The first 200 lines.
Chuẩn hóa phụ đề bởi Paryin
Chào buổi tối.
Chào buổi tối.
Tôi tự giới thiệu được chứ? Tôi tên là Koppl.
Chào buổi tối, anh Koppl.
Tôi có một vấn đề. Bất cứ nơi nào tôi đi,
không còn thấy ai chào tôi đúng cách nữa.
À, để tôi nói với ông,
- Ông không phải người duy nhất gặp vấn đề này. - Ý tôi là khi đi xung quanh.
À... Ý tôi là, không ai chào như thế nữa. Không ai dùng kiểu đó nữa.
Có vẻ nó đã lỗi thời. Nó đã được thay bởi một kiểu khác tương tự đúng không?
À, giờ chúng tôi dùng kiểu bắt tay cổ điển.
Chúng tôi chỉ bắt tay. Không áp dụng kiểu gì khác.
Tôi hiểu kiểu này không thể thực hiện nữa, nhưng...
Nhưng nếu anh làm như thế này, một chút thôi, thì chấp nhận được chứ?
- Anh biết đấy, nếu thế này... - Tất nhiên rồi.
Tôi hiểu ý ông, nhưng đó không phải là kiểu chào hay đâu.
- Đúng vậy. - Phải.
- Tôi lỡ văng nước bọt vào anh rồi. - Thật không?
Được rồi. Chờ đã. Không sao đâu.
Tôi luôn mang theo khăn tay. Vì thế nên không sao cả.
Điều khiến ta ngạc nhiên nhất chính là con người.
Ta thực sự đã làm mọi thứ mà con người có thể làm được
ở trên mảnh đất bị kẻ thù vấy bẩn này,
là tiêu diệt tận gốc nền tảng cho sự tồn tại tiếp theo.
Lẽ ra, nhân dân Đức đã không còn tồn tại nữa
Tuy nhiên...
như ta nhận ra lúc này, họ vẫn ở đây.
Đối với ta, điều này gần như không thể tưởng tượng nổi.
Mặt khác,
ta cũng ở đây.
Và điều đó ta cũng chẳng hiểu nổi.
Kẻ thù dường như đang tạm ngừng tấn công
Phía trên ta, chẳng thấy bóng dáng máy bay địch nào.
Không nghe thấy tiếng pháo kích nào cả.
Và một chú chim đang chuyển động trên cành cây!
Nó đang hót. Nó đang ca vang.
Thể chất của ta đang ở trạng thái tốt. Ta hoàn toàn khỏe mạnh,
ngoại trừ cơn đau đầu.
Liệu Donitz có đang nằm đâu đây không nhỉ?
- Ông ta vô gia cư à? - Ông không sao chứ?
Ồ, bọn trẻ. Chúng là tương lai.
Rõ ràng, chúng không thể nói nên lời. Hoàn toàn có thể hiểu được.
Vì nó là một sự kiện lớn trong ngày đối với một chàng trai trẻ, non nớt
khi thấy Quốc trưởng gần như thế này.
- Bormann đâu? - Là ai?
Bormann, Martin.
Cháu chưa bao giờ nghe thấy cái tên ấy. Ông ấy trông thế nào?
Nhìn giống như Giám đốc, là một Đại tướng.
Mấy cậu quay lại đây được không? Chúng ta chưa xong cảnh này mà.
Được, chúng tôi tới đây.
Này, nhóc Ronaldo...
Ta có thể tìm đường ở đâu?
Này anh bạn, ông ta đúng là một tên ngốc!
Đó là tất cả từ điểm nóng Berlin-Mitte. Giờ chúng ta sẽ đến Marzahn-Hellersdorf,
nơi nghèo đói dường như nặng nề hơn.
Ta cần quay lại hầm trú ẩn ngay.
Bọn nhóc này có vẻ chẳng giúp được gì.
Không có nhiều di tích,
nhưng con người dường như đã mất nó hoàn toàn.
Ta đã rơi vào tình trạng hôn mê và bỏ lỡ chiến thắng cuối cùng sao?
Ta không biết chuyện gì đang xảy ra.
Ta cần thêm thông tin.
Ông biết đường đến Phủ thủ tướng Đức không?
Chụp với tôi một bức nhé? Nhìn vào máy ảnh đi.
Tôi cần đến Phủ thủ tướng Đức.
Rất vui được gặp ông.
Hitler vô dụng.
Gì vậy?
Một bức ảnh thôi.
Xin lỗi, có thể chỉ đường cho tôi đến Phủ thủ tướng Đức không?
Thôi đi. Ông bạn.
Làm ơn chỉ cho tôi đường đến Phủ thủ tướng Đức.
Sự tồn tại của người Đức đang bị đe dọa.
Bình tĩnh nào, ông bạn. Ông điên à?
Ông không thấy rằng tôi là người diễn kịch câm à? Đi chỗ khác đi.
Tránh ra.
Rõ ràng là một cái gì đó đã vượt tầm kiểm soát.
Cuối cùng, một cảnh tượng quen thuộc.
Một người mẹ Đức điển hình với một cái xe đẩy.
Hôm nay là ngày bao nhiêu?
Nói cho tôi biết.
Nay là năm bao nhiêu?
Tôi muốn uống cà phê.
Có gợi ý gì khác không?
"23 THÁNG 11, 2014."
Này đứng yên đó!
Này, bỏ tay ông ra khỏi đó!
"TRẠM TRUYỀN HÌNH THƯƠNG MẠI."
Chào.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
- Có người đang vui kìa. - Anh luôn cười khi nhìn thấy em.
Ý anh là, nó làm anh hạnh phúc.
- Không phải vì em trông như vậy. - Em trông thế nào?
Mặc đồ đen. Màu đen thường tượng trưng cho sự buồn bã, và nếu em cười...
Ôi Chúa ơi, có chuột kìa.
Tên nó là Schecki.
Em không thể mang chuột đến văn phòng được.
Chỉ hôm nay thôi. Lát nữa em sẽ đưa nó tới thú y.
- Nó bị ốm à? - Nó bị cảm lạnh.
Ôi Chúa ơi.
- Nó đang có bầu à. - Sao?
- Cái bụng lớn của nó kìa... - Đó là hai viên bi của nó mà.
Chuột nuốt được cả bi sao?
Một mạng lưới Tivi giống như một con tàu.
Nó chỉ có thể tồn tại qua giông bão và thời tiết xấu
khi được một người cầm lái tốt chỉ đạo.
Trong khi đó, Christoph Sensenbrink chính là đầu não của bộ phận này,
và đã làm rất tuyệt vời. Giờ chúng ta cần...
Giờ chúng ta cần một giải pháp lâu dài.
Thưa quý ông quý bà. Giám đốc mới sẽ là...
Katja Bellini.
- Tôi rất hạnh phúc. - Chúc cô mọi điều tốt đẹp.
- Cảm ơn. - Đại dương luôn có đủ sâu.
- Đừng mắc quá nhiều sai lầm. - Hy vọng là không.
Cảm ơn vì cơ hội này và cảm ơn đã tin tưởng tôi.
Tôi đặc biệt mong chờ được làm việc với mỗi người ở đây.
Cuộc họp kết thúc, bắt tay vào làm nào.
Vậy? Anh nói gì nào?
- Ông Karrner, ông thực sự tin rằng... - Christoph...
Anh vẫn đang là Phó giám đốc đấy.
Phó giám đốc sao? Được rồi.
Christoph.
- Chúc mừng. - Cảm ơn. Anh thật tốt.
Ông Sensenbrink đang tìm anh đấy.
- Ừ, lại một con chuột đáng ghét nữa. - Schecki không đáng ghét đâu.
Không, nhưng Sensenbrink đúng là một cục nợ. Tra từ "đần độn" trên Wikipedia, và đoán xem?
Em sẽ nhận được định nghĩa của từ "đần độn..."
Và chẳng mấy chốc, sẽ thấy cả ảnh của anh nữa.
Anh có thời gian không?
Ông không thể sa thải tôi như thế.
Ngân sách bị cắt giảm.
Và rất tiếc, cộng tác viên là những người đầu tiên phải rời đi.
Nghĩ lại xem, Sawatzki.
Anh luôn muốn trở thành một nhà làm phim tuyệt vời và giờ...
Cuối cùng anh cũng có cơ hội để theo đuổi nó.
Tôi có tư liệu mới. Rất đáng giá.
Đáng giá à? Nói tôi nghe xem.
Trẻ em từ các khu ổ chuột. Cha chúng là một người nghiện rượu. Rất mờ mịt...
Nhưng có một niềm hy vọng cho bọn chúng.
Hy vọng của chúng là... Bóng đá.
Ổn chứ?
Nay là năm nào?
2014. Ông nghĩ là năm nào? 1945 à?
- Tôi phải... - Không. Không.
Ở yên đây.
- Đây là bắt cóc à? - Đúng vậy.
Đùa hay đó.
Có phải lực lượng bí mật nào đó đang giở trò với ta?
Nhưng thế thì lực lượng bí mật này hẳn phải tạo ra một thế giới hoàn toàn mới
mà ta có thể di chuyển tự do. Một thế giới song song.
Không, đó là điều không thể.
Vì kẻ thù sẽ gửi một ai đó thông minh hơn là cái gã bán báo đần độn này.
Có lẽ ta nên giết hắn, chỉ cần an toàn là được.
Ông nên ăn gì đó. Nó tốt cho ông. Cầm lấy.
Như thế ông sẽ không bị ngất nữa.
Nó là ngũ cốc chế biến kỹ.
Ở đây vẫn thiếu bánh mì sao?
Ông đang quay phim ở quanh đây à?
Đoàn phim đâu rồi?
Có lẽ là cho truyền hình...
hoặc có thể là phim tài liệu?
- Ông luôn mặc thế này à? - Thực sự là vậy.
Cái này ngọt bất ngờ.
Không thể tin được.
Toàn bộ ngoại hình của ông.
Người ta sẽ nghĩ ông là ông ta.
Nghĩ tôi là ai?
- Quốc trưởng. - Tôi là Quốc trưởng.
Ông bị điên rồi!
Ông bán báo, ông có báo Volkischer Beobachter hay Sturmer không?
Không. Báo đó xưa lắm rồi.
Hoặc là báo Panzerbar cũng được.
Toàn là tiếng Thổ.
Tôi có rất nhiều khách Thổ Nhĩ Kỳ.
Người Thổ ở Berlin sao?
Thật không thể ngờ!
Đế quốc Ottoman đã thay đổi cục diện của cuộc chiến à?
Tôi đã không mong đợi một kỳ tích như vậy từ người Thổ!
"Liệu cuộc đời của ta có được định sẵn?"
"Ai sẽ quyết định vận mệnh của chúng ta?"
Tôi cũng muốn biết điều đó.
Có mơ tôi cũng không ngờ số phận lại thả ông trước ngưỡng cửa của tôi.
Ông vừa nói gì?
À, số phận...
Là nó! Số phận.
Số phận. Ai khác có thể...
Được nó đưa trở lại chứ?
Vậy đó là số phận.
Có lẽ ta phải tiếp tục với cuộc đấu tranh của mình.
- Số phận của tôi thực sự cũng không dễ dàng... - Yên lặng!
Bước khởi đầu bao giờ cũng là thu thập thông tin.
Có đủ tư liệu ở sạp báo này.
Rõ ràng, người ta cho rằng ta đã chết.
Và trong suốt những thập kỷ qua, những kẻ nghiệp dư đã cố gắng trong vô vọng
để tái hiện lại cho công chúng thấy hình ảnh của ta.
Đó là hạt đậu, ông Muller!
Dường như, cuộc chiến đã không dành chiến thắng.
Người Nga đã chia cắt đất nước cho họ và phương Tây,
No comments yet. Be the first to leave one.