The Raven

The Raven

Download Vietnamese Subtitle

Release info

[PDV] The Raven 2012 720 1080 All Bluray BDrip mHD
A Commentary by HolyNight
Nhóm dịch: HolyNighT - GTA.Jackychun - Phamgiagia * Biên tập: Federale - theMast3r

Tags

bdrip
bdr
BluRay
720
1080
BDR
HD
Published on: 2012-07-27
Downloads: 61
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Ngày 7/11/1849, Edgar Allan Poe được tìm thấy trong tình trạng hấp hối trên ghế công viên ở Baltimore, Maryland.

Những ngày cuối đời ông vẫn còn là bí ẩn.

Cứu chúng tôi với!

Đi!

- Ở trên tầng 4. - Lên lầu. - Rõ, thưa sếp.

Nhanh nào.

Không!

Đừng giết con gái tôi! Làm ơn đi!

Tránh đường cho chúng tôi.

Ở lại đây. Nhanh nào.

Đừng giết con bé!

- Phá ra. - Rõ, thưa sếp.

Cảnh sát Baltimore đây!

Đưa đèn cho tôi.

Ôi, không.

- Trống trơn. - Không thể nào.

Chúng ta nghe tiếng khóa cửa mà.

Mẹ kiếp, cửa sổ!

Nó bị đóng đinh rồi.

Lạy Chúa.

Ngành dây sống...

Phân ngành có xương sống.

Với mèo con...

Đúng là người tính không bằng Trời tính.

Rất vui được gặp lại mọi người.

Chào, Reagan. Anh nhớ tôi chứ?

Dĩ nhiên tôi rất vui được trở lại Baltimore,

nhưng thú thực là tôi cảm thấy không được khỏe.

Tuy nhiên, có câu "rượu mạnh không chữa nổi thì thuốc trời cũng bó tay".

Vậy nên anh sẽ cho ông bạn già ốm này một hớp nhỏ chứ?

Xin lỗi. Gì cơ?

Chả có gì.

Vậy tôi đoán là anh hết rượu mạnh rồi à?

- Còn cả đống chai phía sau kìa. - Vậy là vấn đề "đầu tiên".

Tôi không có ý sốc anh đâu, Poe, nhưng lâu rồi bọn tôi không gặp anh.

Lần cuối anh tới đây, mọi chuyện thật tệ.

Mới quay lại thị trấn vài ngày đã nhận được tin sốc quá,

mình dường như đã khánh kiệt rồi sao.

Được. Nếu ông muốn tiền...

Đừng có sợ vãi ra.

Tiền thật đấy.

Cho luôn các thủy thủ này một chầu nữa, tôi chi.

Ôi trời, gì nữa đây?

Số đó mới chỉ đủ trả hóa đơn lần trước.

Ông thực sự khó khăn đấy à?

Ngày mai, tờ "Ái Quốc" sẽ đăng bài phê bình. Tiền tôi sẽ như nước.

Nếu bài của anh mà được báo đăng,

thì ngày mai quay lại đây, tôi sẽ mời anh một chầu.

Ngày mai à? Mai có thể tôi tèo rồi.

Hoặc có thể là ông.

- Liều xem sao. - Thế này thì sao?

Tôi sẽ mời một ly cho bất kỳ ai nhận ra tôi...

hoặc một bài thơ của tôi.

Chim cút ngay trước khi tao bổ đôi đầu mày ra.

Đầu của ta đã tách làm đôi rồi, đồ thối mồm.

Nên hãy tôn trọng một chút đi hay để ta phải giảng riêng một bài.

Ta là một nhà thơ được ngưỡng mộ trên toàn thế giới.

Thế nên mày mới nghèo rớt mồng tơi.

- Ta là Poe. - Tao đã nói mà.

Không phải "Nghèo", đồ thối mồm! Là Poe!

Là Poe! Edgar Allan Poe! Nghe quen không?

Không.

Một ly cho bất kỳ ai trong quán có thể hoàn tất câu này!

"Con Quạ kêu..."

- Chim cút đi! - Của tác giả I.P Dailey!

Tôi nhắc lại, "Con Quạ kêu..."!

- "Không bao giờ nữa!" - Hah! Hah!

Đó là bài thơ rất được yêu thích.

Nước Pháp muôn năm!

Lũ bất lịch sự!

Lũ dốt nát!

Ngươi sẽ chẳng thể nhận ra giọng văn Mỹ đích thực...

nếu nó lọt vào tai trái rồi chui tọt ra khỏi tai phải.

Bọn tao biết sẽ rất đau khi nhổ sạch răng mày bằng những ngón tay bần cùng này.

Ngươi chỉ nghĩ được thế thôi à, đồ thiểu năng?

Ta có thể làm vô số trò đau đớn hơn nhiều.

Làm tan rã cặp nhãn cầu của ngươi trong một thìa dung dịch kiềm!

Xẻo lưỡi khỏi cổ họng ngươi bằng cái kẹp của thợ rèn!

Rửa ruột ngươi bằng nhựa đường sôi! Xuyên "bi" của ngươi bằng cái xiên nướng thịt!

Biến đi, đồ khốn!

Chậm thôi. Chỗ này.

Đặt cô bé xuống.

Chỉ là một đứa trẻ.

Loại thú vật nào có thể làm chuyện này chứ?

Katherine LaForte, 36 tuổi.

Con gái Anna, 12 tuổi.

Con bé bị bóp cổ.

Còn trẻ quá.

Hắn là kẻ to lớn.

Dựa vào tầm nắm của hắn, phải tầm 20cm từ đầu ngón trỏ tới ngón cái.

Ông tin có người khóa cửa bên trong à?

Chắc chắn. Chúng tôi nghe tiếng khóa cửa khi vừa tới.

Và trong khi các ông phá cửa, kẻ sát nhân đã biến mất.

Không để lại dấu vết.

Cửa sổ đóng khi ông vào phòng chứ?

Không chỉ đóng đâu, nó bị đóng đinh chặt.

Cho tôi biết làm thế nào một kẻ to lớn có thể trốn thoát nhanh tới vậy...

khỏi căn phòng bị khóa từ bên trong...

và cửa sổ bị đóng đinh chặt?

Tôi không chắc, nhưng ngài Thị trưởng muốn lần này phải có kết quả đấy, Thanh tra ạ.

Lấy cung hàng xóm đi.

Tôi muốn danh sách tất cả đàn ông đã tới khu nhà này.

Rõ, thưa ngài.

Ổ khóa... khởi động bằng lò xo.

Nhưng cái đinh đã...

Bị cắt một nửa.

Tôi đã kiểm tra cửa sổ cả chục lần nhưng không hề tìm thấy lò xo.

Tôi cũng sẽ chẳng tìm thấy nó ngoại trừ...

Ngoại trừ gì?

Vụ này quá quen với tôi.

Đi!

Dừng lại!

Đừng có thế nữa, ngài Poe.

Lạy Chúa.

Chào, Percy.

Trái với tiền lệ, Thuyền trưởng Hamilton ạ, tôi không có ý...

mượn tiền đâu.

Anh muốn gì, Poe?

Tôi quay lại thị trấn vì con gái ngài.

- Hãy bước qua xác của ta. - Đó có phải một lựa chọn?

Poe, làm ơn.

Anh biết tôi kinh tởm anh như vài câu truyện ngu xuẩn của anh vậy.

Vài thôi, chứ không phải tất cả.

Hôm nay trông em đáng yêu lắm.

Cút ngay, Poe, trước khi tao bắn thủng phao câu mày.

Để máu me và não bắn tung tóe lên bộ váy lụa đẹp của con gái ngài ư?

- Cút. - Một lời mời...

tới lễ hội hóa trang cũng không được phép ư?

- Đừng mà, cha. - Xin lỗi nhé, Charles.

- Thôi đành nhìn vết xe em đi. - Gặp anh sau, Edgar.

Đi!

Lại một sự bẽ mặt khốn nạn khác.

Làm ơn! Hãy nhân từ!

Tôi còn các con!

Sao ông lại làm thế này? Tại sao chứ?!

Tôi chỉ là nhà phê bình!

Á!

Buổi sáng tốt lành. "Người Baltimore Ái quốc."

Ngài Poe! Xem quần áo ngài kìa.

Vừa nện nhừ tử bọn đặt điều thôi.

Phải dũng cảm, Ivan ạ.

Tôi e rằng phải cần nhiều hơn chỗ này đấy, ngài Poe.

- Tại sao? - Thật tội lỗi, hết sức tội lỗi.

Nói ra đi. Chuyện gì thế?

Lão biên tập bụng phệ dám thay đổi bài phê bình của tôi nữa à?

Tôi đã bảo ông ấy không đụng vào rồi, ngài Poe.

Bài của tôi đâu? Nó nằm chỗ nào?

Lão đã làm gì?

Ông ấy bảo không còn chỗ trên bản in.

Không còn chỗ? Không còn chỗ ư?

Làm ơn cho tôi biết, lão ấy cho rằng cái lìn gì đáng giá hơn chứ?

Longfellow!

Longfellow á?

Longfellow!

Nó ở đâu?

- Cái gì? - Thùng rác ấy.

Chỗ thích hợp cho cái loại báo hại não, mệt đầu chỉ đáng để gói cá này!

Đáng yêu lắm, Eddy.

Một màn trình diễn pháo hoa của đại văn hào Poe.

Ông không những từ chối đăng bài phê bình của tôi về Longfellow,

mà còn táng ngay bài thơ hạng bét của hắn lên nữa!

- Độc giả thích Longfellow. - Tại những chủ bút như ông khiến họ như thế.

Ông không có tâm hồn ư, Henry?

Sự cảm thụ nghệ thuật của độc giả không nghĩa lý gì với ông sao?

Cảm thụ nghệ thuật à?

Anh dám cả gan, đường đột vào văn phòng và lên lớp tôi...

trong khi tất cả những gì anh làm là đi chỉ trích tác phẩm của người khác!

Không đúng. Không đúng chút nào.

Anh gọi nhà văn Emerson là "đồ đĩ thối tha, tồi tệ".

Thì hắn đúng là như thế mà.

Giờ trung thực là xấu à, hay là ông thích cái thằng chém gió, Griswold,

nịnh hót qua những bài văn nhàm chán dở hơi?

- Chuyện đó đếch liên quan tới anh. - Hắn là kẻ vô danh tiểu tốt thiểu năng.

Hắn là một thằng hề, hèn gì lúc nào hắn cũng bám đít ông.

Ôi, anh điên mất rồi.

Tôi đang túng quẫn.

Vậy thì cố viết một tác phẩm "Trái tim vạch tội" nữa đi.

Độc giả thích máu me, thích chết chóc.

Nếu không thể nhào nặn ra một "Trái tim vạch tội" hay "Hố sâu và con lắc",

tôi sẽ bán linh hồn mình cho quỷ dữ mất.

Ông phải đăng bài phê bình của tôi. Tôi tuyệt vọng rồi.

Tôi cần những câu chuyện thật hấp dẫn.

Tôi chẳng còn gì cả.

Tôi đã dùng hết các ngón nghề rồi.

Cố bỏ rượu và đồ uống có cồn đi. Nó hủy hoại trí não anh đấy.

Tôi chỉ thi thoảng mới uống,

để giao lưu bạn bè, giảm bớt nhút nhát thôi.

Hơn nữa đồ uống có cồn hoàn toàn có khả năng chữa bệnh.

Như một liều thuốc chống lại cơn giá lạnh của đứa trẻ mồ côi tuyệt vọng.

- Viết cái gì tôi có thể bán được ấy. - Ông đúng là đồ khốn, Henry.

Sao ông lại làm thế này! Tại sao?

Tôi đã làm gì chứ!

Làm ơn đi!

Đừng!

Á!

Á! Áaaa!

Áaaaaa!

ÁAAAAAA!

Nhìn này, Carl, tim người đấy.

Cái ngăn nhỏ này,

More Vietnamese subtitles for The Raven

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left