Forgotten

Forgotten (기억의 밤)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Forgotten 2017 KOREAN 1080p BluRay x265-VXT
A Commentary by Cino

Tags

bluray
Published on: 2026-06-12
Downloads: 10
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

- Không nhớ được gì sao? - Tôi không nhớ được gì hết.

Không nhớ được gì cả.

Giết anh ta đi.

Ôi trời.

Người con đầy mồ hôi rồi. Jin Seok à, Con có làm sao không con?

- Mẹ à. - Ừ, Jin Seok.

Jin Seok, trông con cứ như vừa mơ thấy ác mộng vậy.

Bố ơi.

Tối qua anh đã dặn em phải đi ngủ sớm rồi mà.

Đã dặn ngủ cho đủ để sáng sơm chuyển nhà mà.

Anh Yu-seok.

Thằng bé vui quá nên cứ lải nhải suốt về việc chuyển nhà

và mất ngủ cả đêm luôn.

Chúng ta gần đến nơi rồi.

Bố ơi, trưa nay chúng ta nên ăn gì nhỉ?

Hôm nay chuyển nhà mà, tất nhiên phải ăn mì tương đen rồi jajangmyeon.

Vâng. Jajangmyeon, ăn mi tương đen thôi.

CÔNG TY CHUYỂN NHÀ NHẤT TÂM

Lần đầu ngắm nhà mới của gia đình.

Tôi chưa từng thấy căn nhà mới đó,

nhưng không hiểu sao căn nhà đó không hề xa lạ với tôi,

cứ như... Tôi đã từng gặp qua căn nhà này trong quá khứ,

và cũng đứng ngay tại đây giống như lúc này vậy.

Là cảm giác vậy đó.

Thế nào? Em thích căn nhà này chứ?

Anh hỏi em thấy thế nào, có giống với những gì em hình dung không?

Anh trai tôi là người luôn đứng đầu lớp

ngay từ khi còn học tiểu học.

Một chàng trai thông minh tốt nghiệp trường đại học ưu tú hàng đầu.

Từ nhỏ, anh ấy đã thể hiện tài năng của mình trên mọi lĩnh vực.

Bản tính cạnh tranh

phản xạ tốt giúp anh ấy vượt trội trong thể thao.

Này!

Và anh có đôi bàn tay rất khéo.

Chúng tôi hầu như chẳng cần thợ sửa gì vì anh ấy có thể sửa được mọi thứ trong nhà.

- Anh không hút thuốc, rược bia. - Đã sửa!

Anh có tác phong tốt và không bao giờ nói bất kỳ từ thô tục nào.

Anh vừa lý lẽ, hài hước lại còn giỏi biện luận.

Ai cũng ngưỡng mộ và ghen tị với anh.

Đương nhiên, tôi cũng là người hâm mộ anh.

Không, phải nói là tôi cực kỳ ngưỡng mộ anh.

Mọi áp lực từ việc học khiến tôi đôi lúc bị suy nhược thần kinh,

anh là người duy nhất trên đời tôi có thể khoe khoang

và tôi tự hào về anh.

Yu-seok à.

Vâng, mẹ để đấy con xách cho.

Một năm trước,

Anh bị thương ở chân trong một vụ tai nạn xe hơi,

nhưng với tôi và gia đình này,

anh vẫn là một người hùng hoàn hảo của chúng tôi.

- Coi chùng vấp bậc cửa. - Ta đặt ở đâu đây?

Oh, cái này. Chính giữa phòng khách nhé.

- Vâng. - Vui lòng đi lối này.

Anh thấy cái cột ở đó không?

- Đặt cạch cái cột ở đó nhé. - Vâng.

Được rồi. Một, hai.

- Làm ơn cẩn thận nhé. - Vâng.

Cái này để ở đâu vậy?

Oh, trong hộp đó có sách đúng không? Cứ đưa cho tôi được rồi.

Được rồi...

- Này, Uống chút nước đi. - Mang cho ít nước.

Anh Yu-seok à.

Em tưởng anh sẽ ra ở phòng riêng.

Anh đoáng chắc em chưa biết.

Chủ nhà trước đây đã để lại đồ ở căn phòng nhỏ trên lầu.

Vậy là chúng ta không bao giờ được dùng căn phòng đó sao?

Không, Anh không nghĩ thế đâu.

Anh nghe nói ông ta năn nỉ bố.

Bố rõ ràng không thể từ chối vì bố dễ mềm lòng lắm.

Chắc ông ta sẽ dọn sớm đồ đạc thôi.

Nhưng có vẻ em không thích ở chung phòng với anh hả.

Vâng, Đúng đó.

Anh biết ngay mà. Nhìn thôi cũng biết.

Em đùa đấy. Em chỉ thắc mắc thôi.

Yu-seok ơi.

- Vâng, Mẹ. - Xong con xuống đấy giúp mẹ nhé?

Ôi trời.

- Đồ ngốc. - Trời!

Đã bảo đừng có đánh đầu em mà. Điều đó giết chết tế bào não đó!

Không có chuyện đó đâu!

- Xin lỗi. - Vâng?

Tôi nên để cái này ở đâu?

- À, cái đó... Làm ơn để ngay cạnh giường nhé. - Vâng.

- Ổn chứ? - Vâng.

Oh.

- Cảm ơn cậu. - Không có gì. Là nhà của chúng tôi mà.

Nhân tiện, người vừa đi xuống dưới lầu là anh trai cậu hả?

Vâng. Sao vậy?

Anh trai cậu thật sao?

Vâng. Nhìn không giống nhau nhỉ?

Anh trai cậu bao tuổi rồi?

- Sao lại hỏi vậy? - Xin lỗi.

Có người đang tìm anh dưới nhà bếp kìa.

Oh, Vâng.

Ôi trời.

Ôi.

Ôi, cu ơi. Anh mệt chết đi được.

Của con này. Jin-seok ơi.

Con thấy căn nhà thế nào? Thích không con?

Con nói rồi mà mẹ ơi.

Thật sao? Con thích căn nhà này thật sao?

- Thì... - Trời ơi. Thằng bé yêu nó luôn ấy,

trừ việc phải chung phòng với con thôi mẹ ạ.

- Ôi, thật là. - Không lâu đâu con à.

Vì người chủ nhà trước đây bảo sẽ dọn đồ đi trong một tháng nữa.

Ôi. Không phải đâu bố ơi. Anh Yu-seok chỉ đùa với cả nhà thôi ạ.

Hồi nãy em còn với anh là có mà chẳng ngần ngại còn gì.

Cái gì ạ? Hồi nào chứ?

Cũng tốt mà. Khi nào con học bài bí quá

con có thể hỏi anh Yu-seok ngay.

À, Bố ơi. Người ta bỏ cái gì trong phòng vậy?

Bố cũng chắc nữa. Chắc đồ họ từng dùng thôi.

Đồ gì ạ? Bố còn biết là đồ gì không ạ?

Thì, Bố chỉ nói điều này phòng hờ thôi.

Các con không được bước vào phòng đó.

Vì ông ấy cứ bảo bố không được bước vào căn phòng đó.

Jin-seok à. Con vẫn uống thước hàng ngày chứ con?

Vâng, đương nhiên. Con không bao giờ quên đâu ạ.

Tiếng gì thế?

Tiếng gì cơ?

Em vừa nghe tiếng gì đó trên lầu.

Nghe như vật nặng bị rơi.

Không phải sấm sét à?

Không phải sấm sét đâu.

Đây là chỗ căn phòng nhỏ nhỉ?

Ừ, căn phòng đó ở ngay trên chỗ này.

Chẳng phải tiếng sấm ư?

Nếu nó là...

- Thấy chưa? Chỉ là tiếng sấm thôi mà. - Vâng.

Con nghĩ vậy.

Trời sẽ mưa to cho đến sáng đấy.

May dọn nhà xong thì mới mưa.

Đúng thật.

- Ôi, Nếu không thì sẽ dọn nhà sẽ cực lắm. - Chắc rồi.

Em đừng lo lắng quá.

Về việc gì ạ?

Năm nay em chắc chắn sẽ thi đậu mà.

Không thấy căn nhà này cho chúng ta cảm giác tích cực à?

Ôi trời ơi.

Anh đi ngủ đây.

Các con không được bước vào phòng đó nhé.

- Anh Yu-seok. - Em đang làm gì ở đây vậy?

Anh ơi, căn phòng này có tiếng động lạ.

- Tiếng động lạ sao? - Vâng, đúng vậy.

- Anh nghe thấy chứ? - Không nghe thấy gì cả.

Anh không nghe thấy gì sao?

Thật đấy anh. Mấy phút trước em có nghe thấy thật mà.

Em chỉ không muốn học thôi đúng chứ?

Không, không phải đâu.

Vài phút trước em thật sự nghe thấy mà.

Được rồi, Anh nghe thấy rồi.

Em cần đổi gió chút khi nghe tiếng đó.

Cái gì? Bên ngoài đang mưa mà. Chúng ta đi đâu chứ?

Chúng ta có thể che dù.

Cô hàng xóm có nói với anh trên ngọn đồi đằng kia...

Nhìn mưa rơi kìa.

Yu-seok.

Sao.

Cảm ơn anh.

Vì điều gì vậy?

- Thích thì nói thôi. - Thằng này.

Đừng có ngốc vậy.

Alo?

Vâng, thưa Bố.

Vâng, tụi con chỉ vừa ra ngoài đi dạo ạ.

Vâng.

Cái đó ạ?

Vâng, giờ con về nhà để tìm cho bố.

Vâng.

- Bố gọi ạ? - Ừ.

Bố hỏi anh tập tài liệu cách đây ít lâu. Giờ bố muốn xem nó.

Anh sẽ quay lại ngay. Ở đây ít phút đợi anh nhé.

- Không. Em muốn đi với anh. - Thôi, mất chưa tới mười phút mà.

- Ở đây đợi anh chút nhé? - Vâng.

Các anh là ai vậy?

Bắt hắn lại!

Anh Yu-seok!

- Bắt hắn lại. - Ôi, trời ơi.

Anh Yu-seok ơi!

Anh Yu-seok ơi!

07JO8911

Biển số "07JO8911".

Biển số "07JO8911".

Jin-seok.

Có chuyện gì vậy con?

Họ bắt anh mất rồi. Anh Yu-seok...

Anh Yu-seok bị bắt cóc rồi.

- Này, Jin-seok. - Jin-seok!

Con ơi.

- Jin-seok, Tỉnh dậy đi con. Jin-seok. - Này.

Giết đi.

Jin-seok, con ổn chứ?

Mẹ ơi.

Ừ, Mẹ đây con. Con ổn chứ?

Anh Yu-seok... Chuyện gì xảy ra với anh Yu-seok?

Chưa về. Mọi người vẫn chưa nghe ngóng được gì về nó.

Ôi, không.

- Bố gọi cảnh sát chưa? - Bố gọi rồi.

Thanh tra sẽ sớm tới đây. Họ muốn nghe con kể chuyện gì đã xảy ra.

Được rồi.

More Vietnamese subtitles for Forgotten

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left