The first 144 lines.
Đây là câu chuyện về cái chết của tôi.
Đừng lo, nói thế chứ câu chuyện này vui lắm. Thật ra nó còn chẳng phải của tôi.
Đây là câu chuyện về một cô gái tên Rapunzel.
Và câu chuyện bắt đầu... với ánh mặt trời này đây.
Ngày xửa ngày xưa, một giọt nắng trên trời vô tình rơi xuống đất.
Và từ giọt nắng nhỏ nhoi ấy, một đóa hoa vàng có phép thuật mọc lên.
Đóa hoa ấy có khả năng chữa lành cho người bệnh tật hay bị thương tích.
Ồ, bạn thấy bà lão đó chứ?
Có lẽ bạn nên nhớ bà ấy.
Bà ta khá là quan trọng đấy.
Và rồi, nhiều thế kỷ trôi qua, đùng một cái một vương quốc ra đời.
Vương quốc ấy được cai trị bởi một vị vua và hoàng hậu mà ai cũng yêu mến.
Và hoàng hậu sắp có một em bé...
Bà không được khỏe lắm...
Rất, rất không khỏe.
Bà không còn nhiều thời gian nữa.
Và đó là khi mà người ta bắt đầu tìm kiếm một phép màu.
Hay trong câu chuyện này, một đóa hoa vàng thần kỳ.
A, thấy chưa, tôi đã nói là bà già này quan trọng lắm mà.
Bạn thấy không, thay vì sẻ chia món quà của trời đất cho mọi người...
bà ta, Mẹ Gothel, đã giấu bông hoa cùng phép chữa lành thần kỳ của nó...
và dùng nó để giúp mình cải lão hoàn đồng hàng trăm năm trời.
Để làm thế, bà ấy chỉ cần hát một khúc ca đặc biệt.
Đó, đại loại là vậy. Mụ ta hát xong là trẻ lại. Thấy ghê ghê, phải không?
Tìm thấy rồi!
Phép thuật của đóa hoa vàng ấy giúp hoàng hậu khỏe lại.
Một bé gái khỏe mạnh, một công chúa ra đời...
Với mái tóc vàng óng ả đẹp tuyệt!
Gợi ý cho bạn nè.
Rapunzel đấy.
Để chúc mừng sinh nhật nàng,
vua và hoàng hậu đã tung một chiếc đèn lồng lên trời.
Khoảnh khắc đó, mọi chuyện thật hoàn hảo biết bao.
Và rồi khoảnh khắc đó chấm dứt.
Gothel đột nhập vào lâu đài và đánh cắp đứa bé,
rồi "phập" một cái... biến mất!
Nhà vua cho người đi tìm, tìm mãi, nhưng không tài nào tìm được Công chúa.
Thăm thẳm trong rừng sâu...
Trong một tòa tháp bí mật...
Gothel nuôi cô bé như con đẻ của mình.
Gothel đã tìm thấy bông hoa phép thuật mới của mình.
Nhưng lần này, mụ ta kiên quyết giấu nó cho riêng mình.
Sao con không ra ngoài được ạ?
Thế giới ngoài kia nguy hiểm lắm con ơi.
Toàn là những người ích kỷ, khủng khiếp.
Con buộc phải ở đây, nơi duy nhất giữ ta an toàn.
Con hiểu chưa, đóa hoa của mẹ?
Dạ rồi, thưa mẹ.
Nhưng làm sao những bức tường của tòa tháp đó che giấu được hết mọi thứ...
Mỗi năm vào ngày sinh nhật của nàng,
đức vua và hoàng hậu thả hàng ngàn chiếc đèn lồng lên trời...
Với hy vọng một ngày nào đó,
nàng công chúa thất lạc...
sẽ quay trở về.
Ha!
Chắc là Pascal nhà ta sẽ không núp ở đây đâu nhỉ...
Bắt nè!
Vậy tỉ số là 22 cho tao nhé.
Muốn lên 23 trong tổng số 45 ván không?
Được rồi, vậy chứ mày muốn làm gì?
À, tao không nghĩ vậy đâu.
Tao thích ở trong này, và mày cũng vậy.
Ôi, thôi mà Pascal, trong này cũng đâu đến nỗi...
TÓC RỐI
Chu choa!
Mình muốn quen mắt với cảnh này quá.
- Ryder, lẹ coi. - Đợi tí.
Rồi, quen rồi.
Tụi bây, tao muốn có một cái lâu đài.
Làm xong việc này rồi mày muốn lâu đài gì cũng được.
Này, bị cảm hả?
Ừ.
Hả?
Đợi, đợi đã. Này đợi đã!
Tụi mày thử hình dung tao trong lâu đài của riêng tao được không?
Tao hình dung ra mày ạ.
Chà, mới có 8 giờ sáng mà đã thấy bao nhiêu là thứ...
Các quý ông, hôm nay sẽ là một ngày vô cùng trọng đại đó.
Đây rồi! Hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại đó, Pascal.
Tao chắc chắn sẽ làm được.
Tao sẽ xin mẹ.
Rapunzel!
Thả tóc xuống đi con.
Đến lúc rồi.
Tao biết, tao biết. Nào, đừng để mẹ thấy mày nhé.
Rapunzel...
ở dưới này thì mẹ không trẻ hơn được tí nào đâu.
Đến đây, thưa mẹ.
Chào mẹ, mừng mẹ đã về!
Ôi, Rapunzel!
Sao con lại có thể làm được chuyện này ngày qua ngày...
mà không bao giờ thất bại? Phải mệt chết đi được, hả con yêu?
Dạ...
dễ mà!
Vậy sao phải để mẹ chờ lâu quá vậy con?
Ôi, con yêu, mẹ chỉ ghẹo tí thôi mà.
Dạ... Mẹ ơi.
- Mẹ biết đó, mai là một ngày rất... - Rapunzel, nhìn kìa con.
Con biết mẹ thấy gì không?
Mẹ thấy một cô gái trẻ, khỏe, tự tin và tuyệt đẹp...
Ế nhìn kìa, có cả con nữa kìa!
Mẹ ghẹo đó, con đừng nghiêm trọng hóa thế chứ.
- Mẹ ơi, con đang nói... - Rapunzel, mẹ thấy sức khỏe hơi đi xuống.
Con hát cho mẹ nghe được không?
- Rồi mình nói chuyện sau. - Dạ, được chứ!
- Rapunzel! - Mẹ ơi...
Hồi nãy con nói mẹ ngày mai là một ngày khá trọng đại,
nhưng mẹ chưa trả lời nên thôi con nói luôn.
Là sinh nhật con đó mẹ!
Tèn tén ten!
Không, không, không thể nào.
Mẹ nhớ rất rõ mà. Năm ngoái mới là sinh nhật con.
Sinh nhật nó buồn cười thế đó mẹ. Dạng như là... hằng năm vậy...
Mẹ ơi, con sắp lên mười tám rồi.
Và con chỉ muốn hỏi...
Thứ con muốn nhất cho sinh nhật lần này...
mà thật ra sinh nhật nào con cũng muốn...
Rapunzel, cho mẹ xin, thôi lẩm bẩm đi con.
Con biết mẹ ghét cái thói lẩm bẩm lắm mà.
Blah, blah, blah, blah blah... Nghe khó chịu lắm!
Mẹ ghẹo đó, con dễ thương quá đi.
Mẹ yêu con nhiều lắm!
A, con muốn đi xem những ánh sáng lơ lửng ấy.
Sao?
Dạ, con hy vọng mẹ sẽ dẫn con đi xem những ánh sáng lơ lửng này.
À, ý con là những ngôi sao...
Dạ nó đó!
Con vẽ lại hết những ngôi sao và chúng lúc nào cũng ở đó.
Nhưng thứ này...
chúng chỉ xuất hiện mỗi năm vào sinh nhật con thôi mẹ ạ.
Chỉ vào sinh nhật con thôi.
Và con không thể không có cảm giác rằng...
Chúng dành cho con.
Con cần phải đi xem chúng mẹ ạ,
và không chỉ từ cánh cửa sổ kia,
mà là tận mắt mình.
Con muốn biết chúng là gì.
Con muốn đi ra ngoài à?
Chao ôi, Rapunzel!
- Không! - Có!
- Rapunzel? - Dạ mẹ?
Đừng bao giờ xin mẹ rời khỏi tòa tháp này nữa nhé con?
Dạ mẹ...
Ôi, mẹ yêu con nhiều lắm!
No comments yet. Be the first to leave one.