The first 200 lines.
Một ngày năm xưa,
chính xác là năm 1870.
Một cậu bé 16 tuổi.
Lên đường từ xứ sở Scotland lạnh giá,
đến trái tim nung nóng của America.
Để tìm kiếm tình yêu của nó.
Tên cậu ấy là Yay.
Tên cô gái là Rose.
Ngựa có cánh.
Gấu Khổng lồ.
Rồng.
Chòm sao Tiên nữ.
Đai lưng của Orion.
Khi đó tôi đang trôi dạt ở miền Tây
thì tình cờ gặp được nó.
Ở sâu trong lãnh thổ của Colorado.
Một con thỏ rừng trong hang sói.
May mắn là vẫn còn sống.
Bỏ vũ khí xuống, cậu nhóc!
Da đỏ hay trắng?
Thưa ngài... Tôi là người nước Anh, Scotland.
Bắt tên mọi đó đi!
Tôi là Jay Cavendish.
Con trai của bà Cavendish.
Tất cả chúng ta đều là con trai của lũ khốn.
Trò chơi kết thúc, chàng trai.
Làm ơn bỏ súng xuống!
Này!
Lau sạch, bôi dầu cho nó!
Ông muốn gì?
Ông ta là cảnh sát.
Mặc váy không khiến cô ta thành phụ nữ.
Những tên này không phải là lính.
Ít nhất là không còn nữa.
Những kẻ sát nhân ở bắc Mỹ.
Tiếp tục đi một mình về phía Tây, cậu sẽ chết trước lúc bình minh.
Cậu đi xa được thế này đúng là một phép màu.
- Tôi tự biết chăm sóc mình. - Chắc rồi, nhóc!
Cậu cần người đi cùng. Tôi sẽ đi với cậu.
- An toàn hơn khi đi cùng một kẻ sát nhân sao? - Đúng vậy.
Đầu tiên là cứu mạng con ngựa bé nhỏ của cậu.
Có hàng tá lũ khốn không đếm xuể tấn công người da đỏ ngoài đó.
Trừ đi ba...
vẫn còn lại quá nhiều.
"Tiến về miền Tây..."
Sổ tay hướng dẫn cho khách du lịch và những người di dân.
"...Đến Canada và những bang phía Tây Bắc nước Mỹ."
của Edward Hepple.
Tiến về miền Tây.
Đô la... giờ 50. 50 còn lại khi chúng ta chia tay.
Cho đến khi chúng ta đến khu rừng có tên là Bóng Ma Bạc.
Đi thôi!
- Tên ông là gì? - Bỏ qua đi! Vấn đề cá nhân.
Sao ông lại đến miền Tây?
Ông không quan tâm tại sao tôi đến miền Tây sao?
Có một tai nạn.
Bạn gái tôi và bố cô ấy rời bỏ Scotland,
và đi đến miền Tây.
Tất cả là lỗi của tôi.
Có gợi ý chứ, nhóc?
- Chúng tôi yêu nhau. - Chắc rồi, nhóc.
Jay!
có cả ngàn cách để chết, chọn một đi!
Cung và tên.
Đồ ngốc!
Đến lượt anh!
Cậu bé đó rất đặc biệt.
Nó thấy mọi thứ rất khác.
Cùng với nó, chúng tôi là một mảnh đất của hy vọng và ý chí.
Cách tôi nhìn nó...
quăng bất kỳ viên đá nào. Gần như sẽ có một kẻ liều mạng
lao ra và đâm dao vào tim bạn, nếu được tiền cho việc đó.
Cùng những ngôi sao đó, mặt trăng đó.
Một ngày chúng ta sẽ phân vân về mặt trăng đó.
Họ sẽ xây dựng một đường tàu.
Một đường tàu cả đi và về.
Một đường tàu đến mặt trăng.
Và khi chúng ta đến đó...
điều đầu tiên chúng ta sẽ làm...
là săn lùng những kẻ bản địa.
Không người da đỏ trên mặt trăng.
Không, người bản xứ của mặt trăng. Người mặt trăng.
Ngựa có cánh...
Gấu không lồ...
Rồng...
Ngồi xuống!
Đây là lần cuối tôi dọn dẹp thứ vớ vẩn của cậu.
Chắc phải là mùa đông khi Rose qua đây.
Cô ấy thích gì?
Cô ấy rất đẹp.
Cô ây không lãng phí từ ngữ.
Ngôn từ của cô ấy... Thông minh và hóm hỉnh.
Cậu đã lên giường với cô ấy chưa?
Vẫn chưa sao?
Ông là đồ cục súc.
Có một quán nhỏ phía trước.
Chúng ta có thể ngồi vào bàn ăn.
Buộc ngựa vào kia!
Mọi người đều biết chuyện treo giải thưởng...
Ngoại trừ Jay.
Cậu ta dẫn tôi thẳng đến đó.
Chỉ còn vài người chúng tôi.
Những gã đàn ông sống ngoài vòng pháp luật.
Nhưng nguy hiểm nhất là khi người cuối cùng thất bại.
Anh có thể để các vật kim loại lên quầy trong khi anh xem quanh không?
Chúng tôi sẽ ăn tối.
- Tôi thử một bộ được không? - Chắc rồi, cứ tự nhiên!
Whisky?
- Có thịt không? - Có thịt xông khói.
Giao dịch nó cho mấy viên đạn. Cả hai đều giết anh rất nhanh.
Làm ơn cho một tấm chăn!
Chăn?
Quý cô! Cô phải mua các thứ trước khi dùng chúng.
Đó là cách chúng tôi ở đây tại Mỹ.
Johan!
Xin lỗi!
Tiền... Ngay bây giờ!
Làm ơn!
Anh hiểu nếu tôi đưa tiền cho anh...
Đây là nơi duy nhất trong vùng anh có thể xài.
Johan!
Tiền!
Johan...!
Thở đi!
Thở đi!
Hít vào...
Thở ra!
Tiền!
Tiền!
Thở đi.
Hít vào...
Thở ra.
Tiền!
Thở đi!
Tiền!
Hít vào...
- Thở ra! - Tiền!
Lấy ít đồ dự trữ đi!
Jay!
Chết tiệt!
Rửa mắt đi, nhóc! Chúng ta phải đi!
Chúng ta có thể nhận nuôi chúng.
Ở đâu?
Chị cảm thấy thế nào...
về em?
Em là em trai duy nhất của chị.
Chị không có ý đó.
đó không phải ý của chị.
Chị xin lỗi, Romeo của chị!
Nhưng "những khoái cảm bạo lực này..."
"sẽ có kết thúc bạo lực."
Chị có lựa chọn nào?
Nông dân... Ngư dân...
Tốt nhất là em đi ngay đi, Jay!
- Xuống dưới giường! - Không.
- Bố. - Rose.
- John, Calum, Rose. - Willie, Angus.
Ông Cavendish, tôi có thể giúp gì?
Tôi đến vì cháu trai tôi.
Không nên ở đây đâu. Những người này là hạng vô giáo dục.
Cháu sẽ ở cùng Rose.
tôi đến trong hòa bình.
Tai tôi nghe được âm nhạc của cậu.
Lại đây!
Lại đây đi!
Ngồi đi!
Tôi có cà phê.
Ông là nhà văn sao?
Có lẽ vậy.
Tôi đang "ghi lại sự giảm dần" các bộ lạc bản xứ.
Phong tục, văn hóa, thói quen của họ.
Với hy vọng ngăn chặn được sự tuyệt chủng,
hoặc hướng họ tìm đến với Chúa.
Tiêu đề của tôi.
- Dài quá phải không? - Có lẽ vậy.
Vậy giờ.
miền Đông. Có gì mới?
Bạo lực và khốn khổ.
Và miền Tây?
Những giấc mơ.
Và lao động vất vả.
Tôi đã đi qua một ngôi làng bị cháy trụi của người da đỏ.
Thật đáng sợ.
Một đường chạy tuyệt chủng.
Văn hóa của họ bị xua đuổi.
Nơi chốn của họ bị đổi tên.
Rồi sau đó họ được nhìn đến với nỗi nhớ quê hương đã chọn lọc...
được thần thoại hóa và lãng mạn hóa trong lớp bọc an toàn của nghệ thuật...
và văn chương.
Đây là thế giới mới cho chúng ta.
Cũng là cho họ.
Chắc cậu đang đói.
Người đồng hành của tôi là một tên khốn.
Rất tiếc khi phải nghe điều đó.
Tôi đã bỏ trốn.
Cám ơn!
Hôm qua tôi đã giết một phụ nữ.
Chia phần và đóng gói.
Ông có thể không chia sẻ chuyện của mình với một kẻ giết người?
Tôi sẽ là một người cô độc nếu như vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.