The first 164 lines.
Trời bắt đầu lạnh giá.
Tên mình là Suzume.
Mình là một hầu gái làm ở một dinh thự tại Anh.
Thế nhưng,
dinh thự đó đã bị sập vì nhiều lý do khác nhau…
RÙNG MÌNH
Trong một năm chờ
người ta xây dựng lại nó, mình sẽ ở lại Nhật Bản.
Được rồi.
Hôm nay mình nên ăn món gì nhỉ?
NHẬT KÝ ẨM THỰC CỦA NÀNG HẦU SÀNH ĂN
CẨM NANG CHYUN
CẨM NANG CHYUN: TOÀN NHẬT BẢN
BÁNH STOLLEN
Nó ngon thật đấy.
Em chưa từng nghe về nó.
-Thật à? -Hoa quả…
Chắc chắn là con bé rồi.
-Ngon lắm luôn. -Ở Nhật cũng có à?
Gặp người quen ở khoảng cách thế này
-cũng hơi ngại. -Ừ.
Có nên chào một tiếng không?
Nhưng trông như em ấy đang bận tám chuyện.
Ừ, nhưng mà…
Thôi, đi đường vòng vậy.
Thà tập thể dục còn hơn gặp cảnh khó xử.
Chị Komatsu.
Ơ? Người đó là…
Cậu cũng ở tòa nhà đó nhỉ?
Đúng rồi. Tôi có chào cậu hồi mới dọn tới.
Thật vui vì cậu nhớ tôi.
Tôi tên là Anzu.
Hóa ra em chẳng cần giới thiệu.
Mỗi lần thấy cậu, tôi đều nghĩ cậu vừa ngầu vừa cao ráo ghê.
Thật vui vì hôm nay có dịp bắt chuyện.
Được một người sành điệu và hướng ngoại như vậy…
Khen tôi ngầu, làm tôi chẳng biết nói gì luôn.
Komatsu thật thà ghê.
Đúng rồi, Suzume.
Hay tụi mình hỏi Komatsu về món em vừa mua đi.
-Món này đúng không? -Ừ.
Chị Komatsu, chị có biết bánh "stollen" là gì không?
Món không thể thiếu vào mùa Giáng sinh đó.
B… Bánh stollen á?
Không, chị không biết.
Thấy chưa?
Hả?
Suzume tính đem món này ra đãi tôi ở nhà em ấy.
Cậu cũng đến cho vui nhé?
Tôi cũng tò mò, nếu không mất nhiều thời gian…
Tuyệt! Có thêm khách rồi!
Oa. Là bàn sưởi kotatsu.
Lúc thiếu ngủ mà được chui vào đây thì hết sảy.
Trời. Thích thật đấy.
Cảm ơn vì đã đợi.
Chắc chắn các chị nhìn một phát là nhận ra ngay.
Đây là bánh stollen.
Hãy chiêm ngưỡng đi!
Ôi, cái gì đây?
Ăn được hả?
Nó được phủ đầy lớp bột trắng.
Sao vậy?
Chyun đây. Stollen là món bánh truyền thống của Đức
và là món nhất định phải có vào Giáng sinh.
Chuẩn luôn.
Ông chủ của em mê món này lắm, nên năm nào ở dinh thự bọn em cũng ăn…
Ra là vậy.
Món này ở Nhật gọi là "stollen", nhưng chắc hai người họ chưa biết nó.
Các chị sẽ thấy… Để em cắt ra là thấy nó ngon thế nào. Đợi chút nhé.
Con bé nhiệt tình ghê.
Oa, nhìn giống bánh bông lan bơ ghê.
Mùi hương nhiều loại trái cây hòa quyện thơm quá đi mất.
-Trông ngon quá. -Trông ngon quá.
May quá. Các chị ăn đi.
-Ăn thôi nào. -Ăn thôi nào.
Nó hơi cứng…
Vị trái cây với các loại hạt trộn lẫn thật tuyệt.
Rôm rốp.
Ăn trúng miếng vả vui miệng ghê.
Bánh stollen thường được cắt thành lát mỏng,
nhưng ở nhà thì dày thế này cũng được.
Thế này là rất, rất dày.
Miếng bánh tự đứng vững được kìa.
Chà, ngon thật đấy.
Nhưng không phải món này là phải ăn vào ngày Giáng sinh hả?
Không sao đâu ạ.
Bánh stollen là để ăn từ đầu tháng 12.
Cứ mỗi ngày mình nhấm nháp một ít
từ ngày đầu tháng tới tận đêm Giáng sinh.
Thú vị ở chỗ hương vị sẽ đậm đà dần nhờ ngấm lớp áo đường bột.
Không biết cuối cùng vị nó sẽ ra sao?
Miếng bánh cuối cùng cho ngày Giáng sinh đang ở ngay đây.
Suzume?
Nó ngon quá nên em lỡ chén sạch rồi.
Chị cũng mới ăn thêm một lát nữa.
Chị cũng vậy.
Ăn một lát thì không đủ.
Mà nhân tiện, người ta không cắt bánh stollen từ ngoài vào đâu.
Phải cắt từ phần giữa, rồi áp hai nửa còn lại vào nhau để bảo quản.
Làm vậy thì ăn dần sẽ không bị khô.
Nhưng hết sạch sành sanh rồi. Chyun.
Đúng là ngon thật.
Được rồi. Chắc tôi sẽ đi mua một chiếc.
Mua cho tôi với cả Suzume nữa.
Việc này vui ghê.
Tôi cũng nghĩ thế.
Nếu không đi mua bánh thì còn lâu tôi mới rời cái kotatsu này.
Hay bọn mình cùng đi mua?
Ừ, đi thôi nào.
Chị Anzu ơi, chị Komatsu ơi.
Cửa hàng ở ngay gần đây.
Mấy nhân viên chắc sẽ thấy lạ vì Suzume quay lại.
Thế thì giống như em là khách quen.
Chị sẽ hỏi vị nó thay đổi thế nào, nhớ đừng có ăn hết sạch luôn.
Tại hôm nay cắt lát bánh dày quá mà.
Cắt kiểu đó thì mấy mà hết.
Đúng vậy.
Lần này em sẽ mua nhiều.
Giải quyết kiểu đó liệu có ổn không?
QUẢ HỒNG
Đó là…
Xin chào.
Happy.
Hôm nay trông mày ổn ghê.
Cháu đến rồi đây.
Ồ, cháu đến rồi, Suzume.
Cháu chào ông.
GỬI IZUMI
Ông đang làm việc ạ?
Là bưu thiếp chúc mừng năm mới.
Một lá thư chúc mừng được giao đúng ngày đầu của năm mới.
Năm mới ạ?
Còn chưa đến Giáng sinh mà.
Cháu nói phải, chuẩn bị cái này vào mùa Giáng sinh thì cũng khó hiểu.
Nhưng nếu muốn bưu thiếp đến đúng ngày đầu năm mới,
thì phải gửi nó trước lễ Giáng sinh.
Ra là vậy.
-Cháu muốn viết một tấm không? -Được ạ?
Vâng.
Ông ơi, nếu cháu không biết địa chỉ thì thư có tới nơi không?
Không thể, nhớ hỏi địa chỉ nhé.
Dạ vâng.
Cháu muốn vẽ cây thông Giáng sinh ghê, nhưng mà…
Ông hiểu cảm giác đó.
Nhắc mới nhớ, trên đường tới đây cháu thấy cây thông Giáng sinh.
Cây thông Giáng sinh?
Quanh khu này mà cũng có?
Trên cây có mỗi một ngôi sao màu cam. Nó phong cách lắm.
Ngôi sao màu cam sao?
Chắc không phải cây thông đâu,
mà đó là quả hồng kimori.
Quả hồng kimori ạ?
Khi người ta thu hoạch quả hồng,
họ chừa lại duy nhất một quả trên cây để mong năm sau sẽ càng bội thu.
THẦN QUẢ HỒNG
Chyun đây.
Cũng có một giả thuyết khác cho rằng quả hồng kimori
là phần dành lại cho lũ chim trong mùa đông giá rét.
Loài sáo đá má trắng mê quả hồng lắm đó. Chyun.
XÌ XÌ
Giật cả mình.
À đúng rồi, ông bà nhận được một bó quả hồng.
Cháu muốn ăn không?
Chắc ông không cần hỏi.
No comments yet. Be the first to leave one.