The Garden of Words

The Garden of Words (言の葉の庭)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Garden Of Words (2013) [1080p] [BluRay] [5 1] [YTS MX]
A Commentary by Cino

Tags

bluray
Published on: 2026-06-13
Downloads: 61
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Mãi cho đến khi nhập học vào trường cấp 3 vào 2 tháng trước, tôi mới biết...

Bộ đồng phục bị ướt bởi chiếc dù của một người nào đó...

Mùi long não bám trên quần áo của một ai đó...

Cảm giác ấm nóng khi lưng mình áp vào người khác...

Hơi lạnh của máy điều hòa phả thẳng vào mặt tôi...

Shinjuku... Đã đến ga Shinjuku... Xin cảm ơn quý khách.

Khi tôi còn nhỏ, bầu trời vốn ở gần hơn... Chắc chắn là như vậy.

Cho nên tôi yêu những cơn mưa vì chúng mang theo hương vị của bầu trời.

Và cứ mỗi buổi sáng trời mưa như vậy, thay vì chuyển sang tàu điện ngầm đến trường

thì tôi rời khỏi nhà ga.

Tháng 6.

Sô-cô-la với bia ư?

Hình như mình đã thấy chị ta ở đâu rồi thì phải...

Của cậu đây.

Phiền chị quá.

À... Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?

Không có.

À, xin lỗi chị. Em nhầm.

Không có gì.

Chắc là trùng hợp...

"Một tiếng sét,"

thoáng mơ hồ.

Mây mù giăng kín.

Nếu trời đổ mưa,

"em sẽ chờ ở đây chứ?"

Sáng nay Trung Tâm Khí Tượng Nhật Bản thông báo mùa mưa ở Kyushu

sẽ bắt đầu sớm hơn 5 ngày so với bình thường.

Các tỉnh Nagasaki, Saga, Kumamoto, và Kagoshima

dự báo sẽ có mưa lớn trên diện rộng.

Anh về rồi đây.

Anh mới về.

Anh có mua thịt cốc-lếch đây này.

Cảm ơn anh. Cơm tối cũng sắp chuẩn bị xong rồi.

"Thank you."

Bà già đâu rồi?

Đi rồi.

"Lúc-ky", chúng ta sẽ xử hết chỗ cốc-lếch đó.

Mẹ có để lại thư nhắn bảo là đừng có đi tìm mẹ.

Nhưng mà để vậy có được không?

Cứ kệ đi.

Cãi nhau với bạn trai là bả lại mò về ấy mà.

Anh kiếm được chỗ ở mới rồi. Tháng sau anh sẽ dọn đi.

Anh ở một mình à?

Ở với bạn gái anh.

Hèn gì mẹ cũng bỏ đi.

Hôm qua anh đã nói với mẹ chuyện này đúng không?

Ờ, giá mà bả cứ để yên cho con cái tự do.

Bả tối ngày cứ hẹn hò với mấy thằng trẻ hơn thì nói gì ai.

Thế cơ đấy. Vậy thì mẹ cũng sẽ đến ở với bạn trai của mẹ.

Thì mẹ nhìn cũng còn trẻ mà.

Đó là tại vì xưa giờ bả chẳng phải làm việc gì nặng nhọc cả.

Em cũng chịu đựng suốt từng ấy năm đấy thôi.

Em ăn xong rồi.

Vậy anh rửa chén đi nhé.

Em không mừng khi sắp có thêm không gian sao?

Chắc là có.

Vậy giúp anh dọn đồ nhé.

Ừ.

À mà anh hai này, anh nghe cái này bao giờ chưa?

Gì đây? Thơ Haiku à?

Là thơ Tanka đấy.

Chắc thế.

Đợi bà già về mà hỏi.

Vào những buổi sáng trời nắng, tôi chuyển tàu và đến trường như bình thường.

Nhưng tôi thầm nghĩ "Đây không phải là việc mà mình nên làm lúc này.".

Mưa rồi...

Chào cậu.

Chào chị.

Nè...

Trường của cậu bữa nay cho nghỉ à?

Thế cơ quan chị hôm nay cũng nghỉ à?

Hôm nay tôi lại trốn việc...

Và uống bia vào buổi sáng trong công viên.

Chỉ uống mỗi bia sẽ không tốt cho sức khỏe của chị đâu.

Chị nên ăn thêm chút gì đó đi.

Còn là học sinh mà rành quá nhỉ?

À không phải em. Mẹ em bia rượu cũng dữ lắm.

Thật ra thì tôi cũng có mang theo đồ ăn.

Cậu ăn không?

Cậu đang nghĩ "Cái bà này kì quặc thật!" có phải không?

Không có...

Có gì đâu. Chúng ta đều là người, ai mà chẳng có tính này tính kia.

Vậy à?

Đúng vậy đấy.

Tới giờ em phải đi rồi.

Đến trường giờ này ư?

Em đã quyết định là chỉ không đến trường vào những buổi sáng trời mưa thôi.

Vậy thì có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau nhỉ?

Có lẽ là khi trời đổ mưa.

Hôm đó là ngày đầu tiên bắt đầu mùa mưa của vùng Kanto.

Bài Thi Đầu Vào.

Học Phí.

Thợ giày sao?

Em biết chuyện đó nghe có vẻ hơi lạ,

nhưng em rất thích thiết kế và làm ra những chiếc giày.

Tất nhiên là trình độ của em còn chưa đạt,

vẫn còn nhiều hạn chế...

Nhưng cho dù như thế, nếu có thể thì tôi vẫn muốn đó sẽ là nghề nghiệp của mình.

Tôi chưa từng nói với ai về chuyện này cả.

Cái thằng này, đến trễ thế.

Em biết tại sao mình bị gọi lên đây rồi đúng không?

Anh hai này...

Mỗi tối trước khi đi ngủ...

Mỗi sáng khi tôi thức dậy...

Tôi chợt nhận ra rằng mình đều cầu mong trời sẽ đổ mưa.

Tôi chợt nhận ra rằng vào những ngày trời nắng, nơi tôi đến là một nơi tồi tệ, ấu trĩ,

chẳng có gì, ngoài sự mất kiên nhẫn.

Cô ấy sống ở một thế giới công việc của người lớn, rất xa vời với thế giới của tôi...

Với tôi, cô ấy đại diện cho những điều bí ẩn nhất của thế giới này.

Thành thật mà nói thì chỉ có hai điều tôi dám chắc.

Một là, cô ấy chắc chắn nghĩ về tôi cùng với cái tuổi đời 15 của tôi như một đứa trẻ con.

Và hai là, làm giày là thứ duy nhất sẽ đưa tôi thoát khỏi nơi này.

Xin hãy đứng sau vạch vàng để đảm bảo an toàn.

Xin hãy cẩn thận khi cửa đóng.

Chào chị.

Em cứ nghĩ hôm nay chị sẽ không đến.

Chị chưa bị đuổi việc đúng là một điều kì diệu.

Tuyệt thật. Đó là mẫu thiết kế giày à?

Này!

Không xem được à?

Nó không phải là thứ để cho người khác xem đâu.

Vậy à?

Đúng vậy đấy.

Nào, chị ngồi xuống đó đi.

Em ăn sáng đây. Chị có muốn ăn cùng không?

Cảm ơn, nhưng tôi có mang theo cơm hộp rồi.

Hả? Chị tự làm đấy à?

Gì chứ? Thỉnh thoảng tôi cũng tự nấu ăn mà.

Hả?

Vậy chúng ta đổi thức ăn đi.

Khoan đã, tôi nấu ăn...

không có được giỏi đâu đấy.

Là tự cậu đấy nhé.

Quả là một mặt khác của chị mà em không ngờ tới đấy.

Gì chứ...

Xin lỗi. Nhưng mà vị của nó cũng đặc trưng lắm.

Cũng cay lắm.

Cậu ý kiến quá đấy.

Em ăn thêm miếng nữa nhé?

Nhanh lên nào!

Đợi em đã, anh hai!

Takao, cẩn thận đấy con.

Chúc mừng sinh nhật mẹ!

Mẹ cảm ơn.

Ba người mua cái gì cho mẹ đây...

Nè...

Với tôi...

tất cả có phải là đã quá trễ rồi không?

Anh biết không, bây giờ em đã biết nêm nếm rồi đấy.

Vậy là chứng rối loạn vị giác của em đã được cải thiện rồi à?

Cũng chưa tới mức đó đâu.

Nhưng mà trước đây ít lâu em chỉ có thể nếm được vị cồn và sô-cô-la thôi.

Anh nghĩ quyết định xin thôi việc của em là rất đúng đắn.

Chắc là như vậy.

Người đàn ông này nói chuyện với mình thật dịu dàng,

cứ như anh ta đang chạm vào một thứ gì đó mong manh.

Nhưng mà vào thời điểm đó, ngay lúc em cảm thấy khó khăn nhất,

anh lại không tin em mà chỉ nghe những gì người ta nói về em.

Vậy chúng ta sẽ bắt đầu xử lý giấy tờ cho em chuyển đi sau kì nghỉ.

Anh sẽ báo với ban lãnh đạo.

Ừm. Xin lỗi vì đã làm phiền anh dù chúng ta đã chia tay.

Anh vui vì giúp được em mà. Thật đấy.

À còn về bà lão mà em gặp ấy.

Cái người mà em nói lúc nào cũng mang cơm hộp vào công viên ngồi cùng em ấy.

Có vẻ như em thật sự xúc động khi nói về bà ấy.

Ừ, em nghỉ ngơi đi.

Tới tận bây giờ mà mình...

Mình chỉ biết nói dối...

Mưa rồi...

Hôm nay vùng Kanto lại có mưa.

Lúc này tại cửa ra phía nam ga Shinjuku, mọi người ai cũng đều mang theo dù.

Tháng 7.

Nè, cái này tặng cậu đấy.

Cho em ư?

Lúc nào tôi cũng ăn cơm hộp của cậu cho nên...

Mà cậu cũng thích nó đúng không?

Cuốn này đâu có rẻ...

Cảm ơn chị nhiều.

Cậu thích là được rồi.

À, em...

Em đang định làm một đôi giày.

Tuyệt thật đấy... Cậu tự làm cho mình à?

Em vẫn chưa quyết định sẽ làm cho ai...

Đó là giày nữ...

Nhưng mà lúc này em chưa thể làm chúng ngay được, cho nên...

Tôi...

trước khi kịp nhận ra thì đã không còn tiến lên được nữa.

Đó là về chuyện công việc của chị à?

Ừm... Về nhiều thứ khác nữa.

Tôi không biết bất cứ điều gì về cô gái này.

Công việc, tuổi tác... hay cô ấy bận tâm điều gì...

Kể cả tên của cô ấy...

Ấy vậy mà tôi không thể thôi bị cô ấy thu hút.

Mùa mưa đã kéo dài hơn 10 ngày so với bình thường ở vùng Kanto.

Nhiệt độ hiện tại là 26 độ C.

Cứ như là có ai đó gạt nhẹ một cái công tắc khiến những ngày nắng thay nhau kéo đến.

Tất nhiên là bây giờ tôi thầm nghĩ "Thật vui vì cậu ấy sẽ không bỏ tiết nữa.".

Nhưng mà thật sự thì...

Ước gì mùa mưa đừng bao giờ kết thúc.

Công viên rộng thật anh nhỉ?

More Vietnamese subtitles for The Garden of Words

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left