The first 200 lines.
Ở Yêu Là Mù Quáng: Ba Lan mùa này,
các cặp đôi đã kết nối ở phần giấu mặt
rồi cùng bồi đắp tình cảm trong một kỳ nghỉ sang trọng.
Trong tâm trí anh chỉ có em. Ngoài ra không còn gì khác.
Liệu ta có thể yêu qua một bức tường?
Cứ nghe theo trái tim em.
Anh muốn được chăm sóc em.
Em phải chọn người cho em nhiều cảm giác an toàn hơn.
Sự hòa hợp của ta rất có sức hút với anh.
Em thấy vui khi ở bên anh.
Em có sẵn sàng tin tưởng người khác 100% không?
Có, nếu đáng giá.
Một bên là Kinga. Một bên là Malika. Tôi chỉ muốn hẹn hò với một người thôi.
Anh xin lỗi.
Anh đang quỳ một chân trước bức tường đây.
Anh muốn hỏi câu hỏi quan trọng nhất đời mình.
Đính hôn với anh nhé?
Lấy anh nhé?
Em chưa từng chắc chắn thế này trong đời.
Em đồng ý.
- Em nói lại đi. - Em đồng ý, cả ngàn lần.
- Điên rồ nhỉ? - Đúng là điên rồ.
Em còn xinh đẹp hơn anh mong đợi.
Anh cương cứng rồi, làm sao bây giờ?
- Em thật hoàn hảo. - Cảm ơn anh.
- Em thấy hài lòng không? - Em phải tiêu hóa đã.
- Anh yêu em. - Em cũng yêu anh.
Khỉ con, anh uống say được không?
Anh có thể đùa cợt quá trớn.
Em muốn ta hoàn hảo từ đầu đến chân.
Cô ấy nhìn dễ thương nhưng rất gia trưởng.
Tôi chọn sai rồi.
Em không ngờ sẽ phải nghe những lời tệ hại đó.
Anh đã đi quá ranh giới mà em tưởng hai ta nhất định sẽ biết điều tránh né.
Có chuyện gì vậy?
Anh chắc chắn là… theo kịp nhịp độ của em chứ?
Tôi muốn anh ấy sôi nổi bên tôi như khi ở bên những người khác.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Nếu anh nghĩ em đã xác định là muốn cưới, thì không phải đâu.
Giờ thì thử nghiệm sẽ bước vào giai đoạn tiếp theo: vào đời thực.
Cuộc sống hàng ngày sẽ ảnh hưởng gì đến họ?
Họ có được người thân ủng hộ không?
Đây là giai đoạn mà mọi thứ có thể đổi hướng.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG: BA LAN
WARSAW
Chúa ơi, nặng thật đấy.
- Em đùa thôi. - Em bỏ gì bên trong vậy?
- Em cầm thêm được. - Để dành sức cho đêm nay đi.
Chà chà.
Ái chà. Lola, con thấy không?
Tôi khá lo về việc cho Lola gặp Damian.
Lola từng là chó cơ nhỡ chịu nhiều khổ sở
và nó không thích người lạ lắm, nhất là đàn ông.
Nhưng tôi rất vui và bất ngờ khi thấy hai bên thích nhau nhanh vậy.
Ừ?
CHÓ CỦA MARTA
Mắt sáng như đèn pha.
Ngoan lắm, đúng là bé cưng siêu ngoan.
- Giỏi lắm. - Đến lượt anh.
Em cũng phải nựng anh nữa.
Bắt tay.
Cún ngoan. Giỏi lắm.
- Em không cho ăn nữa đâu. - Thật sao?
Được rồi.
Đành vậy.
Anh phải nấu ăn thôi.
Quyến rũ quá.
- Anh ấy à? - Ừ.
Anh biết.
- Em muốn… - Ừ?
…có một ngôi nhà rộng mở.
Ồn ào.
Hân hoan náo nhiệt.
Và giờ em đang thực sự mường tượng được.
- Với anh à? - Ngay lúc này.
Lũ trẻ chạy tán loạn như mấy con nòng nọc.
Em mường tượng rất rõ.
Anh cũng thấy vậy với em.
Phải.
Anh vẫn thấy lâng lâng như kỳ nghỉ.
Sớm muộn gì thì cảm giác đó cũng phải hết.
Hôm nay là ngày đầu tiên sống ở Warsaw. Tôi rất háo hức.
Phải, chúng tôi đã có một khủng hoảng nhỏ ở Hy Lạp,
nhưng thế là bình thường và tôi cũng nghĩ là cần thiết.
Anh đã gọi cho mẹ.
Nhiều khả năng là nhà anh sẽ không tham dự lễ cưới.
Thật sao?
Bà ấy nói: "Đừng lôi mẹ vào", ý nói chuyện của chúng ta.
Thậm chí không thèm gặp mặt à?
Gặp mặt thì có, nhưng không được có máy quay.
Ờ.
Tôi lo rằng gia đình của Filip và thái độ của họ về thử nghiệm này
đang ảnh hưởng đến cảm xúc và suy nghĩ của anh ấy về lễ cưới.
Vì thế quả thực là tôi không thích tình hình hiện tại.
Gia đình anh rất hoài nghi về thử nghiệm này.
Bao năm nay, họ vẫn luôn nói: "Lần này mày lại bày trò gì?"
Anh nghĩ họ chỉ là không muốn tham dự vào việc này.
Nếu đó là gia đình em, em cũng sẽ tôn trọng ý kiến của họ.
Nhưng em đến đây vì chính mình chứ không phải vì gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng họ,
nhưng em luôn tự đưa ra quyết định, và đến giờ ta vẫn chưa bị chia cách.
Thế nên anh mới phân vân về việc cưới em…
vì lúc đó… Em cũng thấy sự lưỡng lự của anh ở Hy Lạp rồi đấy.
Anh chợt nhận ra là anh rất muốn làm việc này. Anh không thể…
Anh vừa nói ra miệng à?
Chết tiệt!
Anh cứ nói được một câu ngọt ngào là phải đùa cợt bù à?
- Đúng là có lúc anh nói ý nghĩ ra miệng. - Chính xác.
Ừ.
Sẽ ổn thôi.
Cứ động viên anh như vậy.
Đây sẽ là truyền thống nhà ta.
Chúng tôi đã bỏ lại Hy Lạp cùng những kỷ niệm đẹp.
Hãy coi đó là một bài học và mạnh dạn tiến bước.
Julia rất hay bất an, nên tôi đang dốc sức làm cô ấy yên tâm.
Và tôi hi vọng là sẽ ổn thỏa.
Julia.
Tặng em này.
- Trời, đẹp quá! - Mừng nhà mới.
Cảm ơn anh!
Anh chịu đựng được một tháng ở đây với em không?
Sau đó là cả phần đời còn lại?
Nghe thách thức đấy.
Nhưng câu trả lời là có.
Được rồi.
Ta làm rau trộn nhé?
- Em có thể thái hành. - Em sẽ khóc mất.
Em quen rồi.
Bữa ăn đầu tiên ta cùng nhau nấu.
- Một đội đồng lòng. - Hôn một cái.
Anh no chưa?
Rồi. Anh đang chờ em rửa… Gì chứ?
Để anh rửa bát.
Không, để em rửa, miễn cho anh nói là em không làm gì cả.
- Chỉ biết ườn ra. - Ta nên chia việc nhà.
Hãy nhớ ai phải sinh con.
Anh sẽ có mặt lúc sinh nở chứ?
Ở bên em, phải.
- Có chứ? - Có.
Nghe tên con em đã chọn không?
- Em viết ra à? - Ừ, hẳn một danh sách.
Đẻ nhiều vậy sao?
Artemis, Apollos, Barbie.
Andy! Ôi, Andy, tên đó hay thật. Cái tên Andy quá hay.
Đặt được cho cả con trai và con gái.
Alaska.
Đó là tên con trai hay con gái?
Không, là tên con gái. Bạch Tuyết.
- Hay thật. - Khoan, anh phải hỏi.
- Lúc chọn tên, em say rượu à? - Nghe này: Giselle,
- Étienne… - Em quen
- người nào tên Giselle hay Bạch… - Em biết một Bạch Tuyết trên TikTok.
Hoặc Summer. Tên đó rất hay, đậm chất mùa hè.
Đặt tên con là Summer đi, và tên thứ hai là Winter, tức là mùa đông.
Và… con sẽ tha hồ bị trêu chọc.
Không ai trêu đâu. Kamil!
Không ai trêu cả.
Nhưng anh nghĩ đến lúc ta có con, em sẽ đổi ý thôi.
- Nhỉ? - Không.
Không à?
Vậy thì không.
Lần trò chuyện cuối cùng của tôi với Jela không ổn lắm.
Ở Hy Lạp, chúng tôi chỉ mới nói một mặt của chuyện đó.
Tôi cảm thấy chúng tôi chưa trao đổi được gì cụ thể,
mà chỉ có tôi nghe cô ấy phê phán về việc tôi đã làm.
Phải nói về cảm xúc của mình.
Nếu có gì khiến anh buồn, anh muốn có cơ hội để bày tỏ.
Anh biết việc đó cũng làm em buồn thế nào đấy.
Anh cảm thấy anh không được cho cơ hội làm thế.
À…
Anh vừa nói một câu thì em nói em cũng buồn.
Anh muốn cả hai ta đều có quyền có cảm xúc của mình
và đều… được lắng nghe, được thấu hiểu.
Anh thực sự không thấy mình được như thế.
Em xin lỗi.
Em toàn khép kín trái tim hoặc hành động bốc đồng.
Em phải tìm cách cân bằng cho phù hợp.
Hãy giao tiếp với anh.
Chờ em tập dần nhé.
Được chứ?
Tôi có chút lo lắng, vì tôi đã nói về việc giao tiếp.
Tôi đã nghe ở phần giấu mặt
rằng cô ấy coi trọng việc đó nhất.
Hôm nay cô ấy lại nói phải chờ cô ấy tập dần.
Tôi muốn chờ lắm, nhưng… chúng tôi không có nhiều thời gian
và giao tiếp là việc quan trọng nhất thời điểm này.
Em rất muốn biết
sắp tới sẽ thế nào.
- Ta sẽ quay lại cuộc sống thường ngày. - Về lại hiện thực
mà ta phải tìm cách kết hợp.
Phải.
Anh sẽ gọi em dậy. Dù sao anh cũng thích dậy sớm.
- Đừng nói là năm giờ. - Sớm hơn nữa.
Vậy là nửa đêm à.
- Vậy để em tự dậy. - Sáu giờ, sáu rưỡi.
- Em sẽ khẽ khàng. - Gọi anh
bằng một nụ hôn rồi anh sẽ pha cà phê cho em.
Em không uống cà phê vào buổi sáng.
Tôi làm việc tại một trường học gần Radom.
Hàng ngày, tôi đi làm từ 7:30 sáng.
No comments yet. Be the first to leave one.