The Descendants

The Descendants

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Descendants 2011 BluRay 720p DTS x264-CHD
A Commentary by megabom
Bản dịch mới, cho các bản bluray

Tags

BluRay
x264
720p
720
TS
HD
Published on: 2012-03-11
Downloads: 77
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Người dịch: m3g4b0m

Bạn bè tôi trên đất liền cứ nghĩ là chỉ vì sống ở Hawaii,

là tôi được sống trên thiên đường.

Giống như một kỳ nghỉ vĩnh cửu.

Chúng tôi chỉ việc nhấm nháp cocktail Mai Tai lắc mông và lướt sóng.

Họ có điên không chứ? Họ nghĩ chúng tôi miễn dịch với đời thường?

Sao mà họ có thể nghĩ gia đình chúng tôi ít bê bối hơn,

ung thư của chúng tôi chẳng chí tử bằng,

nỗi buồn của chúng tôi ít đau đớn hơn?

Mẹ kiếp, tôi đã chẳng được nhảy lên lướt ván 15 năm nay.

Đã 23 ngày qua…

tôi sống trong thiên đường truyền tĩnh mạch… cùng túi nước tiểu và ống nội khí quản.

Thiên đường à?

Biến mẹ nó cái Thiên đường đó đi.

Đây là Elizabeth Thorson King. Vợ tôi.

23 ngày trước...

cô ấy đã bay ra từ chiếc xuồng máy trong vòng đua và bị đập đầu.

Gần như đã chết chìm.

Khi tôi nghe về vụ tai nạn và tình trạng hôn mê, tôi thậm chí còn không ở thị trấn.

Tôi đang có việc ở Maui và chúng tôi đã không nói chuyện 3 ngày rồi.

Đúng hơn là chúng tôi đã không thực sự trò chuyện vài tháng rồi.

Nếu em làm chuyện này để anh phải chú ý thì hiệu quả đấy Liz ạ.

Giờ anh đã sẵn sàng.

Anh đã sẵn sàng trò chuyện, anh đã sẵn sàng thay đổi…

Anh sẵn sàng để thành người chồng, người cha thật sự .

Dậy đi em…

xin em, Liz, dậy đi nào.

A lô, Noe, có chuyện gì đấy?

Matt, cô giáo của Scottie gọi.

Cô ấy nói là có việc gấp.

Được rồi, nối máy đi.

Chúng tôi không nghĩ những bức ảnh này…

là thích hợp để Scottie chia sẻ với các bạn cùng lớp.

Một vài em khá bối rối khi về nhà, và một số phụ huynh đã gọi điện phản ánh.

Vâng, nó cứ chạy lang thang khắp phố với cái trò ảnh ọt này.

- Tôi chẳng biết gì cả. - Ông King, chúng tôi thấy chuyện này hàng ngày.

Trẻ con làm trò ở trường khi có chuyện không ổn ở nhà.

Và gia đình của ông đang phải đối mặt với khủng hoảng trầm trọng.

Ông đã thực sự cùng Scottie nói về những gì đang xảy ra chưa?

Vâng. Vâng. Chắc chắn rồi.

Khuyến khích nó bày tỏ cảm xúc của mình?

- Điều đó rất quan trọng. - Tôi hiểu.

Con bị sao thế, vác ảnh mẹ ra trưng trong bài mỹ thuật của con à?

Con là nhiếp ảnh gia, bố ạ, một nhiếp ảnh gia thực sự.

Không, con lúc nào cũng thổi phồng việc mình làm.

Con thấy trong sách mà.

Có nữ nhiếp ảnh gia nổi tiếng chụp mẹ cô ấy trong bệnh viện…

… khi bà sắp mất, và ảnh đó được coi là nghệ thuật.

Con cũng đang làm thế thôi.

Trước hết, mẹ con bệnh rất nặng, nhưng không chết được đâu.

Và thứ hai là chúng ta không chia sẻ chuyện riêng tư với người lạ.

Chuyện đang xảy ra với mẹ là riêng tư đấy.

- Con đói. Mua bánh kẹp được không bố? - Không.

Lần cuối cùng tự tôi chăm sóc cho Scottie

là khi nó mới 3 tuổi.

Giờ nó đã 10 tuổi. Và tôi chẳng biết phải làm gì với nó.

Con muốn ăn ngay bây giờ, chứ không phải một tiếng nữa.

Và với việc Elizabeth nằm viện, nó đang thử thách tôi.

Tôi là ông bố dự phòng, diễn viên đóng thế.

Tôi là Matt King, gọi lại cho chị đây. Tôi giúp gì được chị?

Là con gái anh, Scottie.

Nó nhắn mấy tin kinh dị cho con gái tôi, Lani và tôi muốn nó thôi đi.

- Hả. - Tin mới nhất đây:

"Tất cả mọi người đều biết hè rồi cậu mọc bàn chải."

Nghĩa là, con gái tôi đâu có lỗi nếu nó phát triển sớm trước tuổi.

- Anh nghĩ thế là hay à? - Ồ, chẳng giống nó chút nào.

Nó thường rất dễ thương mà.

Có thể chị biết, mẹ nó không khỏe, nên có lẽ đây là cách đối phó của nó.

Tôi rất tiếc về hoàn cảnh của gia đình anh, anh King,

nhưng con gái tôi đi học về khóc như mưa.

Vâng, tôi hiểu. Tôi xin lỗi.

Scottie mới là người phải xin lỗi.

Tôi muốn nó sang xin lỗi…

và đừng bao giờ nhắn tin cho con tôi nữa.

Nếu nó không xin lỗi, tôi sẽ đưa chuyện này lên hiệu trưởng.

Anh không né được vụ này đâu.

Chị cho tôi địa chỉ được không?

Cảm ơn anh đã đến.

Chào chị.

Tôi quên nhắc đến cái lần Scottie nói không muốn cùng Lani tập leo vách đá…

vì nó không muốn ngã lao đầu vào khe mông con gái tôi.

- Thật là ngớ ngẩn. - Ah.

Scottie, con có muốn nói gì với Lani không?

Sorry.

Không sao đâu.

Tuyệt lắm. Rất vui được gặp hai mẹ con.

Lani, thỉnh thoảng cháu ghé qua nhà chú để bơi lội, cuốc bộ hay gì đó nhé?

Tôi chẳng thấy nó hối lỗi gì cả.

- Nó vẫn sẽ tiếp tục cho xem, tôi chắc đấy. - Không, nó không thế nữa đâu.

Nghe này… Scottie, con sẽ chấm dứt, phải không?

Và con thực sự hối lỗi, đúng chứ?

- Oh, anh King? - Vâng?

Chúc đắt khách nhé.

Họ nói rằng quyết định của anh sẽ có tác động lớn đến thị trường nhà đất Hawaii.

Chưa cần tính đến cảnh quan của Kauai.

Hàng trăm triệu đô la hả?

Vâng, đó là một quyết định quan trọng.

Nhà chồng tôi đến từ Kauai. Sinh ra và lớn lên ở Hanapepe.

- Họ hy vọng là anh sẽ không bán. - Ra thế à.

Rồi sẽ mở thêm bao nhiêu là đường.

Liz hôn mê còn chưa đủ hay sao…

mà cả cái bang giời đánh này lại còn theo dõi quyết định của tôi…

về cái chuyện ai sẽ mua 25.000 mẫu Anh trên đảo Kauai,

nơi mà gia đình tôi đã sở hữu từ những năm 1860.

Cả đống anh em họ nhà tôi đã khánh kiệt, và thương vụ này sẽ khiến tất cả thành ra giàu sụ.

Họ hàng nhà tôi họp trong 6 ngày để duyệt một người mua.

Nhưng kể từ khi bố tôi mất, tôi là người được ủy thác duy nhất.

Điều đó có nghĩa là tất cả các quân bài đều trong tay tôi.

Bà cố cố tổ của tôi, Công chúa Margaret Ke'alohilani,

là một trong những hậu duệ trực hệ cuối cùng của Vua Kamehameha.

Ban đầu bà đáng ra phải kết hôn với ông anh họ,

nhưng bà đã yêu Edward King, một chủ ngân hàng da trắng,

có cha mẹ là những người truyền giáo.

Giữa những thương vụ bất động sản của ông và món thừa kế khổng lồ của bà,

các thế hệ con cháu của họ, tất cả chúng tôi,

đã thấy quá khứ sinh sôi thành hàng triệu đô, đổ về từ các vụ cho thuê và bán chác.

Bây giờ cái gì gọi là việc Luật chống sở hữu vĩnh viễn…

buộc chúng tôi phải giải tán quỹ uỷ thác…

và chúng tôi đang bán lô hàng khủng cuối cùng của miền đất Hawaii trinh nguyên.

Không như hội anh em họ, tôi đã không phung phí phần tiền thừa kế.

Cũng giống bố tôi trước kia,

tôi chỉ sống bằng thu nhập từ việc hành nghề luật sư.

Tôi không muốn con gái của tôi lớn lên hư hỏng và được nuông chiều.

Liz luôn buộc tội tôi là keo kiệt, nhưng tôi đồng ý với bố tôi:

Bạn cho con đủ tiền để làm một việc gì đó, nhưng nếu nó không làm gì thì chẳng bao giờ đủ cả

Matt.

Mấy ông em họ đến rồi.

Không chỉ vì tôi là người ủy thác duy nhất, mà còn bởi tôi chuyên về...

luật chuyển nhượng bất động sản,

nên mấy ông em họ rắc rối nhất thường đến để phân tích các hồ sơ dự thầu.

- Chào. - Sao rồi Matt?

Lão Hal, lão Milo, lão Stan...

Thằng cha Six, lão Wink. Con mẹ Connie...

Khỏe chứ hả?

…và lão Dave, cả hai người này kịch liệt phản đối việc bán đất.

- Vui được gặp anh. Đừng có để vẻ ngoài đánh lừa.

Ở Hawaii có những người quyền lực nhất lại giống bọn ăn bám hay diễn viên đóng thế.

Nào, ta đến đâu rồi nhỉ?

Các đề xuất gần như là giống nhau.

Khách sạn, trung tâm mua sắm, căn hộ và sân golf.

Tôi có một một doanh nghiệp lớn…

Một tập đoàn ở Chicago đề nghị nửa tỷ đô…

Nhưng chúng tôi nghiêng về giá thầu thấp hơn từ một gã tên là Don Holitzer.

Hắn là người Kauai gốc, đã kiếm được một mớ ở Silicon Valley.

Anh già Hugh đang đẩy chúng tôi theo hướng đó, và tôi nói: sao không nhỉ?

Tiền xuất phát từ Hawaii và sẽ ở lại Hawaii.

Chẳng có bảo tồn di tích gì hết Chuyện này thật lố bịch.

Và không được dùng bãi tắm như họ nói, thế thì thật là, thật là…

Elizabeth rồi sẽ khỏi thôi. Tôi biết điều đó.

Chỉ là chưa đến lúc.

Cô ấy sẽ tỉnh lại.

Scottie và Alexandra sẽ lại có mẹ…

và chúng tôi sẽ bàn về hôn nhân của mình.

Tôi biết là mình sẽ giải quyết ổn thỏa.

Tôi sẽ bán đất, bỏ việc và sẽ mua bất cứ thứ gì cô ấy muốn:

Một chiếc thuyền lớn, một ngôi nhà ở Pháp…

Chúng tôi sẽ chu du khắp thế giới, chỉ hai chúng tôi.

Chúng tôi sẽ lại gần gũi nhau, như những ngày xưa.

Tôi ước là có tin tốt hơn, Matthew.

Nhưng bác sĩ Chun và bác sĩ Mueller cùng tôi thống nhất là tình hình chị nhà…

đang xấu đi.

Cô ấy không có chuyển động mắt, không có phản ứng đồng tử…

chẳng còn phản xạ cuống não gì cả.

Máy móc có thể duy trì sự sống, nhưng…

chất lượng cuộc sống sẽ là rất tệ…

Về cơ bản tình hình bây giờ là như thế.

Cô ấy chẳng bao giờ được như xưa nữa,Matt.

Không bao giờ.

Giờ thì chúng ta đã biết rồi.

Nghe này…

tôi rất tiếc là phải thông báo với anh chuyện đó.

Nhưng anh vẫn còn hai đứa còn gái.

Chỉ là chúng tôi chẳng còn làm được gì hơn.

Nghĩa là nếu chúng ta làm tiếp và rút hết máy móc…

Không có nếu gì cả.

Vấn đề là khi nào. Tôi có nghĩa vụ pháp lý, anh biết rồi đó.

Cô ấy sẽ trụ được bao lâu?

Cũng khó nói.

Có thể một vài ngày, Cũng có thể là vài tuần.

Để lên kế hoạch, tôi nghĩ là anh nên đưa ra kịch bản ngắn nhất có thể.

Tôi cũng phải bắt đầu chuẩn bị cho việc hiến tạng ngay từ giờ.

Matt.

Elizabeth có nhiều bạn bè.

Cô ấy giao thiệp rộng.

Nếu anh muốn mọi người biết để nói lời tạm biệt,

một thủ tục bình thường cho tình huống thế này, thì hãy bắt đầu luôn đi.

Để đến ngày cuối cùng…

họ sẽ cảm thấy sẵn sàng hơn,

nếu như họ có thể sẵn sàng để cảm nhận chuyện thế này.

Tôi rất tiếc, Matt.

- Chào anh! - Chào anh! Anh ấy đây rồi.

- Công việc thế nào? - Chuyện gì thế này?

Chị ấy trông hơi xanh xao khi bị nhốt mãi ở đây.

Tôi nghĩ là chị ấy hơi bị mất thể diện nếu không có ai giúp tí son phấn.

Tôi biết là chị ấy rồi sẽ vặn vẹo tôi.

Và tất nhiên là Kai trút bầu tâm sự hết các tin đồn thổi mới nhất.

Vâng, tôi không muốn rồi sau lại phải buôn từ đầu.

Oh, Matt, trên đường tới đây…

chúng tôi đã ghé qua và tống ít thức ăn vào tủ lạnh, tất cả chỉ cần cho vào lò thôi.

- Cảm ơn. - Mm-hm.

More Vietnamese subtitles for The Descendants

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left