The first 200 lines.
Tôi là Bear Grylls.
Tôi từng phục vụ trong Đội Đặc Nhiệm Anh.
Tôi đã leo lên đỉnh núi Everest,
và vượt qua các đại dương băng giá của Bắc Cực.
Giờ thử thách của tôi là phải vượt qua rừng nhiệt đới Costa Rica.
Hàng trăm ngàn du khách đến đây mỗi năm
để thử cảm giác băng rừng.
Điều họ không biết là việc này cực kỳ nguy hiểm.
Tôi sẽ chỉ bạn các kỹ năng cần có để sống sót.
Giờ đang là mùa mưa tại Costa Rica.
Tôi đang đến bờ biển Thái Bình Dương để tìm đường vào rừng.
Khu vực Osa Peninsula này có thể trông rất đẹp,
nhưng nó rất dễ khiến cho du khách bị lạc.
Diện tích rộng 6,400 km2 với khu rừng rậm dày đặc.
Hằng năm, hàng triệu người vào rừng Costa Rica để khám phá.
Năm ngoái, Hội chữ Thập Đỏ đã giải cứu 94 người.
Đối với nhiều loài động vật trong rừng, con người là miếng mồi ngon cho chúng.
Tôi sẽ chỉ bạn cách sinh tồn trong rừng nhiệt đới
và cách để tránh trở thành thức ăn tại nơi này.
Tôi sẽ làm điều đó chỉ với bộ quần áo tôi đang mặc.
Tất cả những gì tôi có là một con dao và một bình nước.
Vật dụng phổ biến của người leo núi.
Tôi sẽ nhảy dù xuống rừng.
Đội quay phim sẽ đi cùng tôi.
Nhiệm vụ rất đơn giản, chỉ bạn cách sinh tồn trong rừng nhiệt đới
và cách để thoát ra khỏi đây.
Có hàng triệu cây ở phía dưới nên không có đất trống để hạ cánh.
Hạ cánh trên các cành cây cao là kỹ thuật
được Đội Đặc Nhiệm hay dùng khi vào rừng.
Và nó rất nguy hiểm.
Tôi sẽ cho bạn thấy cách Đội Đặc Nhiệm vào rừng
khi bị mắc kẹt trên dù.
Tôi đang mắc kẹt trên cây cách đất 20m,
cách tôi có thể làm bây giờ là leo xuống.
Tôi chỉ có 15m dây thừng.
Đây là một trong những cách vào rừng của tôi.
Dây dù sẽ là vật dụng cực kỳ hữu ích cho tôi ở đây.
Nhưng vì mọi người thường bị lạc mà không có gì,
nên tôi sẽ không lấy dù, việc này sẽ khiến chuyến đi khó khăn hơn.
Trong rừng chỗ nào nhìn cũng như nhau nên rất dễ bị lạc.
Vào mùa xuân, bộ trưởng bộ môi trường của Costa Rica
bị lạc hai ngày trước khi được cứu.
Khu rừng bỗng nhiên rất yên tĩnh và điều này khá kì lạ.
Nó thật sự rất yên tĩnh.
Cách duy nhất để thoát ra l à tìm một con suối hay dòng sông,
rồi đi men theo nó.
Cách để tìm chúng là đi xuống dốc.
Đường đi rất khó khăn.
Đất rừng phủ đầy lá cây và bùn nên rất trơn.
Phải thận trọng khi di chuyển, bạn có thể bị gãy mắt cá chân.
Đừng nên nắm lấy những cành cây, chúng có thể là rắn.
Tôi đang ở chỗ quái nào vậy?
Nhiệt độ khoảng 27 độ C và rất ẩm ướt.
Tôi chỉ mới di chuyển được vài trăm mét mà đã đổ rất nhiều mồ hôi.
Vì tôi không thể nhìn rõ bầu trời nên rất dễ bị cảm giác tù túng.
Rất nhiều loài động vật ở xung quanh tôi.
Đến giờ thì chúng vẫn khá thân thiện.
Khu vực này có rất nhiều báo đốm,
nhưng những thứ tôi sợ khá nhỏ bé.
Đó là bọ cạp, muỗi và rắn.
Chỉ việc đi bộ thôi cũng phải thận trọng trong từng bước chân.
Chỉ cần đặt chân lên một khúc gỗ hay nắm lấy một sợi dây leo,
nếu nhìn không kỹ, tôi có thể bị cắn.
Thấy không?
Đó là loài Rắn Mũi Thương (thuộc họ rắn lục).
Đó là lí do vì sao phải cẩn thận khi đi rừng.
Nó có làn da vàng nâu,
chúng gây ra nhiều vụ chết người nhất
tại vùng Trung và Bắc Mỹ hơn các bất kỳ loài rắn khác.
Chúng cực kỳ nguy hiểm.
Rắn Mũi thương có cái đầu như mũi thương,
khi tấn công, chúng tiêm lượng lớn nọc độc vào người.
Nếu nó cắn tôi, tôi sẽ chết trong tối nay.
Tôi cần tìm đường ra càng sớm càng tốt.
Tôi sẽ tìm và trèo lên cây cao nhất để quan sát.
Dù có kinh nghiệm leo núi dày dặn,
việc này rất khó khăn khi ở trong rừng.
Việc này khó hơn tôi tưởng.
Nhưng nếu leo lên cao và tìm được lối ra thì cũng đáng.
Đây không giống như những điạ hình tôi đã leo.
Ở đây không phải bề mặt đá,
những cành cây và dây leo này có thể gãy bất cứ lúc nào.
Nên tôi phải rất cẩn thận.
Tôi đã leo được khá cao rồi,
tôi biết được điều đó là nhờ nhìn vào lũ khỉ xung quanh,
giờ chúng đang ở phía bên dưới tôi.
Tôi đang ở chỗ nào đó, giờ chắc đang ở tầng thứ ba,
nhưng tôi phải leo lên tầng năm.
Giờ cái tôi cần là thang máy.
Những cây quanh tôi rất mỏng manh,
và cũng như tôi, chúng dùng tất cả năng lượng
vươn lên để kiếm chút ánh sáng mặt trời.
Tôi đang ở độ cao 30m và đang tìm đường ra khỏi khu rừng này.
Nơi được gọi là khu rừng cao.
Thật tuyệt vời.
Đây là lần đầu tôi quan sát khu rừng từ trên cao,
và nó rất đẹp.
Nhưng nó cũng khá đáng sợ.
Bởi vì nhìn đâu cũng là rừng, rộng hàng ngàn dặm.
Nhìn phía bên kia.
Bạn có thể thấy chỗ đất bị lún xuống,
và trông nó như một bên đất cao hơn bên kia,
và điều đó nghĩa là có một dòng sông.
Tôi đã biết đi hướng nào nhưng phía trước vẫn còn rất nhiều nguy hiểm.
Translator: Nguyễn Khuê Tú.
Tôi đang ở khu rừng nhiệt đới Osu Peninsula, Costa Rica.
Khu vực này được bao phủ bởi biển Thái Bình Dương.
Nếu tìm được sông, tôi có thể đi men theo nó ra biển,
và đó là lối thoát của tôi để đến nền văn minh.
Nền rừng phía dưới ngày càng rậm rạp hơn, và khó đi hơn.
Những thứ này khá dày đặc ở đây,
và chúng là một phần của khu rừng.
Mất phương hướng trong rừng như thế này có thể dẫn đến chết người.
Cứ năm du khách chết tại đây thì có một người
là do bị mất phương hướng rồi đi lạc.
Rất khó khăn để đi qua những thứ này nhưng cũng đáng.
Bởi vì, điều thứ nhất, nó sẽ giúp tôi đi xuống dốc,
thứ hai, đây là dấu hiệu chỉ ra rằng
đã có người ở đây và tôi có thể tìm một con đường mòn.
10 năm trước có một phụ nữ trung niên vào rừng một mình.
Cô ấy đi lạc, bị ngã và bị thương.
Không di chuyển được nên bị mắc kẹt trong rừng.
Đội cứu hộ đã nỗ lực tìm kiếm,
phải mất đến hai tuần mới tìm thấy xác cô ta đang trong tình trạng phân hủy.
Nếu có dao phát hoang, tôi có thể chỉ mất vài giờ để qua.
Nhưng tôi chỉ có dao găm, nên có thể sẽ mất vài ngày.
Tôi bị phồng rộp tay.
Chúa ơi.
Điều này sẽ gây khó khăn.
Tôi cần một kế hoạch mới.
Thật may mắn.
Giờ đã tìm thấy suối, tôi sẽ đi theo nó.
Nó cũng sẽ cho tôi những thứ tôi cần.
Tôi có thể sống 3 tuần mà không có thức ăn,
nhưng không thể sống qua vài ngày mà không có nước.
Bạn phải cẩn thận khi uống nước suối như thế này.
Nhưng có vài cách để biết nước đủ sạch để uống.
Đầu tiên là dòng chảy rất mạnh và nước rất trong.
Thứ hai là bạn sẽ thấy có những con tôm đất bơi xung quanh.
Và những con nhộng nước cũng là dấu hiệu
cho thấy nước đủ sạch để uống.
Tôi không thể chắc chắn nước này sạch trăm phần trăm.
Nhưng nó có vị rất tuyệt vời.
Nước uống không phải lí do duy nhất
mà tôi mừng khi tìm được con suối này.
Tôi biết hòn đảo này được biển bao phủ.
Nên nếu tôi đi theo con suối, nó sẽ đưa ra sông,
và hy vọng sẽ dẫn tôi ra biển.
Nếu đi theo nó, tôi có thể sẽ thoát ra khỏi khu rừng này.
Có thể đó không phải con đường an toàn và nhanh nhất,
nhưng đó là lộ trình của tôi.
Ngay lúc này, đó là những gì tôi biết.
Lúc sau, tôi nghe âm thanh của dòng sông trở thành một thứ gì đó.
Đây có thể là rắc rối.
Thác nước đổ thẳng xuống phía dưới.
Sẽ mất vài giờ để đi vòng lại, đến lúc đó, trời sẽ tối.
Tôi cần phải xuống phía dưới trước khi trời tối.
Tôi rất ngạc nhiên vì sức dẻo dai của dây leo trong rừng.
Và giờ tôi sẽ dùng chúng.
Tôi sẽ dùng dây leo, kéo chúng xuống,
kết lại với nhau, và dùng nó để xuống dưới thác nước.
Những dây leo này cực kỳ chắc, chúng sẽ đỡ được trọng lượng của tôi.
Tôi buột dây vào cây, hy vọng nó sẽ giúp ích cho tôi,
chừng nào tôi còn bám được vào dây.
Thác nước này trông rất đẹp nhưng chảy rất mạnh.
Giống như bị xi măng đập thẳng vào ngực.
Rất khó giữ thăng bằng trên đá trơn.
Và giờ dây leo bị ướt nên rất khó bám chắt.
Tôi nên bắt đầu nghĩ về việc làm chỗ trú ẩn,
nhưng dao của tôi đã mòn vì dùng quá nhiều.
Và để làm chỗ trú, tôi cần nó phải sắc.
Có cách để mài, là dùng các hòn đá có thể tìm dưới sông.
Hòn đá này như công cụ mài dao tự nhiên vậy.
Nếu tôi để nó ở đây và dùng tảng đá lớn đập nát nó ra.
Tôi cần làm cho nó nát ra từng mảnh.
Bỏ những phần lớn đi,
và nghiền nát chúng ra, càng nhỏ càng tốt.
Khi nó nát ra rồi,
bạn lấy một đoạn gỗ nhỏ, gạt bỏ những cành thừa trên khúc gỗ.
đắp chúng lên quanh khúc gỗ.
Chỗ đá nghiền đó sẽ dính chặt lên gỗ vì chúng ướt,
bạn có thể lấy dao và bắt đầu mài.
Nó bắt đầu bén lên rồi.
Hoàn hảo.
Này, nhìn nó này.
Một con ếch độc.
Chất độc là phần da sáng màu trên lưng chúng.
Chúng sẽ tiết chất độc qua da, bạn sẽ không muốn ăn chúng đâu.
Khá hay nhỉ, đi đi.
Loài ếch này gọi là ếch độc.
Người Colombia dùng chất độc trên da chúng để làm mũi tên.
Tôi rời sông để kiếm thứ gì đó để ăn.
Trong rừng, không đáng để bỏ công đặt bẫy để bắt các loài động vật.
Ở đây có rất nhiều trái cây để ăn.
Những quả rụng này là món quà từ trên trời.
Chúng có vị như trái vải và chứa rất nhiều đường tự nhiên.
Cây là nguồn thức ăn dễ kiếm nhất tại đây.
3 năm trước, một cậu bé sống sót được 13 ngày
nhờ ăn chuối và uống nước sông,
trước khi tìm được đường ra khỏi rừng.
No comments yet. Be the first to leave one.