The first 200 lines.
Tôi biết lúc nào nên ra ngoài
Tôi biết lúc nào nên ở nhà
Giải quyết mọi thứ
Em biết.
Tôi gặp cậu bé giao báo Nhưng chẳng có gì thực sự thay đổi
Tôi đứng trong gió Nhưng chẳng bao giờ vẫy tay chào
Tiếp theo là gì?
Nhưng tôi vẫn cố
Tôi vẫn cố
PHÒNG KHÁCH - SÁCH - VĂN PHÒNG
- Đi bên tôi - Tình yêu hiện đại
- Lướt qua tôi - Tình yêu hiện đại
Đưa tôi đến nhà thờ đúng giờ
- Đến nhà thờ đúng giờ - Làm tôi sợ
- Đến nhà thờ đúng giờ - Khiến tôi tiệc tùng
- Đến nhà thờ đúng giờ - Đặt niềm tin vào Chúa và con người
- Chúa và con người - Không xưng tội
- Chúa và con người - Không tôn giáo
- Chúa và con người - Không tin vào tình yêu hiện đại
TỪ TIỂU THUYẾT CỦA MARISSA STAPLEY
Armstrong. Có người đến thăm.
Đã đến giờ thăm thân đâu.
Lại chẳng. Tôi chỉ biết là có người đang chờ anh.
Anh không vào à?
Chỉ anh thôi.
Nhớ tôi à?
Đôi lúc.
Trông bà đẹp xuất sắc.
Bà biết đấy, Priscilla, phần đông mọi người, khi được ra tù…
thì đây là nơi cuối cùng họ muốn đến.
Tôi khác người thế đấy.
Tôi biết anh có nói chuyện với nó.
Đôi lúc.
Biết nó đang ở đâu không?
Bà biết dù tôi có biết thì tôi cũng không nói mà.
Nên tôi nghĩ là loanh quanh một hồi,
bà cũng sẽ chuyển lời bà được nhờ chuyển.
Anh hiểu tôi rõ quá.
Tôi dành thời gian tìm hiểu mà.
Nó cần mang số tiền đến cho tôi, John. Thật nhanh.
Thế thì tôi mới có cái mà xoa dịu Wayne,
để con của cả hai ta khỏi bị giết.
Con bà,
nó đã nổi loạn.
Hoặc có ai đó đã tóm nó.
Việc đó tôi vẫn đang tìm hiểu.
Dù là gì,
thế nghĩa là con tôi không cầm tiền nữa rồi.
Nếu bây giờ chưa cầm, hai ta đều biết tiền sắp đến tay nó.
Tôi đã gặp nó.
Ừ.
Kết quả thế nào?
Hôm đó không phải ngày đẹp trời với nó.
Nhưng nó đã thoát.
Thoát trong đường tơ kẽ tóc thì đúng hơn.
Ông ấy sẽ giết nó.
Bà sẽ giết nó.
Chỉ khi nó không biết điều.
Priscilla, nó đang rất biết điều rồi.
Chỉ có bà chưa biết thôi.
Tôi quên mất cái kiểu ta đây của anh khiến người khác mệt mỏi thế nào.
Bênh con bất chấp thì còn hiểu được, chứ đây là tự luyến đến bất chấp.
Chà,
chí ít con tôi vẫn còn nói chuyện với tôi.
Việc anh thụt két của tôi thì còn có thể tha thứ được.
Chứng nào tật nấy mà.
Nhưng…
khi đứa con gái bé bỏng của anh chết trong cô độc và sợ hãi
với một viên đạn vào sau gáy ở cái xó xỉnh nào nó đang trốn,
tôi nghĩ đến cả anh cũng sẽ cảm thấy có lỗi.
- Khi tôi ra khỏi đây… - Xin đừng.
Đừng tự làm bẽ mặt mình.
Tôi…
Tôi nhớ anh thật…
đôi lúc.
Nó sắp hết thời gian rồi, John.
Bảo nó thế.
Chúa ơi.
Tránh xa bọn trẻ ra.
Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý làm bà sợ.
Cầm khẩu Winchester này mà tôi phải sợ à?
Tôi khát quá. Tôi đã đi bộ hàng giờ liền.
Thế à?
Giờ cô có thể đi tiếp rồi đấy.
- Chị ấy đã giết con rắn đó. - Thế à?
Đúng lúc nó sắp cắn.
Tôi làm mà không kịp nghĩ.
Là bà thì cũng thế thôi.
Cô làm gì ngoài này?
Tôi bị tai nạn xe hơi.
Có bị thương không?
Vài vết cắt, nhưng… tôi nghĩ máu ngừng chảy rồi.
- Cô muốn tôi gọi cứu thương không? - Không. Đừng. Tôi…
không có bảo hiểm.
Tôi đi đây.
Cảm ơn vì đã cho tôi uống nước.
Chỉ cho tôi đường đến thị trấn gần nhất được không?
Kingman cách đây 64 cây số về phía nam.
Cô sẽ chết vì sốc nhiệt trước khi đến được đó.
Hay là cô vào nhà nhé?
Chúng tôi sẽ sơ cứu và cho cô một cốc nước đàng hoàng.
Rồi tính xem nên làm gì với cô.
Biết những anh bạn này là ai chưa?
Chưa.
Không có căn cước. Biển số California này là của một công ty bình phong ở Delaware.
Sao chị nghĩ họ có liên quan đến vụ của chúng ta?
Đâm xe chết người,
biển số giả cách nơi Mason bị bắn
chưa đến 50 cây số.
Cậu nghĩ là trùng hợp sao?
Hai ta đều biết Priscilla đi đến đâu là xác chết chất chồng tới đó.
Chị nghĩ bà ta đã ở đây?
Không.
Priscilla không trực tiếp nhúng tay.
Tôi nghĩ Lucky đã ở đây.
Và chống cự khá quyết liệt.
Chị nghĩ cô gái đó giết hai người này? Cô ta cùng lắm chỉ nặng 40 cân?
Tôi chưa rõ diễn biến, nhưng tôi biết Lucky đã ở đây.
Trốn được rồi mà.
Điều gì đã lôi cô ta quay lại?
Mười triệu đô.
Không.
Một thứ khác.
Sau lưng chị.
Chào buổi sáng, ngài trợ lý giám đốc.
- Có tin gì về Mason chưa? - Tôi vừa từ bệnh viện đến.
Cú đâm xe đó đã gây chấn thương nặng.
Anh ấy mổ xong rồi, nhưng không đi hiện trường được nữa.
Tôi đang cố xác định xem điều gì tệ hơn.
Việc cô tổ chức một chiến dịch quy mô lớn ở Vegas mà không báo cho tôi,
hay việc cô trắng tay đi về.
- Lúc đó tôi không sáng suốt lắm. - Và đây là lúc cô bảo tôi
việc này không liên quan đến chuyện
cô muốn tống Priscilla Masterson vào tù tiếp.
Đi dạo đi, Gates.
- Peter? - Cô lún sâu rồi, Billie.
Không phải.
Tôi đang làm việc của mình.
- Tôi đang truy dấu số tiền. - Đến Priscilla?
Đến Wayne Whittaker.
Cô nghĩ Priscilla ăn cắp của Whittaker?
Không. Bà ta không ngu đến thế.
Nhưng John Armstrong hễ cứ thấy tiền là nghĩ ngay đến cách chấm mút.
Tôi đoán là hắn đã tích được một khoản khá lớn mà Priscilla không biết.
Giờ khi Priscilla đã ra tù,
hắn nghĩ cần phải tẩu tán số tiền trước khi Priscilla tìm ra.
Nên hắn gọi cho con gái.
Whittaker lệnh cho Priscilla đi đòi tiền về.
Ta tóm được Priscilla chiếm giữ số tiền là có cơ sở kết tội.
Priscilla khai ra Whittaker, cả hai cùng lên thớt.
Mà lần trước bà ta có khai đâu.
Giờ bà ta đã nếm mùi vị nhà tù.
Được, tôi sẽ du di cho cô.
Nhưng có gì phải báo tôi, nghe rõ chưa?
- Nghe rõ chưa? - Rồi. Vâng ạ. Nghe rõ rồi.
Nghe rõ rồi.
Chính nó đấy.
Ánh mắt đó của cô.
Ánh mắt nào?
- Ánh mắt đó. - Đây á?
Những vụ thế này, trả thù cá nhân là hỏng đấy.
Đừng bị ám ảnh với bà ta nữa.
Vâng ạ. Gates.
Vén tóc chị ấy lên. Hết cỡ.
- Hết cỡ ạ? - Ừ.
- Một chút… - Rồi kẹp lại.
- Được. - Ừ. Hết cỡ.
Ừ. Để nhìn chỗ đó cho rõ.
Vết cắt sâu đấy. Nhìn này.
Lẽ ra nên khâu lại, nhưng đã quá muộn rồi.
Mẹ các em có vẻ có tay nghề đấy.
Không phải mẹ bọn em đâu ạ.
Mà là bà ngoại của bọn em.
Chúng là con của con gái tôi.
Chuyện xưa như trái đất rồi, hồi cấp ba, tôi từng làm trợ lý y tá.
Và cô sẽ bất ngờ với số vết thương thế này tôi phải băng bó.
Bọn trẻ con bị ngã khi trượt ván và…
Được.
Một trong hai em vẽ à?
Em ạ. Hồi em còn bé.
Khá đẹp đấy chứ? Nó có tố chất họa sĩ đấy.
Như mẹ nó.
Em không thích nó, nhưng bà không chịu gỡ xuống.
Sao?
Cho chị xem nhé?
Vâng.
Để xem.
Có vấn đề gì đâu? Sao em lại không thích nó?
Em định vẽ em và bà.
- Nhưng… - Vẽ giống như chim.
Đâu có.
- Nhìn mấy sợi lông này. - Xin lỗi.
Chị nghĩ rõ ràng đó là tóc.
Đây là kiệt tác của nó đấy.
Và tất cả là của bà.
Sẽ không bao giờ gỡ xuống.
Tôi có thể gọi ai giúp cô không?
Không. Không. Không cần đâu.
- Cô chắc chứ? Phải có ai đó chứ. - Không.
Các con, đi tìm Toby trong cái chuồng lợn của các con đi nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.