The first 165 lines.
Người luôn dõi theo Kizuki không chỉ có Mizuho đâu.
Tớ thích cậu, Kizuki.
Tớ không thể hẹn hò với cậu được.
Vì tớ thích Mizuho.
Nhưng cậu vẫn là người quan trọng với tớ.
Ngày mai, tớ vẫn muốn cùng Airu đến trường.
Tớ muốn cùng trò chuyện, cùng cười đùa.
Ừ.
NĂM 2030
ĐÓNG CỬA
Mì Ý nhím biển sống và gnocchi sốt gorgonzola nhé.
Đừng có chào hỏi bằng cách gọi món chứ.
Với lại, em đang chuẩn bị nguyên liệu.
Anh biết mà.
Đùa thôi.
Quán có vẻ khấm khá nhỉ.
Đương nhiên rồi.
Em là thiên tài nấu ăn mà.
Nấu ăn thì là thiên tài, còn chuyện riêng tư thì sao?
Kizuki về rồi đúng không?
Vậy em định thế nào?
Định thế nào là sao?
Em toàn nghĩ cho bạn bè thôi.
Cứ làm "lốp dự phòng" thôi, và rồi cuối cùng chiếm lấy tất cả.
Cái gì cơ?
Đói rồi chứ gì.
Ăn tạm cái này đi.
DÙ SAO ANH VẪN YÊU EM
NĂM 2020
Mii-chan.
Mii-chan.
Gì vậy?
Con ở trong phòng mà, trả lời bố một tiếng chứ.
Tiệc tất niên năm nay sẽ tổ chức ở nhà bác Izumi đấy.
Có nghe không đấy?
Vâng.
Mà này,
hôm nay cũng không có ai đến nhỉ.
Lạ thật.
Năm sau đều là sĩ tử rồi, chắc bắt đầu học hành rồi nhỉ?
Bố làm phiền rồi.
Mình sẽ...
chấp nhận tất cả.
Vì đây...
là kết quả của...
con đường mình đã chọn.
À, thưa quý vị.
Cảm ơn quý vị...
đã bớt chút thời gian quý báu đến nhà Izumi để dự tiệc tất niên.
Cũng chỉ còn vài tiếng nữa...
Dài dòng quá!
Cạn ly!
- Cạn ly! - Cạn ly.
Nishino à, say nhanh quá đấy.
Lúc nào cũng để Mizuho phải cô đơn.
Gần đây con bé có vẻ đang phiền muộn,
tiệc tất niên hôm nay cũng không đến.
Tôi lo cho Mizuho quá.
Thì bởi, đang tuổi mới lớn mà, có nhiều chuyện lắm.
- Đúng vậy đó. - Phải phải.
Cứ kệ con bé là được.
Mizuho rồi sẽ ổn thôi.
Thật không vậy?
Chỉ có thể tin tưởng và lặng lẽ dõi theo thôi.
Hả?
Nhưng với tôi, nếu con mình tìm đến thì phải...
dù cả thế giới có là kẻ thù,
tôi cũng sẽ đánh cược tất cả để bảo vệ con.
Izumi ngầu quá!
Công nhận đấy!
Vậy thì, cạn ly!
Cạn ly!
Cảm ơn nhiều nhé.
- Năm mới vui vẻ. - Cảm ơn vì bữa ăn.
Vâng.
Chúc mừng năm mới.
Thiệt tình.
Mới tí đã gục rồi.
Chán thật.
Bố xác định là say đến mai luôn.
Cái gì đây?
Ảnh của mẹ hồi cấp ba đấy.
Trẻ quá!
Còn lòe loẹt hơn cả con.
Trông xinh đúng không?
Đây là cháy nắng đi biển ạ?
Máy tắm nắng, da rám đều đẹp nhỉ?
Thật á?
Tại mọi người cứ đòi xem, nên mẹ mới lôi ra cho xem đấy.
Mẹ à.
Sao vậy?
Con... đã tỏ tình rồi.
Với Kizuki.
Vào Giáng sinh.
Tỏ tình...
Rồi bị từ chối.
Hồi cấp hai, đó là lý do con bỏ nhà đi.
Mãi con không nói ra được, con xin lỗi.
Không cần xin lỗi đâu.
Chuyện đó không liên quan..
Dù con có hư hỏng, có bỏ nhà đi,
hay yêu bất kỳ ai,
thì từ khi sinh ra,
con đã là cậu con trai không thể thay thế của mẹ.
Xin lỗi vì bấy lâu nay đã để con phải buồn phiền một mình.
Cảm ơn con đã nói ra.
Tỏ tình là dũng cảm rồi.
Mẹ pha ca cao cho con nhé?
Vâng.
ĐÓN BÌNH MINH ĐẦU NĂM THẾ NÀO ĐÂY?
ĐÓN BÌNH MINH ĐẦU NĂM THẾ NÀO ĐÂY?
Quà Giáng sinh?
Tớ vẫn chưa đưa cho cậu mà.
Bây giờ đến Koigahama đi.
Hả, bây giờ á?
Tớ còn không dự tiệc, sao nhận quà được chứ.
Thế không thể gặp nhau nữa à?
Mối quan hệ của chúng ta chỉ đến thế thôi sao?
Ngày cậu chuyển đến, ở Koigahama,
tớ và cậu đã gặp nhau đầu tiên,
rồi gặp những người khác,
ngày nào cũng chơi đùa chán chê,
cãi nhau rồi làm lành,
nghỉ hè, Giáng sinh, hay giao thừa,
lúc nào cũng quậy phá cùng nhau mà.
Chẳng lẽ chỉ vì cậu bắt đầu hẹn hò với Kizuki,
mà lịch sử của chúng ta bị xóa sạch dễ thế sao?
Như vậy, không giống chúng ta chút nào.
Ơ kìa!
Dừng lại đi!
Tay lạnh quá đấy!
Ôi cứu với!
Đừng lại gần thế.
Muộn quá đấy.
Là tớ gọi đấy.
Đây là quà Giáng sinh.
Đừng nói là không cần nhé.
Shugo...
Tự nhiên Shugo vào phòng lôi tớ dậy.
Đang học thì bị lôi đi đây.
Phải cảm ơn tớ đấy.
Biết rồi, biết rồi mà.
Lâu lắm mới đông đủ thế này.
Cảm giác cứ lạ lạ sao ấy.
Chúng ta...
thay đổi trong chớp mắt...
với từng khoảnh khắc một.
Không ai có thể ngăn được sự thay đổi, cũng không thể quay lại.
Nhưng...
Chúng ta...
đã tiến về phía trước rồi nhỉ.
Ừ.
Cảm ơn cậu, Shugo.
Đây là món quà Giáng sinh tuyệt nhất đấy.
P-Phải thế chứ? Dù đã sang năm mới mất rồi.
Cảm ơn cậu, Shugo.
Thật vui khi lại được cùng mọi người ngắm bình minh đầu năm.
Riêng cậu đừng có nói thế!
Nhắc mới nhớ, là do cậu đấy, Kizuki!
Phá hỏng cả tiệc Giáng sinh luôn!
Chịu trách nhiệm mà bơi đi!
Hả?
Hồi trước...
có ai từng mạnh mồm bảo tớ là...
"muốn cái gì thì cứ nói toẹt ra đi".
No comments yet. Be the first to leave one.