The first 184 lines.
"Buổi Tuyển Chọn Giọng Hát cho Câu lạc bộ nhạc Pop"
Này, đừng nhìn em nữa. Anh làm em thấy lo đấy.
Là buổi thử giọng mà.
Vui đấy.
Cậu ấy hát cho vui thôi.
Rồi, còn ai nữa không?
Ồ!
Asa!
Xuống đây đi, Takumi.
Nếu không có dì, có lẽ cháu đã không tham gia câu lạc bộ nhạc pop.
Dì không nghĩ vậy đâu.
Cháu mới là người quyết định.
Không quan trọng cháu ở đâu hay cháu ở cùng ai,
nếu cháu thực sự muốn làm thì cháu sẽ làm.
Hừm...
Liệu mẹ và bố cháu có nói vậy không?
Dì không biết được.
Hay là cháu suy nghĩ đi?
Mình đã thử suy nghĩ.
Con ơi. Tóc con bị làm sao vậy?
Thì con có thể chọn cái con thích mà.
Không biết bây giờ họ sẽ nói gì.
Tôi hoàn toàn không biết câu trả lời là gì.
À... thì...
Con thật nổi bật.
Cháu có thích nổi bật không?
Cháu chỉ có thể nối bật khi cháu thực sự nỗ lực thôi, đúng không?
Nổi bật là tốt hay xấu ạ?
Kiểu như không hợp với cháu, hay không phải là cháu ạ?
Sao? Không phải cháu á?
Ai quan tâm chuyện đó chứ?
Hả?
Cô hối hận vì cố gắng là chính mình.
Cô mải nghĩ về việc làm sao để là chính mình và quên mất điều mình thực sự muốn.
Mình chẳng hiểu gì cả.
Nếu ai đó phàn nàn về cháu vì cháu nổi bật,
thì giết họ đi.
Mình cũng không hiểu câu đó luôn.
Nhưng nếu cháu sống, chẳng phải cháu muốn sống trong đau khổ sao?
Cháu chẳng hiểu dì nói gì cả!
Mình chẳng hiểu gì cả, vậy nên bây giờ...
Tớ hát đây!
"Nhật Ký Nơi Xứ Lạ"
Hả? Ăn trưa?
Đúng vậy. Với mẹ tớ.
Hả?
Đó là lý do dì ấy ra ngoài à?
Họ hợp nhau một cách bất ngờ.
He-he.
Thế có muốn sang chơi không?
"Nhật Ký 3 Năm"
Tớ bận rồi. "Nhật Ký 3 Năm"
OK. "Nhật Ký 3 Năm"
"Nhật Ký 3 Năm"
Chán thế.
"Nhật Ký 3 Năm"
"Tập 12: Tìm Kiếm" Tôi đi ngang qua rất nhiều lần,
nhưng chưa bao giờ để ý đến quán này.
Đẹp thật đấy. Rộng rãi và sáng sủa.
Đúng vậy nhỉ?
Không được yên tĩnh lắm, nhưng lúc đông khách vẫn có chỗ ngồi.
Hừm... Tôi chọn bít tết Salisbury.
Món đó ngon đấy. Nhiều thịt và mọng nước.
"Set đồ uống"
Bia ư?
Ồ.
Tôi rất thích uống bia vào ban ngày!
Cảm giác thật tội lỗi. Tôi sẽ gọi một ly.
Ồ, tội phạm. Tôi sẽ là đồng phạm của chị.
Lẽ ra tôi nên đến đây cùng Asa khi chúng tôi đang thu dọn đồ đạc của họ.
Có khó không?
Có.
Mất bao lâu vậy?
Một tuần à? Không, hay là lâu hơn một chút?
Ra vậy.
Nghĩ lại thì lẽ ra hồi đó tôi nên đến gặp chào hỏi chị mới phải.
Tôi không nghĩ đến chuyện đó luôn.
Không sao đâu mà.
Lúc đó tôi cũng không biết phải làm gì cả.
Có lẽ nhìn thấy khuôn mặt cô thôi là tôi đã bật khóc rồi.
Vì tôi giống chị gái tôi?
Ít nhất là khuôn mặt cô giống.
"Ít nhất"?
Tôi sẽ cảm thấy như người đã khuất đột nhiên đứng trước mặt mình. Tôi sẽ mất kiểm soát.
Thời điểm đó mà cô xuất hiện, tôi nghĩ là tôi sẽ sợ lắm.
Hừm...
Tôi nghĩ bây giờ tôi không còn cảm giác đó thường xuyên nữa.
Tôi nghĩ có lẽ Asa cần thêm thời gian để tập quen.
Ơ.
Hửm?
Chào anh.
Ồ.
Tình cờ là tôi phải ghé qua chỗ này.
Tôi hiểu. Tôi chỉ tình cờ đến thăm một người.
Vậy là chúng ta trùng hợp rồi.
Ừ.
Cảm ơn cậu đã mời tôi.
Vâng. Đây có thể là cơ hội duy nhất của chúng ta.
À, ý tôi không phải là tôi miễn cưỡng vô đây.
Đừng lo. Tôi hiểu mà.
Món ăn trưa đặc biệt của quý khách đây.
Vâng.
Chắc hẳn rất khó ra ngoài đi nhậu nếu cậu thấy khó ăn chung đồ ăn.
Vâng.
Công ty tôi cho phép tự do trong chuyện đó,
nhưng hồi đại học thì khó. Khá là khó.
À, sinh viên đại học nhậu nhiều lắm.
Tôi ghét nhất là khi họ nhìn trừng trừng và hỏi: "Cậu không muốn uống với tôi à?"
Tôi hiểu cảm giác đó.
Tôi cũng ghét chuyện đó. Tôi sẽ tìm cách né tránh,
nhưng cậu thì có vẻ không giỏi né tránh lắm.
Đúng vậy đấy!
Nhưng tôi sẽ thể hiện sự tức giận của mình với mọi việc,
và cuối cùng thì họ không rủ tôi nữa.
Chẳng phải đó là chuyện tốt sao?
Đúng là chuyện tốt. Lúc đó tôi cảm thấy có chút không hài lòng,
nhưng tôi luôn bị loại người đó phớt lờ,
nên giờ tôi thấy mình may mắn.
Tôi là trò cưng của thầy nhưng không hiểu ý thầy.
"Loại người đó" ư?
Những người thực hiện nghi lễ nhập môn vào các nhóm nam sinh viên.
Ồ.
Những ai sắp lên năm hai cần phải nhận thức rằng mình hiện là sinh viên khóa trên
và đóng vai trò cầu nối giữa sinh viên năm ba và các tân sinh viên
không chỉ trong chuyện tập luyện,
- Này, Yoshimura đâu? - mà cả trong cuộc sống nữa.
- Biết chết liền. - Năm nay phải nỗ lực gấp đôi! Hết!
Rõ!
Phải rồi. Về chuyện của Asa...
Hửm?
Trong buổi phỏng vấn gần nhất,
cô bé hỏi là cô bé nên làm gì để trở thành người như mình muốn,
hoặc một câu hỏi tương tự như vậy.
Hả, trở thành người như mình muốn sao?
Giai đoạn dậy thì đấy.
Thế thì cậu đã nói gì với con bé?
Vâng, vấn đề là chỗ đó.
Tôi không hiểu ý của con bé là thế nào,
nên tôi đã nói là tôi không hiểu ý của con bé là thế nào.
Cậu ác thế!
Hả? Vậy là ác sao?
À, không, nhưng khá buồn cười.
Buồn cười sao?
Trở thành người như con bé muốn...
Tôi nên trả lời cô bé thế nào?
Hừm...
Người như mình muốn...
Hiểu rồi.
Hả?
Tôi nên trả lời cô bé như thế à?
Hả?
Anh hiểu bản thân mình rất rõ.
Hả?
Cậu đang nói tôi à?
Không hề đúng đâu.
Đúng mà.
Tôi thực sự mong là tôi đã làm được.
Nếu cậu cảm thấy tôi làm được thì có lẽ đó là lý do.
Điều mà vừa rồi cậu nói đến.
Vì tôi không cố gắng làm chuyện đó nữa.
Chuyện gì?
Các nghi lễ nhập môn vào các nhóm nam sinh viên.
Có lẽ đó là cách gọi.
Tôi đã quyết định là mình sẽ không làm mấy việc đó nữa,
và mọi chuyện trong cuộc sống trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Ai liều hơn thì thắng.
Ai xem phụ nữ là món đồ thì thắng.
Ai có cuộc sống dễ dàng hơn và hưởng thụ nhiều hơn thì thắng.
Sự thật là cậu không chết vì áp lực,
mà cậu cắn răng chịu đựng vì cậu không biết liệu có nơi nào khác dành cho mình không.
Cậu nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc nếu ngã khỏi mỏm đá đó, nên cậu dùng hết sức để bám víu.
Cậu có thể trở thành nhiều phiên bản khác của chính mình.
Không cần phải kiểm tra giá trị của mình trong một cuộc đua gà.
Đàn ông thì không được khóc!
Tôi đã thoát khỏi chuyện đó, trốn chạy, và có thể nói là cuối cùng tôi đã được làm người,
hoặc cuối cùng tôi đã tìm thấy điểm cân bằng.
Anh sẽ giải quyết.
Em sẽ làm những gì em muốn, nên anh muốn làm gì thì làm.
Mãi đến tận gần đây, tôi vẫn cố gắng chiều lòng người khác.
Vì vậy mà tôi rất tôn trọng những người cần mọi thứ phải đi theo một cách nhất định.
Những người thực sự có cái tôi.
À.
Đó là cô Kodai sao?
Hả?
No comments yet. Be the first to leave one.