The first 200 lines.
Mình cần đồ uống.
Của mày đây.
Được đấy.
Katie Cumming?
Cạo rồi.
Tệ nhỉ. Hay đấy chứ.
Thế còn Molly Simmons?
Cắt tỉa gọn gàng lắm.
Tao thích chuyện đó đấy.
Con hàng Holly Dwyer?
Rậm rạp lắm nhưng là đường mòn đầy kho báu.
Kho báu cái đéo gì toàn gai không.
Con đường độc đạo chỉ cho một làn xe.
Uống nào. Được.
Ai mời bọn dở hơi này vậy?
Rồi hắn đến gần con bé đó và nói "Vạch háng ra"
Này, tao nói vậy bao giờ.
Khoan, còn nữa.
Con bé tát một cái rõ đau
thì hắn nói "Vạch ra đi anh xin đấy"
Sarah Voizon?
Đã cạo.
Em gái của Timmerman?
Con bé mới 7 tuổi.
Mẹ của Timmerman?
Sần xùi như da gà vậy.
Janie Smith?
Đã tỉa.
Mày đã ôn thi sử chưa?
Chưa.
Mẹ, sợ vãi đái.
CẶP SONG SINH MA QUÁI
Em không nhìn thấy gì cả.
Em không nhìn thấy gì cả.
Mấy đứa ở trên nói bọn nhóc rất nổi ở trường.
Jocks.
Bóng bầu dục hay bóng rổ?
Bóng bầu dục.
Mai bọn nó có trận đấu.
Không ai nghe thấy tiếng súng sao?
Bọn nó mở nhạc rất to.
Ai phát hiện ra chúng? Người đưa bánh Pizza.
Pizza? Bọn chúng gọi pizza?
2 xuất.
Anh ta đưa đến vào tầm 11 giờ 5.
Vậy bọn chúng tự tử hàng loạt trước một trận quan trọng?
Và gọi bánh pizza.
Hàng loạt? Vốn từ vựng của tôi rất rộng.
Nghe giống tiểu thuyết.
Tôi nghĩ xảy ra như thế này. Junior lấy súng của bố,
và cùng đám bạn chơi trò Cò quay Nga.
Mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
Thằng nhóc đầu tiên tự tử, óc iếc bay tứ tung
Anh không nghĩ trò chơi sẽ dừng lại với một tiếng hét thất kinh sao?
Anh cảm thấy không?
Tất cả những yếu tố đó.
Sao chúng ta không cảm thấy gì nhỉ?
Dự án này cần có thời gian.
Nhưng ai cũng cảm nhận được mà.
Anh cảm nhận được rồi.
Nói dối. Thật đấy.
Đây, cách hắn nghiêng đầu.
Không, nó ở trong mắt hắn.
Đến giờ ngủ rồi.
5 phút nữa ạ.
Nghe lời mẹ đi.
Mẹ, tao sợ vãi tè.
Thôi, để lần sau.
Em không cảm nhận được.
Anh biết.
Thử và phát sinh lỗi. Đó là bản chất của dự án này.
Một ý tưởng thiên tài.
Chính xác.
Chúc ngủ ngon.
Anh phải đi rồi, làm cả sáng.
Anh về ăn tối chứ?
Hứa danh dự.
Em biết anh yêu em thế nào không?
Thế này hả?
Không chỉ thế đâu.
Vậy thế này.
Cùng với sự hối tiếc lớn, tôi đã triệu tập các em hôm nay.
Vì 4 chàng trai trẻ của chúng ta đã mất.
Đó là một cú sốc bất ngờ và không ai mong đợi.
Họ là những người bạn, học giả và vận động viên.
Nhưng trên hết, họ là hiện thân của cụm từ "một người vì mọi người"
Chúng ta hãy cầu nguyện.
"Cha của chúng con, người ở trên thiên đường, thiêng liêng tên người.
"Tại miền cực lạc, ý nguyện của người sẽ thành"
Thám tử Lampkin. Xin lỗi đã bắt ngài phải đợi.
Một cuốn sách hay.
Vâng, nó đã hữu dụng nhiều lúc.
Thơ hả?
Ông có phiền không nếu...
Không đâu, cứ tự nhiên bao lâu cũng được.
Mời ngồi.
Cho đến giờ...
...phần lớn khách đến bữa tiệc không nhớ cái gì cả.
Tôi tự hỏi nếu mình có thể được giúp dỡ một chút
nói chuyện với vài người bạn, bạn gái hoặc đại loại thế.
Bọn nhóc rất nổi tiếng ở trường.
Tôi thường nghĩ việc đó sẽ như thế nào.
Ông nghe thấy gì không?
Chỉ có mấy tin dồn của học sinh thôi,
bọn chúng tham gia câu lạc bộ tự vẫn.
Thực hành nghi lễ ma quỷ. Hút thuốc phiện.
Bọn chúng có hút không?
Một trong số chúng dương tính với chất gây nghiện.
Ai?
Vâng, tôi chỉ muốn ngài giúp chúng tôi hiểu tại sao
bọn chúng lại tự sát.
Thật ra chúng không tự sát.
Ngài muốn nói một trong số chúng...
Tự tử và giết người.
Một người có thể làm nó giống những người khác.
Bác em bị tiểu đường.
Bác chả bao giờ quan tâm đến nó, dù chắc chắn bác sẽ mất ngón chân.
Em là học sinh mới. Sao anh phải dùng thuốc? Phản ứng hạ đường huyết.
Em là Eve. Jonah.
Jonah, em đang tìm phòng 408A.
Em tìm phòng 401 đến 407 không khó gì.
Nó là phòng của Dorsey Annex.
Và nó ở đâu?
Còn xa lắm.
Này, anh phớt lờ em như mấy người trong kinh Tân Ước.
Câu chuyện về người Samaritan nhân hậu có quen với anh không?
Quyển Luke, trang 10, câu 30 đến 37.
Tuyệt vời.
Giả sử anh là người Samaritan nhân hậu đó,
còn em là người đang nằm trên đường.
Cho em thấy chút lòng thương đi mà. Em mới đến đây.
Thôi được rồi, đi theo tôi.
Hạ bút xuống.
Họ còn không hỏi về Đại ly giáo Phương Tây.
Vậy chúng ta tập trung vào dự án tiếp theo nhé?
Đối tượng là ai?
Người làm anh muộn học?
Không được.
Chúng ta nên bám vào một chương trình thôi. Cứ để như thế một thời gian đã rồi sau đó...
Cho chim ăn?
Ừ, cho chim ăn.
Được rôi, Vargo. Quay vào lớp đi.
Cô Dunn.
Cô Dunn, tôi biết quãng thời gian này rất khó khăn cho cô.
Rất nhiều người.
Rất nhiều người làm sao?
Ngài sẽ hỏi tôi những điều tương tự như đã hỏi những người khác.
Liệu tôi có biết ai muốn hại những học sinh kia không?
Tôi biết rất nhiều người. Những học sinh đó rất hư.
Derek cũng thế? Đặc biệt là Derek.
Hai người hẹn hò bao lâu rồi?
Tôi từng thấy họ giết một con chó.
Derek và những người bạn?
Một con chó Xu (Trung Quốc)
Giống chó giống sư tử hả?
Chúng cũng đánh cô hả?
Không, tôi bị trong một lần đóng phim.
Họ thích làm phim?
Ai thích làm phim?
Họ có ở bữa tiệc không?
Dù có ở đó, cũng chẳng ai nhớ họ.
Hai đứa sinh đôi với chiếc máy quay. Sao lại có người quên được điều đó chứ?
Jonah Trimble?
Seth.
Cũng được rồi. Chúng ta nói chuyện một chút nhé?
Có ai ngồi đây chưa?
Nhai sing gum không? Không được phép.
That's a keeper.
Chuyện xảy ra với bọn nhóc thật đáng xấu hổ nhỉ?
Bạn cậu ah?
Chúng tôi không có bạn nào cẩ.
Cậu biết Elvis có anh em sinh đôi không?
Tôi từng không biết.
Người đó bị chết non.
Elvis là người chui ra đầu tiên. Sau đó là người em đã chết kia.
Cậu tưởng tượng được không? Có hai Elvis.
Chà.
Ông muốn gì?
Thật ra em tên thật là Kristen,
nhưng nếu anh gọi em như thế, em sẽ giết anh.
Em đến từ Salem. Massachusetts?
Oregon. Trước đó là Vancouver.
British Columbia?
Washington.
Trước đó nữa là ở Hollywood.
California?
Florida.
Mẹ em di chuyển rất nhiều. Vì công việc?
Vì tình yêu.
Bà ấy nghĩ đó là tình yêu.
Nó giống như tình yêu trên giấy. Nhưng chẳng bao giờ trọn vẹn.
Tôi chỉ muốn lý giải thảm kịch này thôi.
Có lẽ ông nên gặp mấy người tư vấn đau khổ.
Cậu cũng vậy.
Tôi không có chuyện gì phải buồn cả.
Thật chứ?
Ngay cả...
Họ gọi việc chất vấn chúa và không chất vấn là gì nhỉ?
Thuyết Hiện Sinh. Đúng rồi.
Dù thế đi nữa thì cậu không nghĩ đây là tội ác?
No comments yet. Be the first to leave one.