The first 200 lines.
Đội bên trong gọi chỉ huy!
Chúng tôi đã rà soát xong.
Một người đang được cấp cứu bên ngoài.
Còn ai trong đó không?
NIỆM KHÚC CUỐI
Thật đáng hổ thẹn. Nó là một trong những tòa nhà cổ xưa nhất của Georgia.
Ronnie, hãy cố xử sự tốt với ba với ba con nhé.
- Ba có biết chị ấy bị bắt chưa ạ? - Jonah!
Chị không làm chuyện đó! Đừng có nhắc đến nó nữa.
Đến lúc rồi.
Chà!
- Ba ơi! - Chào cu Joe. Khỏe không hả?
Con khỏe lắm! Còn ba sao ạ?
Lại đây nào!
- Ba nhớ con quá. Lớn thế này rồi ư. - Con cũng nhớ ba.
Con như 63 tuổi vậy.
- Ba sống gần biển à? - Không phải sao?
Đã quá đi!
- Đừng xuống nước nghen con. - Có xuống thì cẩn thận đấy.
- Anh khỏe không? - Anh ổn.
Ôi trời, anh quên là mình có hai đứa con.
Chào, Ronnie. Con thế nào, con yêu?
Chà.
Anh không biết ư?
- Chào. Em muốn dùng gì? - Cho ly sữa dâu.
Của em đây.
Đỡ đi Will!
Anh xin lỗi.
- Em có sao không? - Ly sữa dâu nên được uống...
- hơn là tắm nó, nhưng không sao. - Cho anh xin lỗi.
Anh nhìn đi.
Thôi bỏ đi.
Này, anh thực lòng xin lỗi mà.
- Không phải xong rồi sao? - Nhân tiện, tên anh là Will.
- Để mua đền cái áo khác nhé. - Thôi khỏi. Tui không sao.
Thôi mà. Anh đang thể hiện lòng mến khách của miền Nam mà.
Vậy hả? Đó có phải là đâm sầm vào người lạ không?
Thật ra thì anh không có ý đền em cái áo mới đâu.
- Vậy sao? - Anh chạy theo chỉ để...
đội kia nghỉ lấy hơi chút.
- Tự phụ và huênh hoang. - Em muốn lại đó xem không?
Cho tui xin.
Cảm ơn.
Em mừng là anh có thể sửa được nó.
Ừ. Ronnie đã từng chơi khá hay với nó.
Giờ mới biết cây dương cầm trông ra sao
sau khi có người quất cây chày đánh bóng vào nó.
- Anh đã tập với nó nhiều lần mà. - Con bé còn chơi đàn chứ?
Không còn từ ngày anh bỏ đi.
Brian có mua một cây piano điện tử. Nó còn không thèm đến gần.
- Cây piano điện tử do Brian mua? - Anh Steve.
- Còn chuyện khác thế nào? - Xem nào.
Học lực yếu kém.
Kỳ lạ thay là nó đã tốt nghiệp trung học được.
Không có lấy đến một người bạn.
- Cảm ơn. - Ừ.
Con nó đã nói anh nó đậu trường Julliard chưa?
Chưa. Không chơi đàn sao?
Họ nói họ đã xem con bé chơi đàn từ hồi nó 5 tuổi.
Chả quan trọng nữa. Nó sẽ không đi đâu.
Con bé sẽ phải nghĩ lại thôi.
Em mừng anh tin vậy.
- Kim... - Chúng ta làm chúng buồn lòng.
Đặc biệt là Ronnie.
- Chúng ta thử giả vờ... - Anh không làm vậy đâu.
Chuyện gì cũng xảy ra được. Không ai hoàn hảo cả.
Còn Ronnie...
Ronnie sẽ ổn thôi.
Con kỳ lân. Hoang đường quá.
Mình sẽ lấy cái nhuộm màu nếu mình là cậu. Mấy cái kia ghê quá.
Khá mắc.
Được rồi, đi theo mình. Có mấy chỗ đã hơn.
Đi nào!
Gọi, viết thư hoặc nhắn tin, thông báo tình hình cho mẹ biết.
- Dạ! - Được. Mẹ yêu con.
Con dính son môi đấy. Nói với chị con là mẹ yêu chị ấy.
- Dạ được. - Bai!
Bai!
- Sẵn sàng chưa? - Mau lên ba!
Tạm biệt mẹ!
Cảm ơn nhé.
Mấy thứ này là gì thế ba?
Ba đang làm cái cửa sổ gương màu cho nhà thờ nằm trên đường đó.
Con có thấy nó. Đã có chuyện gì vậy ba?
Không ai biết rõ nguyên nhân.
Họ cho là tai nạn sao đó.
- Cái này hay ghê. - Thế à?
Không may là ba chưa có nhu cầu
tìm người trợ giúp ba lúc này.
Sao lại không chứ? Để con giúp ba một tay!
- Thiệt chứ? - Thiệt mà!
- Con muốn làm hả? - Con sẽ làm không công!
- Được. Ba mướn con đấy. - Thiệt hả ba?
- Ừ. - Đã quá!
Blaze là kiểu tên gọi gì thế?
Biệt hiệu mà Marcus bồ mình đặt cho đó.
Tên thật của mình là Galadriel, từ phim "Chúa tể Chiếc nhẫn".
Mẹ tớ thích cái tên đó mới lạ.
May mà không phải là Frodo.
Giá nhiêu?
- Hai mươi. - Quá mắc.
Chờ đã.
Xin lỗi nhé. Hôm nay được miễn phí.
- Đừng. Đừng làm thế. - Có gì đâu. Tớ làm hoài à.
Mình không thể. Mình bị bắt một lần rồi.
Cô nàng có tiền án.
- Thôi mà. - Mình thích đấy.
Dừng lại đi.
- Ba đang tìm chị đó. - Bảo ổng là không thấy chị, nhắng à.
- Năm đồng. Hai đồng vì từ "nhắng". - Đừng hòng.
Ba gần đến đây đấy. Đừng để em nâng lên 10 đồng.
Im đi.
Em hứa bắt ba đưa em lên Twister 3 lần để chị có thể thoát.
- Làm ăn với chị thích ghê. - Phải phải.
Vậy cậu sống ở New York à?
Ừ. Giờ đúng là vậy. Mình trước ở Atlanta.
Mình dọn lên miền Bắc hồi 11 tuổi.
Ba mình về đây sống được mấy năm rồi.
- Không có hai chị em sao? - Khác biệt không thể dung hòa.
Câu đó là thành ngữ hay sao ấy.
- Ổng nộp tiền bảo lãnh cho mình. - Gia đình chán chết.
Mình không ở nhà mình. Thường hay ở nhà Marcus.
Cậu nên gặp mặt anh ấy. Đi thôi.
- Xuất chiêu đi! - Yeah!
Là ảnh đó.
Cảm ơn mọi người. Tiền biếu xin nhận hết.
Thực ra, rất khuyến khích các bạn làm thế.
Ngon chứ hả?
Có chút thời gian đàn ông với nhau cũng vui đấy.
Ronnie chưa hề đọc lá thư nào của ba.
Vậy à?
Mẹ nói đó là vì chị ấy bị PMS.
Con biết nó là gì chứ?
Ba, con không còn bé nữa đâu.
Là "hội chứng hận đàn ông".
Ờ.
Thế anh có muốn đi chỗ khác không?
Ba mẹ em đang dự lễ trao giải vớ vẩn nào đó với ông Thống đốc.
Sẽ có vài tiếng thoải mái đấy.
- Họ chắc phải tin em rồi. - Tưởng tượng thế đi.
Bạn của tôi! Em ấy báo tin vui chưa?
- Rồi. - Trời ạ.
Cassie muốn tụi mình mua ít bia trên đường về nhà.
Chắc mình phải bỏ vụ này rồi.
Không được. Nghe này. Nhòm đây.
Đêm nay đừng hòng thoát. Nghe tớ này.
Will nói đi. Ashley sẽ đi theo.
Ashley mà đi. Cassie sẽ đi theo.
Cassie mà đi. Scott phải nói đi theo!
- Đi nào. Hãy vì băng Scott đi. - Mày đã đi đâu hả?
- Không thèm chơi với tụi này nữa ha. - Bỏ cậu ấy ra!
"Bỏ cậu ấy ra!". Thích mày rồi đó Will. Bản lĩnh nam nhi quá hả.
Lúc nào cũng quan tâm bè bạn.
Đi thôi anh bạn. Đi.
Ê Ronnie.
Lấy giúp rượu được không?
Chân ông bị sao hả?
Để em lấy cho.
Tụi này làm em chán hả?
Chỉ là không thích uống thôi.
Hình như là, nếu không nói gì...
tức là đồng ý rồi phải không?
Thôi đi.
Đừng bao giờ đụng vào tui nữa nghe chưa.
Xin lỗi vậy.
Trời ạ.
Con đi ngủ đây.
Lúc nào chị muốn phát rồ, chị nên nhớ là còn có em ở đây.
- Cút khỏi phòng tao! - Đây là phòng chung.
Nếu muốn, chị qua phòng ba ấy.
- Chị Ron? - Gì hả?
Đừng cáu lên được không?
Chị lễ độ một chút với ba được không?
Em không muốn phải mất bố nữa đâu.
Em có thấy mặt ổng lúc ổng gặp em không hả?
Ổng rất là hồ hởi.
Em không mất ba đâu mà lo.
Chưa bao giờ mất ổng và sẽ không bao giờ.
- Ba nói chuyện được không? - Được.
- Con đã ở đâu? - Bên ngoài.
Gần 1 giờ sáng mới về...
Không phải thức chờ con. Con có còn 12 tuổi nữa đâu.
Ba đã không lo cho con khi con 12 tuổi.
Giờ thì có phải không?
Nếu con ở đây, con phải...
Con không muốn ở đây, ba à.
Vấn đề chỉ có thế.
Con không muốn ở đây.
Vậy rõ chưa ba? Ba không hiểu ư?
Ừ. Nhưng chúng ta cố xem. Được không?
Ba muốn chơi đàn hả?
Nếu ba mà chơi đàn, con sẽ ra ngoài ngay.
- Chúc mừng con về Julliard. - Chi vậy? Con không đi đâu.
- Con tính sai rồi đó. - Thì ra...
ba và mẹ còn ám ảnh chuyện đó hả.
- Con thuộc làu rồi. - Đủ rồi đó Ronnie!
Khốn kiếp, đủ rồi!
- Không có gì đâu Johnah. - Chị xin lỗi. Vào ngủ đi.
Chị vào ngay thôi.
Nếu con hận ba, muốn làm ba đau lòng thì cứ việc.
No comments yet. Be the first to leave one.