The first 200 lines.
Không phát hiện tín hiệu sinh học bên trong.
Nếu Jeong Jinman thực sự ở đây…
Thì tôi sẽ tự móc con mắt còn lại của mình.
Dù hắn có ở đây hay không, chúng ta vẫn tiếp tục kế hoạch.
Đó là lý do chúng ta đã để mất hắn ngay từ đầu.
Đây là nơi anh trốn chui trốn nhủi để sống cuộc đời sung sướng sao?
Đồ cáo già.
Tôi cá là Jinman…
Đang quan sát chúng ta từ đâu đó ngoài kia.
Phát hiện lối đi bí mật trong phòng tắm.
Có một lối đi bí mật.
Rút lui ngay!
Nó chống đạn. Không phá được ở khoảng cách này đâu.
Rút thôi.
SÁT THỦ NHÂN TẠO 2
TẬP 02 KẺ ẨN DẬT
1 NĂM SAU
Cháu có thể đổ lỗi cho chú về tất cả.
Chú không thể mất cả cháu nữa, Jian.
Đó là lý do cửa hàng được tạo ra. Để bảo vệ cháu.
Chú biết không, cháu biết chú không phải người bình thường, chú ơi.
Nhưng chẳng phải chuyện này điên rồ sao?
Chú nói là để bảo vệ cháu,
chú đã nhận tiền và bán súng cho lính đánh thuê và sát thủ.
Chú là kẻ buôn vũ khí, đúng không?
Điều đó có nghĩa là những vũ khí chú bán cho bọn họ…
Được dùng để giết người, phải không?
Ừm.
Đây là thế giới của chú, Jeong Jian.
Nơi cháu phải giết người nếu muốn sống sót.
Chú đã cố gắng hết sức để giữ cháu khỏi nguy hiểm…
Nhưng nó vẫn tìm đến cháu, và đó là lỗi của chú.
Cháu không cần lời xin lỗi nữa.
- Tự bảo trọng đi, Jeong Jinman. - Nghe đây, Jeong Jian.
Dù có chuyện gì xảy ra, nơi an toàn nhất cho cháu là ở bên chú.
Chú ơi, cháu không muốn dính líu gì đến thế giới này cả.
Có thể cháu không muốn nghe điều này, nhưng…
- Cháu đã ở trong đó rồi. - Nhưng điều đó có thể thay đổi.
Cháu cứ tưởng chú đã chết và giờ chú lại ngồi đây.
Việc này chẳng liên quan gì đến cháu cả.
Chính chú đã nói vậy mà.
Dù cháu quyết định làm gì, đó là lựa chọn của cháu, đúng không?
Đây là của cháu.
Jeong Jian, từ giờ trở đi, cháu phải tự xoay xở thôi.
THẺ CĂN CƯỚC LEE ARIN
Một ngày nào đó…
Trong tương lai, khi mọi chuyện đã ổn thỏa…
Và cháu có thể trở lại cuộc sống bình thường…
Cháu sẽ quay về.
Jeong Jian.
Đây, phòng hờ thôi, cháu nên cầm lấy cái này.
Nếu có chuyện gì, h-hãy dùng nó để liên lạc với chú.
Và cái này nữa, cái này để… an ninh. Nó sẽ giúp ích đấy.
Và cả cái túi này nữa, chỉ là…
Khi đến nơi an toàn, hãy mở nó ra lúc ở một mình.
- Này… - Hửm?
Nếu chú và chú của cháu lắp camera hay nghe lén nhà cháu, chú chết chắc.
Được, được. Chú thề. Chú sẽ không làm thế, chú… chú thề.
Bảo trọng nhé.
Jeong Jian, cháu cũng vậy.
Cháu vẫn định chạy bộ dưới ánh trăng mỗi đêm à? Hử?
Nhìn xem kìa,
Jian nhỏ của chúng ta giả vờ không nghe thấy, nhưng con bé nghe hết đấy.
Nhờ một kẻ nào đó,
tôi bị ngứa cổ mà không sao gãi được.
Cậu giúp tôi được không?
Mua đậu phụ đi! Ớt tươi đây!
Tỏi ngon đây!
Mua cà chua đi. Cà chua bi đấy.
Hành lá đây. Hành lá tươi đây!
Này, thôi nào, cậu kiểm tra bên trong túi làm gì thế, hả?
Tôi chẳng kiếm được bao nhiêu đâu.
Lại đây chút xem nào.
Này, bà Pilsun đặt nấm hương, đúng không?
Vậy sao cậu lại lấy nấm sò hả?
À, Woojin, nấm hương hay nấm sò thì cũng như nhau cả thôi.
Loại này thực ra tốt cho bà hơn đấy.
Mà giờ nấm hương đắt lắm.
Giá cả thì liên quan gì chứ? Anh nghĩ người dân Hanam- do không trả nổi sao?
Lần trước cậu làm thế, mấy bà cụ đó đã cho cậu một bài học nhớ đời rồi.
Cậu muốn bị như thế lần nữa à?
Còn tiếp tục thế này thì cửa hàng của cậu mất khách ở đây đấy.
À, Woojin, Woojin! Này, sao cậu làm thế, anh bạn?
Chúng ta biết nhau cũng lâu rồi mà, đúng không?
Này, cậu cô đơn à? Muốn tôi giới thiệu ai cho không? Hử?
Đừng nói nhảm nữa.
Ý tôi là, cậu ta cứ ngồi đó, đợi chờ cái gì không ai biết.
Ngoài ăn ba bữa và ngủ ra thì cậu ta còn làm được gì nữa?
Arin, cháu đang vội à? Cháu biết là mình có thể làm chậm lại một chút mà.
- Này, Arin! - Dạ?
Chúng ta tính lương theo giờ, cô bé. Theo giờ, hiểu chưa?
Tất cả chúng ta đều được trả lương theo giờ.
Chúng ta phải làm từ từ để kiếm thêm tiền chứ.
Cháu không thể vội vàng làm hết mọi việc một mình được.
Vâng.
Tôi không biết là con bé này không nghe lời
hay là không hiểu tôi đang nói gì nữa.
Được rồi, thế là đủ rồi.
Cháu nghĩ cháu làm xong hết rồi.
Cứ từ từ thôi. Cháu đi đây.
Gì? Tôi đã nói gì cơ chứ?
Nó bỏ đi như thế, rồi tôi lại thành người xấu, là sao?
Đã được một năm kể từ khi con bé đó đến đây chưa nhỉ?
Chưa được một năm đâu.
Chỉ là tôi không hòa hợp được với nó, thật đấy, không thể nào.
Mà khi tôi cố bắt chuyện, nó chẳng nói lấy một lời.
Cái con bé đó! Tôi chẳng thích điểm gì ở nó cả.
Nó vẫn chạy bộ giữa đêm như ma đuổi à?
- Tôi nghe nói vậy. - Thôi nào các bà, bỏ qua đi.
- Ôi, con trai tôi đến rồi. - Con đã nói bao nhiêu lần rồi hả mẹ?
Mọi chuyện thế nào rồi?
Các bà, nghe này, chúng ta phải giữ cô Arin lại
vì như thế mới đủ 30 người.
Chúng ta đang nhận hỗ trợ từ chính phủ.
Họ sẽ cắt tiền của tất cả mọi người nếu con bé rời đi đấy.
Mà giới trẻ ngày nay cứ mong được đối xử với chút tôn trọng, nhỉ?
Chỉ là chúng ta đang cố gắng hết sức với nó mỗi ngày thôi.
Mà sao cậu lại đối xử tệ với chúng tôi thế hả?
Chính nó là đứa có thái độ khó ưa mà, đúng không?
Ôi trời. Tôi không hiểu sao cậu lại bênh vực nó.
Cậu nghĩ tại sao? Woojin không còn là cậu nhóc nữa rồi.
Nó phải bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn đi chứ.
Trời ơi!
Này, thôi đừng cố gán ghép chúng tôi như thế nữa.
Tôi đã bận tối mặt vì chăm sóc các bà rồi.
Ý tôi là, chuyện kết hôn là điều xa vời nhất mà tôi có thể nghĩ tới.
Chà, con nên nghĩ đến đi.
- Này, ừm, bà Pilsun. Ờ… - Hửm?
Họ hết nấm hương nên họ lấy nấm sò rồi.
Đùa à. Gì cơ?
Nấm hương với nấm sò khác nhau hoàn toàn mà.
Cái lão chủ tiệm tạp hóa lừa đảo đó!
Lão lấy đồ loại kém rồi… rồi bỏ túi tiền chênh lệch, đúng không?
Đừng lo về việc đó. Để con xử lý. Được chứ?
Được rồi, các bà, con sẽ để chúng ở trước cửa nhà nhé, được không?
Các bà tự lấy khi về nhà nhé.
- Ừ. Cảm ơn nhé. - Được thôi.
Meongejeon à? Vẫn còn một ít. Nhưng dù sao cũng cảm ơn nhé.
- Cảm ơn. - Cái này không dành cho anh đâu.
Cầm lấy rồi đưa cho Arin đi.
Thực ra cháu định đưa cho cô ấy vào cuối ngày hôm nay,
nhưng cái con bé đó vừa bỏ đi mất rồi.
Khi cậu đến gặp con bé,
cậu cứ đưa tự nhiên rồi bảo: "Muốn ngồi xuống ăn cùng nhau không?
Chỉ hai chúng ta thôi?"
À, thôi đi. Thôi ngay đi. Trời ạ!
Con thật không chịu nổi các bà nữa. Thật không chịu nổi!
Trông anh như người vô gia cư ấy.
- Con đi đây. - Được rồi, Romeo!
Cô Arin, cô có muốn ăn một chút món này không?
Không phải cái đó.
Arin, Arin, tôi… tôi… tôi…
Tôi tự hỏi, cô ăn gì chưa?
Arin, tôi chỉ…
Cô có đó không?
Cô Arin?
Cô có ở đó không, cô Arin?
Cô có ở trong đó không?
Cái gì thế kia?
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
KẺ CHINH PHỤC ROME
Cô Arin?
Cô có nhà không?
Tiếng gì thế?
Cô Arin, cô không sao chứ?
Hử?
Cái gì đây? Sao cô lại ở đây?
Đó là… Được rồi, chuyện là thế này…
Bà Jeomrye bảo tôi mang cái này đến cho cô.
Ờ, c-cô có thể…?
Tôi xin lỗi về việc này.
Tôi không nên nhảy qua hàng rào mà không xin phép.
Tôi có thể…
Hỏi tại sao nó lại…?
Thôi bỏ đi.
Ngay trên mông tôi.
GIÁM ĐỐC LEE YONGHAN ĐÃ LIÊN LẠC?
- Ông là luật sư Jang Inseop phải không? - Ai đấy?
- Để tôi cầm cho. - Không, không sao đâu.
- Để tôi cầm, nó dành cho tôi. - Thưa ông.
Cứ tự nhiên. Tôi là Jang Inseop đây.
Đây là Jeong Jinman.
Vâng.
Tôi nghe nói ông là người giữ lời,
đó là lý do tôi thấy lạ khi ông không có mặt ở buổi hẹn.
Tôi nghĩ cả hai ta đều biết ông là người thất hứa trước.
Vậy sao?
Tôi không hiểu ông nói gì. Tôi đã ở đây từ 2:30 rồi.
Kiểm tra điện thoại của ông đi.
KIM CHANWOO ĐƠN VỊ: BABYLON, ĐỘI LÍNH ĐÁNH THUÊ 1
PARK CHEOLMIN ĐƠN VỊ: BABYLON, ĐỘI LÍNH ĐÁNH THUÊ 1
JEONG HYEONSOO ĐƠN VỊ: BABYLON, ĐỘI LÍNH ĐÁNH THUÊ 1
Vâng.
Vâng, tôi hiểu những gì ông nói.
Tuy nhiên, như ông biết đấy, thông tin nhân viên của chúng tôi là tuyệt mật.
Có vẻ như ông đã xâm nhập vào máy chủ của chúng tôi.
Tôi e rằng đó là một cuộc đàm phán khác hoàn toàn đấy.
TUYỆT MẬT
CHIẾN DỊCH ÁM SÁT THỦ TƯỚNG ĐƯỢC CHỈ ĐỊNH CỦA CAMPUCHIA
Ờ…
No comments yet. Be the first to leave one.