The first 200 lines.
Đúng là điên thật mà!
Khỉ thật! Mẹ nó!
Cô không thể cưỡng lại được phải không?
Cứ việc đưa tin đi, đúng rồi, cứ thế mà...
Chọc cho hắn điên lên! Cô quá tuyệt vời.
Chết tiệt!
Phải mất một thời gian dài,
đến tận bây giờ tôi mới nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Mọi nguyên nhân đều xuất phát từ đây.
Từ chính nơi này.
Từ chính những sai lầm của những con người này.
Cứ giữ cái thần thái "đỉnh" đó nhé, Zoe.
Chết tiệt.
Chào, Jack.
Jack ơi?
Jack?
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Anna!
- Sao? - Không thể tin được.
Sau ngần ấy năm, cô vẫn thích tổn thương tôi à?
- Vui lắm nhỉ? - Đừng làm quá vấn đề.
Có cơ hội là cô liền đâm sau lưng tôi nhỉ?
Hơi quá rồi đấy. Tôi đâu có đâm anh như vụ án anh điều tra.
"Tin tôi đi, Jack. Tôi hứa đó, Jack."
- Tôi chưa từng bảo: "Tin tôi đi". - Đâu cần phải nói. Tôi tự hiểu ý cô.
Tôi sẽ ở thị trấn này một thời gian nên hãy cố gắng chung sống hòa bình nhé?
Chung sống hòa bình? Hắn ta có ở đây không?
- Ai? - Bạn trai cô chứ ai?
Đó là quay phim của tôi.
Hẳn vậy rồi, quay phim cơ đấy.
Công nhận hôm nay hắn làm việc "nhiệt tình" thật sự.
Tuy không rõ hắn đang quay cái gì nhưng chắc chắn không phải đưa tin.
Bộ có gì buồn cười lắm à?
Xin lỗi, tôi đâu có nhớ là anh kiêng làm tình nhỉ.
Chứ tôi phải làm sao? Cô muốn tôi làm gì?
Muốn tôi chờ đợi à? Cô muốn tôi chờ đợi cô sao?
Phải, đó chính xác là những gì anh nên làm!
Giả sử như tôi làm thế thì có thay đổi được gì không?
Tôi không biết.
Ừ.
Này, có lẽ cô đã đúng. Chắc là hai ta nên...
cố chung sống hòa bình cùng nhau.
Cô lo việc của cô, tôi cũng vậy. Thân ai nấy lo.
- Chốt thế đi. - Ừ.
Thế nhé.
Đã có ai là nghi phạm chưa?
Trời ạ, cái thói quen đó của cô vẫn chưa bỏ được nhỉ?
Sao chứ? Tôi đang làm việc của mình thôi mà!
Ít nhất nói đi, Duffie có là nghi phạm không?
Tôi không biết, Anna...
- Chúa ơi... - Sao thế?
Chuyện gì?
Anh còn chưa phỏng vấn người chồng à?
Đã tìm đến nhà nhưng anh ta vắng nhà. Rồi sẽ gặp thôi, được chưa? Sao?
- Nhớ báo cho tôi biết! - Ừ, "báo cho cô".
Có người đã chết ở thị trấn này, lại còn là người quen của cô.
Một người bằng xương bằng thịt đã chết, được chưa?
Đừng có xía vào, không thì tôi bắt giam cô đó.
- Vì tội gì? - Vì sự khốn nạn của cô.
Bó tay luôn.
LỜI CỦA ANH, LỜI CỦA CÔ
- Thứ này là gì? - Một cái vòng tay.
Nó là vòng tay tình bạn.
- Sao? - Sao anh biết?
Chị gái tôi cũng đeo. Mấy bé gái tuổi teen hay đeo cái này.
Hồi còn tuổi teen, tôi có đeo thứ này bao giờ đâu.
Thám tử thấy mình có nhiều bạn chứ?
Tôi sẽ kiểm tra ADN dính trên nó. À, tôi vẫn chưa có mẫu ADN của hai người.
Ừ, để bọn tôi đem về lấy mẫu sau.
Chỉ mất năm giây thôi. Làm liền luôn cho xong.
- Giờ tôi phải đi gặp người chồng rồi. - Hôm qua cũng nói y như thế.
Thiệt tình.
Xin chia buồn với anh.
Anh Duffie, anh có biết vì sao vợ anh lại đậu xe trong rừng vào ban đêm không?
Tôi nghĩ là để làm tình.
Tôi bị tiểu đường và suy tim sung huyết.
Khả năng cương cứng của tôi... là rất thấp.
Vậy việc vợ anh ngoại tình không làm anh thấy khó chịu à?
Cũng không hẳn.
Tôi đâu có muốn bị mắc bệnh tim.
Nhưng tôi cũng không trách Rachel.
Cô ấy còn trẻ, lại có nhu cầu cao.
Anh có biết là ai...
đã ở cùng vợ anh đêm đó không?
Bọn tôi đã có thỏa thuận riêng.
Không dẫn về nhà, không ở Dahlonega và không tiết lộ tên.
Đàn ông hay phụ nữ không quan trọng...
Rachel ưa làm tình với những người mà cô ấy không có ràng buộc.
Càng ít ràng buộc cô ấy càng thích.
Cô ấy thích xe hơi.
Mê xe tải.
Xe hơi và xe tải sao, anh Duffie?
Cô ấy thích làm tình trên chúng.
Vì làm thế vừa dơ bẩn, vừa phấn khích,
như kiểu cô ấy đang vụng trộm hoặc đang như ở thời cấp ba.
Thế nên cô ấy mới chọn vô rừng.
Xin lỗi nhưng nghe có vẻ anh hơi coi thường vợ mình.
Tôi nói thế có đúng không?
Anh đã kết hôn chưa, Thám tử Harper?
Tôi kết hôn rồi.
Tôi yêu vợ mình.
Cô ấy khiến tôi thấy hạnh phúc.
Điều khiến tôi say mê Rachel chính là
ở tính cách hoạt bát và cách sống hám lợi của cô ấy.
Nếu anh nghĩ rằng tôi đang coi thường vợ mình
thì đó chỉ là định kiến của anh.
- Được rồi. - Vợ tôi có mê tiền của tôi, mê giàu có?
Ai mà chẳng mê chứ?
Tiền thì ở đây hay bất kì đâu cũng đều quan trọng cả.
Ừ. Vậy vụ tiền bạc đó giải quyết sao?
Cả hai có tài khoản chung à?
Chà, Rachel tiêu xài hơi hoang phí.
Tôi thì lo kiếm tiền, còn cô ấy chỉ biết xài.
Đôi khi cô ấy vung tay quá trán. Tôi phụ cấp cho cô ấy khá rủng rỉnh.
Nhưng mà...
Chúng tôi đã từng rất hợp nhau.
Mặc dù nói thế nghe hơi ủy mị.
Xin lỗi.
Anh Duffie, tuy hỏi câu này có hơi kỳ, nhưng...
vào đêm vợ anh chết, anh đã ở đâu?
Chủ yếu là ở nhà.
Có ai làm chứng cho anh không?
Mary Ann.
Lúc Rachel rời khỏi nhà.
Tôi đã dắt Mary Ann đi dạo.
Lúc này bọn tôi đã về nhà.
Anh có thói quen dắt chó đi dạo lúc trời mưa à?
Nó buồn tiểu thì phải dắt đi xả.
Ừ. Ngay cả khi đang có cơn bão kèm sấm chớp hả?
Nó nặng 100kg lận. Nó đi vệ sinh xong anh có muốn dọn không?
Không hề.
Anh có thể tua lại đoạn Rachel rời khỏi nhà được không?
Được.
Ngay đoạn này. Cảm ơn.
Cô ấy đang gọi ai đó lúc rời khỏi nhà.
Vợ anh không có thói quen chia sẻ định vị cho anh à?
Với thỏa thuận mà bọn tôi có, tôi nghĩ cô ấy dại gì mà làm vậy.
Ừ. Bọn tôi đã nhờ nhà mạng truy vết điện thoại vợ anh,
mong là điện thoại còn pin và còn mở nguồn.
Ồ, nó còn mở nguồn đó.
Tôi đã gọi tối qua và cả sáng nay
để nghe hộp thư thoại của cô ấy.
Tôi nhớ vợ tôi.
Anh Duffie, tôi hiểu nỗi lòng anh
và rất cảm thông với anh nhưng đừng làm thế nữa.
Mỗi lần anh gọi, pin điện thoại lại cạn bớt.
Cơ hội tìm ra nó lại càng mong manh hơn, anh hiểu chứ?
Tôi hiểu rồi.
Mong là sẽ tìm được nó.
Tìm ra kẻ đã gọi cho vợ tôi, thì sẽ tìm ra kẻ đã làm tình với cô ấy.
Và khả năng cao kẻ đó là hung thủ.
Cảm ơn anh nhiều, anh Duffie.
Nhưng tốt nhất ta chưa nên vội kết luận.
Mấy vụ phụ nữ bị giết hay mất tích này...
thì tình nghi đầu tiên là chồng, tiếp đến là bạn trai.
Tôi không phải là hung thủ rồi đó.
Bọn tôi cần đoạn ghi hình đó ạ.
Bọn tôi cũng cần dấu vân tay, mẫu ADN và bộ đồ anh mặc khi dắt chó đi dạo.
Chúng ở đây, Thám tử.
Bộ đồ này à?
Đây là bộ đồ sạch mà.
Tôi đã giặt và sấy nó ngay trong đêm đó.
- Giặt cả giày luôn à? - Vì nó dính đầy bùn dơ.
Và anh cứ thế để nó ở đây cho bọn tôi sao? Sao lại tiện thế nhỉ?
Tôi đâu có biết vợ tôi bị sát hại, đúng chứ?
Cho tôi hỏi câu này.
Sao anh biết vợ anh thích làm tình với người mà cô ấy không có ràng buộc?
Anh dùng từ "ít ràng buộc".
Vợ bảo tôi là vợ đạt cực khoái khi bạn tình "ở dưới" cô ấy,
cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Khả năng cao là vợ tôi đã nói cho bạn tình cô ấy biết
trong lúc cả hai bọn họ đang ân ái với nhau.
Sao anh lại nghĩ thế?
Rachel,
tuy có nhiều ưu điểm,
nhưng cô ấy cũng xấu tính lắm.
Và anh cho là cái tính đó góp phần dẫn đến việc bị giết?
Bị đâm tới 40 nhát.
Hẳn là cô ấy đã chọc điên ai đó.
- Sao anh biết điều đó? - Sao tôi biết cái gì?
Anh mới nói vợ anh bị đâm 40 nhát. Sao anh biết được thông tin đó?
Anna Andrews đã kể tôi nghe.
- Cô ấy từng làm cho WSK-TV... - Tôi biết cô ấy là ai.
Nghe bảo là cô ấy đã nói chuyện với gần phân nửa lực lượng bên sở của anh.
Có vẻ cô ấy còn biết nhiều hơn cả hai người.
- Anna Andrews đến khi nào? - Sáng nay.
Lúc 6:30, cô ấy đã đập cửa nhà tôi ầm ầm.
Cô ấy có xin phỏng vấn anh không?
Có xin nhưng tôi từ chối.
- Hiểu rồi. - Nhưng...
Nhưng gì thế, anh Duffie?
Cô nàng đó dai như đỉa ấy.
Anh Duffie, lúc Anna phỏng vấn anh,
cô ấy có hỏi câu nào mà nãy giờ bọn tôi chưa hỏi không?
Hỏi là liệu Rachel có kể với ai về người cô ấy gặp trong rừng.
Ra thế.
Ra thế... Anh đã trả lời sao?
Với bạn thân của vợ tôi, Helen Wang, hiệu trưởng trường St. Hilary's.
Nghe tôi đi Jim, Duffie là mục tiêu dễ dàng đó.
Ừ, tôi nghĩ anh ta chỉ đang khoái chí đóng vai người chồng góa vợ đau khổ thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.