The first 200 lines.
Khỉ thật.
MUỐN BIẾT SỰ THẬT ÚP NGƯỢC BÁT KHI TRẢ LẠI
ĐẾN CHỢ XEM XONG THÌ ĐỐT
- Chào. Mãi mới được về. - Chào.
Muốn đến hỏi thăm cô thế nào.
- Hôm nay là ngày trọng đại. - Đúng thế.
- Ổn cả chứ? - Vâng.
Cô đã thể hiện tốt ở Hội đồng.
Tôi nghĩ là khởi đầu của điều gì đó đặc biệt.
Trong này có mùi khói.
Tôi không thích món súp, nên tôi làm nóng lại pizza.
Được…
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon.
Bản thân lời nhắn không phải mối lo lớn.
Điều đáng lo là việc cô ấy quyết định không nói với cô về nó.
Thuốc chỉ có thể xóa đi ký ức cũ,
nhưng nếu cô ấy không tin vào câu chuyện mới,
thì đó là một vấn đề rất khác.
Và cô, Camille, phải là người kể chuyện mà cô ấy tin tưởng.
Tôi không hiểu sao việc này lại mất nhiều thời gian thế.
Ông nói là một tháng, tối đa hai tháng.
Chúng tôi có dữ liệu của 352 năm
để chứng minh phương pháp này có hiệu quả.
Trong đa số trường hợp.
Khi được thực hiện chính xác.
Sáu silo đã tái thiết thành công, trong đó có silo của cô cách đây 140 năm.
Và trong quá trình đó, đã có những người trở thành đối tượng.
Sự bức xúc của cô đã được ghi nhận.
Dù nhìn chung, nó đã chứng tỏ hiệu quả,
vẫn tồn tại những ngoại lệ.
Những ngoại lệ như Juliette Nichols cần thời gian điều trị dài hơn.
Cô, Camille, đang gặp một trường hợp ngoại lệ như vậy.
Giờ tôi thấy đỡ lo hơn nhiều rồi.
Giấc mơ của cô ấy cho thấy một số ký ức khi trở lại
vẫn còn trong tiềm thức.
Tiếp tục dùng thuốc thêm hai tuần nữa.
Thắt chặt an ninh quanh cô ấy và nỗ lực gấp đôi
để trấn an Nichols cô là đồng minh tin cậy nhất của cô ấy.
Cách Cartersville 48 cây số.
Nơi có cảnh hoàng hôn đẹp mê hồn trên núi Pine.
Nhà mình nuôi ngựa, vịt và dê.
Có hai con chó bull.
Loài chó giận dữ nhất Chúa đưa đến trái đất.
Việc duy nhất chúng làm là đuổi theo chúng ta từ cổng chính
vào nhà mỗi khi chúng ta xuống xe buýt.
Khi anh kể với em là anh được chọn làm linh vật chó bull của Đại học Georgia…
Đừng lo.
Sao?
Em cười lăn lộn đến nỗi…
em són ra quần.
Có vẻ em không phải cô em gái hiền dịu lắm.
Tên của mẹ là Grace.
Bố…
William.
Làm ơn, em…
Em xin lỗi, anh Donald, em…
không biết nói gì.
Không.
Không. Đừng xin lỗi. Anh xin lỗi.
Mẹ nó chứ.
Anh không sao chứ?
Tôi thường không hay chửi những vật vô tri.
Lúc cáu mà chửi nó thì càng cáu hơn.
Với lại, nó đã trêu tức người ta mấy tháng nay rồi.
Thế là được rồi.
Đừng lo chuyện đó.
Mọi chuyện ổn chứ?
Vâng. Em gái tôi đang nằm đây.
Đúng ra thì thân xác nó ở đây.
Tôi ngồi trong đó với người mà tôi đã nói chuyện hàng ngày
trong suốt 30 năm qua, thế mà nó nhìn tôi như thể tôi là tài xế Uber.
Anh là Daniel.
Chúng tôi đợi anh mãi, tôi là Victor Crnkovich.
Tôi là bác sĩ của Charlotte.
- Chào. - Chào.
Rất vui được gặp anh.
E là tôi phải nói tôi là lý do mà cô ấy không nhớ anh.
DỰA TRÊN BỘ SÁCH SILO CỦA HUGH HOWEY
Loại thuốc này,
nó giống như lắp một cây cầu treo giữa cô ấy và ký ức của cô ấy.
Một lớp đệm an toàn, giữa tầng trên và tầng dưới.
Dùng quá lâu, cây cầu sẽ tồn tại vĩnh viễn
và cô ấy sẽ mất ký ức.
Nhưng khi cô ấy khỏe hơn, chúng tôi sẽ dừng thuốc,
hạ cây cầu xuống, đi qua và chọn…
có lựa chọn thật sự…
ký ức nào được phục hồi, ký ức nào bị bỏ đi.
Chắc so sánh với cầu treo khiến anh khó hiểu?
Không.
Tôi không biết nữa. Vâng…
Cuộc nói chuyện này không có trong danh sách
những thứ tôi phải cố hiểu hôm nay.
Cầu treo hạ xuống, làm sao phục hồi ký ức của nó?
Ta kể câu chuyện về cô ấy, nhiều lần.
Câu chuyện về nó?
Được.
Tại sao con người làm chủ thế giới chứ không phải loài khỉ?
Tôi không biết.
Ngón tay cái đối diện.
Kiểm soát vận động tốt hơn.
- Não lớn hơn. Ít lông hơn. - Được.
Thử thế này nhé. Anh làm việc gì nhiều nhất trong ngày?
Hiện tại à? Gọi điện xin tiền từ những người xa lạ.
Chính xác. Anh tiếp xúc với người khác và kể cho họ một câu chuyện.
Anh lấy một tập dữ liệu rồi xây dựng ý nghĩa cho nó.
Việc ta hay làm, bản chất của chúng ta, đó là kể chuyện, tạo ra ý nghĩa.
Đó là siêu năng lực duy nhất ta có.
Anh, tôi, Charlotte,
chỉ là tổng hợp những câu chuyện mà ta tự kể cho mình nghe.
Ký ức là tiểu sử bên trong của chúng ta.
Thông tin được ta gắn thêm ý nghĩa để ta biết mình là ai.
Loại thuốc này đã xóa đi cuốn sách của Charlotte.
Được chứ? Như tôi đã nói,
chúng tôi sẽ ngừng thuốc, và anh sẽ điền lại vào cuốn sách đó
với từng ký ức là câu chuyện về cô ấy.
Từng ký ức một?
Từng ký ức một.
Cô em gái thân yêu,
phi công hải quân xuất sắc.
Kể cả nhiệm vụ Iran, nhưng lần này anh được quyền lựa chọn.
Daniel, anh được quyền lựa chọn không để tất cả sự thật làm cô ấy quá tải.
Chấn thương tâm lý từ bi kịch với phi đội của cô ấy.
Anh được quyền lựa chọn bỏ nó đi.
Tôi nói dối được không?
Liệu nó có tin không?
Anh cần nói dối làm gì?
Nó có vài suy nghĩ về tôi mà nếu nó quên đi được thì tốt.
Thật ra, anh có thể đưa vào thông tin không phải sự thật.
Sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức.
Ký ức thật kích thích nhanh hơn vì nó đã có sẵn trên giấy,
chỉ là cô ấy không nhìn thấy.
Anh sẽ cần những kỷ vật để gợi nhớ lại những ký ức cũ.
Những món đồ của cô ấy, của tuổi thơ cô ấy.
Ký ức nằm ở thân xác, chứ không chỉ ở bộ não.
Nó…
Nó nằm ở những mùi vị của quá khứ, và ý nghĩa
ta gán cho những đồ vật của ta hồi bé.
Chúng tôi dùng nó làm đường tắt để kích thích các đường dẫn thần kinh.
Bố mẹ mất hồi chúng tôi còn bé.
Chúng tôi sang ở với cô.
Không giữ lại nhiều đồ hồi bé.
Tôi xin lỗi, giữa những số 0 và số 1 còn có thứ gì đó khác.
Giữa những neuron và axon, còn có thứ gì đó khác.
Thứ gì đó bí ẩn, như…
như tâm hồn.
Và nó sẽ không bị tôi hay bất cứ ai khác kiểm soát.
Nên đôi khi, khoảng 10% trường hợp, nó không có tác dụng.
Nhưng cô ấy đang phản ứng tốt, nên anh có lý do để hy vọng.
Được chứ? Được.
HIỆP ƯỚC GIỮA NHỮNG NGƯỜI SÁNG LẬP VÀ NGƯỜI DÂN
Xin lỗi vì cắt ngang, thưa sếp… Ngoài này có một cô.
Trình báo vụ mất tích thông thường,
nhưng cô ấy đòi gặp anh mới chịu đi.
Đây không phải vụ mất tích thông thường.
Tên người mất tích?
Orla Kent.
Nó là em gái tôi.
Học việc trưởng bộ phận Vật tư?
Hôm qua tôi gặp cô ấy ở Hội đồng Silo.
Nói chuyện với cô ấy.
- Cô ấy mất tích? - Tối nào nó cũng đến chỗ tôi
sau ca làm.
Tối qua, không thấy gì.
Có lẽ cô ấy về nhà ngủ.
Nếu thế nó đã gửi lời nhắn.
Bố mẹ tôi già rồi.
Họ hay lo lắng. Chúng tôi thỏa thuận như thế.
Từ khi còn bé.
Không vắng mặt vô cớ, để không có lý do phải lo lắng.
Tôi biết anh đang bận với rất nhiều việc
quan trọng hơn với mọi người khác ở Silo, nhưng có gì đó không ổn.
Trực giác tôi mách bảo như thế.
Tôi đã nói dối bố mẹ.
Tôi bảo Orla ở nhà tôi tối qua.
Hôm nay tôi không thể nói dối nữa.
Được.
Được.
NHẮN TIN TRỰC TIẾP GỬI: CARLA MCLAIN - BỘ PHẬN: VẬT TƯ
Cảm ơn.
CẦN BÁO TIN CHO ORLA KENT.
CÔ ẤY CẦN LIÊN LẠC VỚI CHỊ GÁI.
Cảm giác cứ như Frankenstein.
Crnkovich?
Không, tôi.
Ông ấy nhờ tôi…
tôi không biết nữa, mang xe đẩy mua hàng vào não nó,
chọn một đống vật liệu để xây dựng lại tâm hồn nó.
Chà…
Chúng ta là gì nếu không phải là tổng hợp của những ký ức, nhỉ?
Chắc thế.
Tôi định tới thăm cô ấy nếu anh không phản đối.
Tôi là dân thường, nên chỉ có thể gửi một chút kẹo, vài cuốn tạp chí
cho một cựu binh đang bị thương thôi.
Được.
Daniel.
- Chào. - Helen.
- Chào. - Chào.
Cô đã gặp Anna Thurman chưa?
Helen Drew.
Chính thức thì chưa.
No comments yet. Be the first to leave one.