The first 200 lines.
Xin chào.
Tôi đến từ bên ngoài Bức Tường,
nơi chúng tôi có tất cả nhưng lại tự trừ khử lẫn nhau.
Chúng tôi đã dựng nên thành phố cho các bạn như một thử nghiệm.
Và chúng tôi tin nó là cách duy nhất để khôi phục lại nhân tính mà chúng tôi đã mất.
Và chúng tôi đã tạo nên các phe Phái để bảo đảm tính hòa bình.
Nhưng chúng tôi tin sẽ có một số người trong các bạn
sẽ đi quá giới hạn so với những Phái đó,
họ sẽ được gọi là những người Dị Biệt.
Họ là mục đích chính của cuộc thử nghiệm này,
họ chính là nhân tố quan trọng với sự sống còn của nhân loại.
Nếu như các bạn đang xem cái này, thì ít nhất một trong số các bạn là bằng chứng
rằng thử nghiệm của chúng tôi đã thành công.
Thời điểm đã đến
với các bạn để thoát khỏi sự cô lập và tham gia cùng chúng tôi.
Theo lệnh của Evelyn: Cánh cổng này bị phong tỏa!
Chúng tôi cho phép các bạn tin rằng các bạn là những người cuối cùng trong chúng tôi,
nhưng các bạn không phải.
Nhân loại chờ đợi các bạn với hy vọng, bên ngoài Bức Tường.
ALLEGIANT
Sắp tới rồi.
Anh ở ngay phía sau em thôi.
Anh sao vậy, sợ độ cao hả?
Không. Ai nói với em thế?
Đôi lúc khi em nhìn về phía Bức Tường.
Em nghĩ mình có thể nhìn thấy thứ gì đó ngoài kia.
Anh có thế không?
Không. Anh không.
Có lẽ anh cần phải nhìn kĩ hơn.
Anh đang nhìn đây.
Chỉ là anh không nhìn thấy điều mà em thấy thôi.
Khi mà nó ở ngay trước mặt anh, anh sẽ thấy.
Em có chắc chúng ta sẽ làm chuyện này chứ?
Đúng thế.
Người dân của Chicago.
Tôi biết các bạn đang hiếu kì về những thứ bên ngoài Bức Tường,
nhưng đôi khi những Bức Tường đó đang bảo vệ chúng ta.
Nhớ rằng, những người sáng lập đã muốn chia chúng ta thành những Phái.
Vì thế, cho đến khi chúng ta biết ý định của họ, Bức Tường cần phải bị đóng.
Jeanine đã chết.
Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu xét xử những kẻ đồng mưu.
Đặt những kẻ phản bội lên phiên xét xử, đóng cổng lại.
Những việc bà ta đang làm hệt như cách làm của Jeanine.
Anh cần nói chuyện với bà ta.
Anh vẫn còn nghĩ mình có thể chữa bệnh cho bà ta.
Những nó chẳng thay đổi chuyện gì cả, đúng chứ?
Không.
Tôi cần cô đi kiếm vài thứ cho tôi.
Chỉ thế này thôi à?
Cô chắc rằng mình không muốn mặt trời và mặt trăng nữa chứ?
- Tôi biết thế là quá nhiều. - Không tưởng luôn ấy chứ.
- Thì sao? - Thì, tôi sẽ biến nó thành hiện thực.
Xin chào, các cô.
Tính đi đâu thế? Tôi đi cùng được chứ?
- Bỏ đi, Peter. - Sao mà vội vã thế!
Không còn đảng Phái nữa. Chúng ta là bạn, phải chứ?
Chúng ta không thể bỏ nó qua một bên sao?
Tris.
Cô nên ở trên kia với nhũng người lãnh đạo khác của thành phố.
Không, đó không phải tôi. Tôi không muốn tạo nên lề luật.
Người lãnh đạo vĩ đại không trốn tránh trách nhiệm, họ gọi chúng là bổn phận.
Họ cần cô.
Nhìn tao này! Nhìn tao này, kẻ phản bội!
- Mày sẽ chết thôi! - Lui lại.
Mày sẽ chết ở đây!
Đi đi!
Trói chặt lại!
Chúng ta đều tìm thấy bản thân mình trên nền đất mới,
tôi dành trọn cuộc đời mình để tìm kiếm sự thật, nhưng dưới quyền của Jeanine, nó bị chối bỏ.
Và vì điều đó, tôi xin nhận lỗi về mình.
Nhưng thất bại cá nhân là động lực giúp tôi sửa chữa lỗi lầm.
Hiện tại, khi chế độ phân khu không còn tồn tại,
tôi muốn mọi người biết tôi sẽ không ngừng là người dẫn đầu theo đuổi sự thật
trong khi chúng ta tái thiết thành phố.
- Phải! - Phải!
Để buổi xét xử diễn ra! Công lý sẽ được thực thi!
- Phải! - Phải!
Đây rồi.
Để sự thật giải thoát anh.
Không có nghi ngờ gì cả, Max, anh là người giúp Jeanine độc chiếm Chicago,
và dùng bạo lực thương vong vào người dân thành phố.
Vậy, câu hỏi duy nhất của tôi là:
Anh có cảm thấy thỏa mãn trong việc giết người nhằm mục đích hỗ trợ bà ta gây dựng chế độ?
Chắc chắn rồi.
Con người là cừu. Chúng cần người chăn cừu để hướng dẫn.
Và khi chúng từ chối, chúng đáng bị giết thịt.
Quái vật.
Chúng tao nên giết mày!
Giết hắn! Giết hắn!
- Giết hắn! - Đừng giết hắn!
- Để hắn sống! - Đừng giết hắn!
- Để hắn sống! - Giết hắn đi!
Vượt qua chuyện đó đi!
Các người không thể làm điều này, dừng lại!
Để hắn sống! Chúng ta tốt hơn vậy mà!
Vượt qua chuyện đó đi!
Jeanine!
Jeanine đã chết!
Đừng giữ cho linh hồn bà ta lảng vảng.
- Giết hắn đi! - Để hắn sống!
- Bà tính sao đây? - Họ cần một câu trả lời.
Đây là một cuộc hành hình.
Không. Đây là một buổi xét xử.
Và tôi bày tỏ quan điểm rằng
đây là thời điểm, chúng ta phá bỏ định kiến từ quá khứ!
- Đúng! - Đúng!
Mày cần phải chết!
Tôi không muốn chết!
Những con cừu của anh cũng vậy!
Đúng lắm.
Từng có lúc tôi nói rằng thứ tôi để lại là tình thương chứ không phải cái ác.
Nhưng thời đó đã qua rồi.
- Giết ả đi! - Kẻ phản bội!
Giết ả đi! Giết ả đi!
Kẻ phản bội!
Biến đi! Biến đi!
Biến đi! Biến đi!
Beatrice! Em xin lỗi!
Bà đã kích động đám đông. Chúc may mắn trong việc quản lí họ.
Beatrice, làm ơn đi! Đừng để họ giết em!
Beatrice! Không!
Beatrice!
Con nghĩ quái gì mà làm vậy chứ? Chúng ta cần tỏ vẻ đoàn kết ra mặt.
Đặc biệt từ khi, Tris không chịu đứng về phía chúng ta.
- Tôi sẽ không nói với Tris phải làm gì. - Ít nhất, con cần phải thử.
Bà thật sự nghĩ mình có thể cản người dân rời khỏi thành phố này sao?
Bức Tường hoàn toàn bị khóa chặt, người của ta đã nhận lệnh.
Không ai được ra ngoài.
Tại sao bà lại gây chiến với Jeanine
khi mà cuối cùng bà cũng trở thành bà ta?
Những nhà lãnh đạo cần phải đưa ra quyết định khó khăn để bảo vệ người dân.
Con sẽ hiểu điều đó khi con lên nắm quyền thay ta.
Ta đang làm điều này vì con.
Em biết đó, đây có lẽ không phải thời điểm tốt nhất để rời đi.
Em biết, nhưng ta không thể việc gì cũng can dự được.
Và thông điệp đã nói ta nên ra ngoài và gặp phần còn lại của thế giới.
Chúng ta vẫn hoàn toàn chưa biết gì về người đã gửi nó đi.
Anh có tò mò muốn tìm hiểu không?
Nhà của chúng ta thì sao?
Em không nghĩ nhà chúng ta còn tồn tại nữa.
Có lẽ cách để giúp Chicago là leo qua phía bên kia Bức Tường.
Sẽ ra sao nếu chẳng có thứ gì ngoài kia? Nếu chẳng còn thứ gì sót lại thì sao?
Em có thế sống với nó nếu anh đi cùng em, nhưng em không thể sống mà không ngừng cố gắng.
Em biết đó, buổi xét xử Caleb sẽ diễn ra ngày mai.
Em biết mà.
Em không còn vương vấn gì cả.
Không. Em không vương vấn gì cả.
Tôi sẽ đi nói chuyện với tên kia.
Anh đang nghĩ tôi đang xin phép cậu đó hả?
Không. Không. Four. KHông!
Four. Four.
Làm ơn đừng giết tôi! Tôi xin lỗi!
Four, tôi xin lỗi!
Cậu đã gắng giết chị ruột của mình, Caleb. Cậu tự mình mang rắc rối này cho mình.
Tôi xin lỗi, vì mọi chuyện.
Nhanh nào. Chúng ta đi đường trên.
Nhanh nào. Nhanh nào.
- Beatrice? - Đi chậm thôi.
Này!
Tất cả tù nhân phái Uyên Bác phải được nhốt trong cũi.
Dừng lại!
Tôi có thể tự mình xử lí tên này.
Mang hắn về!
Cậu có thể ra được rồi, Caleb.
Cám ơn, Four. Cám ơn.
Đừng cám ơn tôi. Là ý của chị cậu đó.
Chị đã cứu em?
Đó là việc mà em phải làm vì gia đình.
Vào trong xe đi.
Tôi biết mà.
Chào, đồng sự.
Anh đang làm gì thế, Peter? Cút ra khỏi đây đi.
Đúng, đó là việc mà tôi đang làm. Cút ra khỏi đây.
Nghe này, tôi không muốn ở đây khi người mẹ điên của anh...
đi vòng quanh giết mọi người đã từng làm việc cho Jeanine, được chứ?
Nhìn này, tôi có thể tham gia với các người hoặc tôi có thể...
hét lên: Giúp! Giúp! Giúp! Bọn chúng đang...
Vào xe đi, Peter. Vào xe đi.
- Là chuyện đó đó! - Vào xe đi.
Cám ơn.
Chuyện gì thế, Caleb?
Phải rồi!
Chúng tôi muốn biết sự thật!
Hắn chết rồi. Nhanh lên và giết hắn đi.
Công lý cho tất cả!
Anh có kế hoạch rồi chứ?
Tôi không nghe bất kì lệnh thuyên chuyển tù nhân nào cả.
Cậu đang nghe từ tôi đấy.
Cho tôi xem lệnh thuyên chuyển của anh.
Tôi có rồi! Đây đây.
Tôi có mọi thứ ở đây. Nên là, mở cổng đi.
Một lần nữa, coi nào. Coi nào. Phải đó!
Tobias Eaton bắt Caleb Prior ra khỏi cũi rồi.
Coi nào. Đi thôi, ngay.
Coi nào! Làm chút gì đi!
Anh là tượng à?
Mở cổng ra.
Bọn họ có qua đây chưa?
Ra khỏi đây thôi nào.
Họ đang bỏ đi.
No comments yet. Be the first to leave one.