The first 200 lines.
Translated by chebinhdan
Mommy?
Mommy?
Mommy?
Matthew!
Sophie! Không! Đừng nhìn! Nhắm mắt lại!
Xin chào?
Không, không, tôi ổn, tôi chỉ... Tôi chỉ đang chạy thôi.
Được rồi... được rồi, tôi đến ngay.
Chẩn đoán đầu tiên là rối loạn ảo tưởng.
Nếu đối tượng tin rằng nó là thật, dù có tưởng tượng hay không,
thì ảo tưởng đó tồn tại và nên được coi là thực tại.
Đây là bước đầu tiên để chẩn đoán thành công.
Cô đến nhận hiện trường vụ án?
Tiến sĩ Fuller, nhà tâm lý học.
- Tiến sĩ Fuller? - Uh-huh.
Helena Wynsfield. Giết chồng.
Chúng tôi chỉ cần đánh giá tình trạng tâm thần của cô ấy.
Chắc dễ dàng thôi... ngay cả đối với một tân binh.
Matthew Wynsfield, 43 tuổi.
Tại sao ông lại cho tôi xem thứ này?
Bởi vì trước khi cô có kết luận cuối, thì dù bà Wynsfield sẽ ra tòa hoặc vào trại tâm thần,
cô cũng nên hiểu thực tế vấn đề cô đang đối mặt ở đây là gì.
Cô có gì?
Tôi không biết. Taka...
Takahas?
Bà Wynsfield?
Bà có nghe thấy tôi không?
Cô con gái đâu rồi?
Trên lầu với ông ngoại.
Cô ấy cũng không nói chuyện.
Mời vào.
Xin chào. Sophie có ở đây không?
Con bén đang ở dưới gầm giường.
Sao cô không tìm tên sát nhân thực ở bên ngoài?
- Xin lỗi? - Nó là một thằng nghiện ma túy. Tên là Dougie.
Tôi đã thấy Helena và Matthew với hắn tuần trước.
Làm ơn, thưa ngài, tôi chỉ cần một vài phút.
Sophie? Con có muốn ra ngoài và trò chuyện không?
Okay, cô vào đây.
Oh, và anh bạn dễ thương này là ai?
Ngài Fluffy Jojo.
À, xin chào, thật vui khi được gặp ngài!
Cô rất thích có một bức tranh cho bức tường của cô.
Vậy con có thể vẽ cho cô một bức về ngài Fluffy không?
Khi còn nhỏ, cô cũng thường có một nơi ẩn náu như thế này.
Một nơi mà không ai có thể tìm thấy cô.
Cô sẽ trốn ở đó khi cô muốn ở một mình...
khi cô thấy hơi buồn, bởi vì... mẹ của cô bị bệnh nặng.
Cũng giống như mẹ của con.
Ông ngoại nói nếu con nói chuyện với cô, cô sẽ đưa mẹ đi mất.
À, ông nội có quyền lo lắng.
Chúng ta ai cũng đều lo lắng.
Mẹ của cô có phải đi xa không?
Vâng. Bà ấy phải vào bệnh viện.
- Mãi mãi? - Cho đến khi bà ấy khỏe hơn.
Bà ấy có khỏe hơn không?
Có, bà ấy đã khỏe lên.
Và cô cũng muốn mẹ của con sẽ khỏe hơn.
Con phải dũng cảm lên
và kể cho cô bất cứ điều gì con nhớ được từ đêm qua.
Nếu con nói, hãy hứa là cô sẽ không đưa mẹ con đi?
Cô hứa.
Con nghe thấy những tiếng động đáng sợ.
Con đến xem chuyện gì xảy ra, và...
Và... con thấy gì?
Sophie? Ai làm tổn thương Daddy?
Mara.
Bà Wynsfield?
Helena?
Tôi vừa nói chuyện với Sophie.
Mara là ai?
Matthew hầu như không ngủ,
anh ấy đã mất trí...
và anh, anh ấy đã suy sụp và, và nói muốn được thú tội, và anh ấy...
Không sao đâu, Helena. Cứ thong thả.
Anh ta nói anh ta đã lừa dối tôi, với một nữ sinh viên.
Ta đã có động cơ gây án.
10 năm kết hôn, tiêu tan.
Tôi nói tôi muốn ly hôn.
Anh ấy van xin, anh ấy cầu xin tôi tha thứ cho anh ấy nhưng tôi chỉ, tôi không thể!
Ngay cả với Sophie.
Và rồi mỗi lần tôi nhìn cô ấy, tôi chỉ...
Tôi cảm thấy tội lỗi.
Và bây giờ anh ta đã chết.
Chuyện gì đã xảy ra tối qua, Helena?
Uh, um...
Tôi... tôi tỉnh dậy...
hoàn toàn tê liệt.
Tôi bị ấn xuống nệm.
Có thứ gì đó xấu xa trong phòng.
Và rồi tôi... Tôi nghe thấy một âm thanh khủng khiếp.
Và sau đó tôi thấy nó. Cô ta.
Rất thật, như cô đang ngồi đây.
Con quỷ ngủ. Mara.
Và tôi không thể làm.
Cô ta trèo lên... lên ngực anh ấy và... và...
Tôi biết chuyện này nghe thế nào!
Nhưng tôi... tôi thề.
Tôi thề trên mạng sống con gái tôi,
Tôi không giết chồng mình!
Oh, cô ấy biến mất.
Xác nhận mất trí.
À, đưa tôi bản đánh giá vào sáng mai,
rồi chúng ta chốt cái vụ này luôn.
Sophie vừa mất cha. Tôi cần phải chắc chắn trước khi tống giam nốt mẹ cô bé.
Cô đùa tôi à? Chúng ta có 2 lựa chọn ở đây:
hoặc bà Wynsfield bị điên và gây nguy hiểm cho cộng đồng,
hoặc bà ta đã nói thật và một con quỷ đã giết chồng bà.
Bây giờ, cái nào nghe có vẻ hợp lý hơn với cô, tiến sĩ Fuller? Hử?
Xác nhận mất trí!
Cô xin lỗi, Sophie.
- Con yêu mẹ, mommy. - Mẹ cũng yêu con.
Và sáng nay ông đã cho con ăn gì? Huh?
Bánh kếp, với đường và sô cô la.
- Đường và sô cô la? - Mmm-hmm.
Đó là hư đấy.
Không tốt. Và con ăn với bánh pizza nhỏ?
Mmm-hmm.
Cô gái ngoan.
Oh, anh có thể cho cô ấy thêm một chút không, đang ở cùng con gái.
Không thể được. Muộn rồi.
Tôi phải về nhà.
Bà Wynsfield, tôi xin lỗi, nhưng thời gian đã hết.
- Vui lòng theo tôi nhé? Hãy đi với tôi. - Cái gì thế này? Không! Tránh ra! Không!
Tôi vô tội, tôi không làm gì cả!
- Mẹ ơi! - Tôi rât tiêc.
Cô xin lỗi, cô xin lỗi...
- Cô đã hứa mà!! - Cô xin lỗi.
Cô đã hứa mà!
Mẹ ơi!
Bộ Thương mại cho biết doanh số bán nhà mới tăng 3,1%...
"Takahashi biết nhiều hơn, 1-9-6-6 Đại lộ Grange."
Xin chào?
Ông Takahashi?
Xin chào?
Ông Takahashi?
Ông Takahashi?
Ông ấy là ai?
Không biết. Không phải là công dân Mỹ.
Những vết thương này trùng hợp với vụ án mạng Wynsfield.
Whoa, whoa... Bây giờ có những điểm tương đồng, nhất trí,
nhưng không đủ cơ sở để nói là cùng một thủ phạm.
Vậy còn mấy bức ảnh?
Người này đã chết cách đây hơn một tuần.
Sao không nói là Helena đã giết cả hai?
Gì? Không đời nào Helena lại làm thế!
Vặn cổ người quay vòng quanh á?
Vậy còn nhân vật Dougie thì sao?
- Chúng ta cần thẩm vấn anh ta... - Chúng ta?
Để tôi nhắc về vai trò của chúng ta ở đây, Tiến sĩ Fuller;
cô là nhà tâm lý học, tôi là thám tử.
Tôi làm công việc thám tử, rõ ràng và đơn giản.
- Nhưng tôi phải làm cho đúng... - Cảm ơn tiến sĩ Fuller.
Xin chào, Helena.
Helena, cô có biết Hideo Takahashi không?
Cha cô có kể với tôi về một người tên là Dougie.
Một gã nghiện ma tuý?
Nghe này...
khi tôi tầm tuổi Sophie,
mẹ tôi bắt đầu có những hành động kỳ lạ.
Bà ấy nghĩ cái TV nói chuyện với bà ấy,
và chính phủ đang theo dõi bà.
Bà ấy ra ngoài và mua một món đồ trang trí bằng nhựa rẻ tiền,
một con mèo vẫy tay của Tàu.
Bà ấy thực sự, thực tâm tin rằng nó sẽ bảo vệ bà ấy.
Không hề.
Khoảng 6 tháng sau, bà được chẩn đoán bị tâm thần phân liệt.
Bố tôi không thể làm gì. Ông đưa bà vào trại tâm thần.
Và, ba tuần sau, bà tự treo mình.
Tất cả những gì còn lại của bà chỉ là con mèo ngu ngốc đó.
Mẹ tôi là lý do khiến tôi trở thành một nhà tâm lý học.
Tôi biết những gì Sophie đang phải trải qua.
Tôi đã phạm sai lầm, Helena, và tôi muốn được sửa sai.
Xin hãy giúp tôi làm cho nó đúng.
Uh... Matthew luôn có vấn khi ngủ.
Tôi muốn giúp anh ấy, vì vậy tôi... tôi...
Tôi tìm thấy một nhóm hỗ trợ cho những người mắc bệnh trong thành phố,
do một ngườ tên tiến sĩ Ellis điều hành.
Kiểu một hội... vô danh cho người nghiện rượu
giúp đỡ những người bị hội chứng cóng (bóng đè) khi ngủ.
Là, nơi mà cô đã gặp Takahashi và Dougie?
Gặp gỡ những người bị bệnh khác thực sự đã giúp Matthew.
Anh ấy...anh ấy về nhà, anh ấy... anh ấy cảm thấy tốt hơn nhiều.
Nhưng đêm đó, anh... anh ta tỉnh dậy bị bóng đè,
một vệt đỏ hằn trong mắt anh ấy.
Rồi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Anh ấy đã thấy cô ta.
Không sao đâu.
Làm ơn, hãy cho tôi về nhà và gặp Sophie, làm ơn!
Tôi hứa với côn, chúng tôi sẽ tìm ra kẻ đã giết Matthew.
Tôi đã nói rồi! Chồng tôi bị giết bởi một con quỷ ngủ!
Helena... Helena, hãy lắng nghe bản thân...
Nhìn này!
Cô ta đánh dấu tôi!
Cô ấy là ác quỷ, và cô ta đang đến tìm tôi!
Và nếu cô không sớm đưa tôi ra khỏi đây,
Tôi sẽ chết ở đây, cô độc.
Làm ơn...
Có ba trạng thái là:
No comments yet. Be the first to leave one.