The first 200 lines.
Cự ly đó trao uy lực cho thời gian.
Cự ly đó xác định giá trị của một người.
Cự ly đó là lý do tôi cống hiến cả cuộc đời mình.
Cự ly đó là… 100 mét.
Sẵn sàng.
TOGASHI
Togashi, cậu dư sức đua với cả thế giới luôn ấy!
Làm gì có.
Chạy với chúng tớ chắc chẳng vui tí nào.
Chạy với ai tớ cũng chẳng thấy vui.
- Học sinh tiểu học nhanh nhất Nhật Bản! - Kìa!
Cậu phải tự hào hơn chứ, Togashi.
Vậy sao?
Cậu không sao chứ?
Tớ… ổn…
Nghe như cậu sắp gục tới nơi.
Tớ ổn…
Không, cậu đang hụt hơi rồi.
Chuyện này… tớ quen rồi.
Quen rồi sao?
- Cảm ơn cậu. - Ừ.
Cả lớp trật tự.
Đây là học sinh mới chuyển đến mà thầy nói hôm qua.
Cậu bạn hôm qua…
Hôm qua á?
Đây là Komiya, học sinh mới của lớp mình.
Cùng chào đón bạn ấy thật nồng nhiệt nhé.
Nào, em tự giới thiệu đi.
Rất vui được gặp các bạn, tớ là Komiya.
Chẳng nghe thấy gì cả!
Ê! Cậu nói lại đi!
Nào các em, thầy vừa bảo thế nào?
Nhưng không biết tên thì làm sao chào đón được ạ.
Đủ rồi, Genta.
Tổng các góc trong của một tam giác là 180 độ.
Không phải 360 độ, nhiều bạn hay nhầm lắm đấy nhé.
Hình bình hành rất khó, nên phải nghe giảng cho kỹ.
Được rồi, tiếp.
Ôi trời, lỡ tớ thua thì sao?
Sẵn sàng.
Đỉnh quá.
Komiya!
Komiya!
Komiya ơi!
Komiya!
Togashi…
Ơ? Đây là đâu?
Gần nhà tớ.
Để tớ dẫn cậu ra bờ sông.
Cậu thích chạy à?
Không, mệt lắm.
Thế sao cậu lại chạy?
Vì nó sẽ nhòe đi.
Cái gì nhòe đi cơ?
Thực tại.
Những điều đau đớn hơn thực tại giúp tớ thoải mái hơn.
Chào cậu nhé.
Nhưng…
cậu chạy vì cái lý do ngớ ngẩn đó là sai mục đích rồi.
"Sai mục đích"?
Ừ, nếu không thì là gì?
Tớ chẳng có gì hết.
Hả?
Tớ không biết cách hòa nhập với mọi người.
Tớ cũng chẳng biết giải quyết vấn đề, nên tớ chỉ biết chạy trốn khi có thể.
Dù đó chỉ là giải pháp tạm thời.
Riêng lý do đó thôi là đủ để tớ chạy rồi.
Tớ biết nếu chỉ chạy thì sẽ chẳng giải quyết được gì.
Nhưng cậu sai rồi, Komiya.
Hả?
Đúng là nếu chỉ chạy thì sẽ chẳng giải quyết được gì,
nhưng tớ biết chắc một điều.
Điều gì?
Trên đời có một quy tắc rất đơn giản.
Chạy 100m nhanh hơn bất cứ ai có thể giải quyết được gần như mọi thứ.
"Gần như mọi thứ"? Sao cậu dám khẳng định vậy chứ?
Tớ dám đấy. Vì với tớ là như vậy.
Vậy…
liệu có còn kịp…
Liệu có còn kịp để tớ tập chạy nhanh hơn không?
Cái đó cậu tự quyết đi.
Quyết định đó là của riêng tớ.
- Chào thầy! - Chào thầy ạ.
Togashi.
Đến nhà Kawano chơi game đi.
Xin lỗi nhé, không được rồi. Hôm nay tớ có việc phải đi.
Chào các cậu.
Khiếp, người đâu mà chán òm.
Vung tay mạnh nữa lên!
Tưởng tượng cậu đang đạp mạnh xuống đất!
Cao nữa lên.
Togashi, hôm nay đến nhà tớ chơi game không?
Xin lỗi nhé, tớ có việc rồi.
Ơ, cả hôm nay luôn à?
Hẹn mai gặp.
Dạo này cậu ấy bị làm sao thế nhỉ?
Cậu đang tiến bộ rồi đấy, nhưng ngày nào cũng chạy chắc mệt lắm.
Không sao đâu. Càng chạy, chân tớ càng nhẹ như bay. Tớ thích lắm.
Ngày hội Thể thao sắp tới rồi, cậu nghỉ một hôm đi.
Làm gì có thời gian mà nghỉ.
Với cả tớ muốn học hỏi thêm từ cậu.
Nghỉ ngơi cũng nằm trong quá trình luyện tập.
Mà cậu mua giày mới đi.
À, cái đó…
May là hôm nay tớ có tiết mỹ thuật.
Quấn quanh và…
Kìa, Komiya! Như vậy có hơi…
Xong. Vậy chắc ổn rồi.
Ổn gì chứ. Trông xấu hoắc.
Tớ vẫn đi được mà.
Đi tạm thôi hả?
Ơ, bố mẹ cậu không chịu mua cho cậu giày mới à?
Không, họ muốn tớ mua đôi mới đấy chứ.
Nhưng tớ luyện tập với đôi này nên muốn mang nó đi chạy thi.
Này, nếu thắng giải 100m, tớ sẽ được huy chương vàng nhỉ?
Hả? Ừ, huy chương từ cửa hàng đồng giá 100 yên.
Tớ muốn có nó. Tớ muốn về nhất dù chỉ một lần.
Tớ muốn thắng.
Cố lên!
Giải chạy 100m nam sắp bắt đầu.
Thần tốc ghê.
Đó là Togashi nhỉ?
Những ai đã về đích đi lối này!
Đua với Togashi để làm gì cơ chứ?
Đang là Ngày hội Thể thao mà.
Ơ, Togashi đâu?
Chào học sinh mới.
Chạy nhanh hơn tí nào chưa?
Ô, cậu định chạy với đôi giày đó à?
Tùy cậu.
Togashi ơi! Ở đằng này!
Vào vị trí…
Sẵn sàng…
Cố lên, Komiya! Hãy tin vào tốc độ của cậu!
Tuyệt!
Tiếp đến là lễ trao giải nội dung 100m.
Chúc mừng em.
Tại Giải vô địch cấp Trung học Cơ sở Nhật Bản diễn ra hôm qua, Nigami Takeru,
con trai cựu tuyển thủ quốc gia đã vô địch nội dung 100m nam.
Thành tích nổi bật
của cậu học sinh năm hai đang khuấy đảo làng thể thao…
Em xin phép.
Chào Togashi.
Cảm ơn em vì đã ghé qua.
Vâng.
Em nhìn xem này.
Tạp chí Điền kinh Hàng tháng ?
Tuyệt quá, Togashi.
Ừ, thầy Tani vừa bảo tớ phỏng vấn cho tạp chí.
Phỏng vấn cùng anh Nigami nghe hay mà!
Trường anh ấy gần chỗ chúng mình nhỉ?
Ừ.
Cậu nghĩ cậu có chạy nhanh hơn anh ấy không?
Tất nhiên là anh Nigami nhanh hơn rồi.
Chưa chắc đâu.
Thay vì chỉ nói chuyện, sao cậu không chạy đua 100m với anh ấy?
Không có chuyện đó đâu.
Cậu nghĩ thế à?
- Hôm trước anh Nigami vừa lên TV đấy! - Đỉnh!
Anh ấy chạy siêu nhanh luôn!
Togashi sẽ chạy đua với Nigami á?
Anh Nigami chứ, anh ấy lớn hơn mình mà.
Nigami đến rồi.
Xin lỗi vì đã đến muộn.
À, không cần phải đứng dậy đâu.
Rất vui được gặp em, Togashi. Anh là Nigami.
Trời, Nigami thật kìa!
Đã bảo phải gọi là anh Nigami rồi.
Được rồi, ta bắt đầu chứ nhỉ?
Em sẵn sàng rồi ạ.
Em cũng thế ạ.
Em nói trước nhé, Togashi?
Vâng.
Để xem nào…
Anh chạy vì lý do gì vậy, anh Nigami?
Đương nhiên là để giành giải nhất rồi.
Em thì sao?
Lúc mới nhận ra mình có tốc độ thiên bẩm, em có vui không?
Có ạ.
Nhưng một khi đã về nhất thì không thể chỉ chạy cho vui được nữa.
Hiện tại em cũng hiểu được điều đó rồi.
Một khi đã coi cự ly đó là lẽ sống thì phải chạy đến cùng.
Kết quả thi đấu là thứ chi phối ta.
Bởi vì chạy thì đơn giản,
nhưng nếu muốn gắn bó và giữ vững vị thế
thì luôn phải hoàn hảo tuyệt đối.
Togashi chạy tốt đó chứ. Em thấy cậu bé thế nào?
Nhịp chạy, sự ổn định, độ nhịp nhàng và cách dồn trọng lượng…
Em ấy là học sinh tiểu học thật ư?
Năm mươi lần.
Togashi, tiềm năng của em lớn gấp 50 lần những gì em nghĩ đấy.
Trời, 50 lần sao?
À, cảm ơn anh.
Ê, họ sắp bắt đầu rồi.
Thợ ảnh sẽ đứng ở vạch 40m, nên sau đó cứ chạy vừa sức thôi nhé.
- Vâng. - Vâng.
Sẵn sàng thì bắt đầu nhé.
Vào vị trí…
Sẵn sàng…
Togashi thắng à?
No comments yet. Be the first to leave one.