế?
gã nào đó đã lấy iPod của mình rồi.
sao cơ?
không phải có một nhân viên cảnh sát hay một nhân viên an ninh trên xe lửa sao?
-được. mình sẽ đi kiểm tra. -được
nó đã lấy hết cả rồi.
thật là khủng khiếp. mình xin lỗi.
mình xin lỗi.
này bạn dùng cái này đi.
là mấy gã khốn kiếp đấy.
tụi khốn kiếp, bọn Italia ở cái phòng lớn ở giữa hồi nãy đấy.
-chúng ta làm gì bây giờ? -chỉ cần yên lặng thôi.
-xin chào. -chào bạn.
xin lỗi cho hỏi. có ai trong số các bạn mất cái này không?
ôi, Chúa ơi!
làm thế nào mà bạn biết đó là của mình?
tôi thấy gã nào đó chạy khỏi phòng của bạn. hắn ta cố giựt cái túi của mình.
tôi làm hắn té xuống và cái này rơi ra từ túi của hắn.
mình chỉ lo một tí là sợ hắn sẽ trở lại tìm mình thôi.
ồ, thế bạn có muốn vào đây và ở cùng chúng tôi không?
-thật vậy ư? -được chứ, chúng tôi có một chỗ ngồi dư mà.
-đúng đấy, cậu vào đi. -còn chỗ mà.
cảm ơn.
mình nghĩ...
...tất cả thứ chúng cần là một chút thứ này.
ôi, khiếp thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.