The first 200 lines.
Có ai không?
Có ai không?
Có ai không?
Có ai không?
Có ai không!
Có ai không?
Có ai không?
Đợi một chút.
Chào.
Chào.
Cậu tên gì?
Ralph.
Cậu có thấy gì khác không? Nhà cửa hay người nào không, Ralph?
Tôi nghĩ tôi có nghe thấy ai đó, hoặc cũng có thể là một con lợn.
Tôi cũng thấy lợn rồi. Chúng to như vượn lớn nhỉ?
Chúng không phải vượn. Là lợn.
Tôi đang tìm nước.
Cậu khát à?
Tôi khát.
Mấy quả dừa kia ngon lắm nếu cậu...
Tôi muốn đi tắm.
Hòn đảo này tuyệt thật, nhưng nóng quá.
À. Tôi nhớ rồi.
- Nhớ gì? - Đi theo tôi.
Cậu ổn chứ?
Chỉ là... chạy nhanh quá thôi.
Hen suyễn.
Tôi nên gọi cậu là gì?
Tôi không quan tâm cậu gọi tôi là gì.
Miễn là cậu đừng gọi tôi bằng cái tên mà họ từng gọi.
Tên gì thế?
Hứa là cậu sẽ không cười nhé?
Ừ.
Piggy.
Ôi trời. Piggy á?
- Piggy? - Ralph, cậu đã nói...
Nhưng đúng là cái tên buồn cười mà.
Không buồn cười đến thế đâu.
Đây này.
Cậu thông minh đấy.
Cứ men theo mấy dòng suối nhỏ. Tôi đọc được đấy.
Rách hết rồi.
Cậu có biết nó sâu thế nào đâu.
Cậu có thể bị đập đầu đấy.
Woo-hoo!
Cậu không xuống à?
Tôi không biết bơi.
Tôi không bơi được vì bệnh hen suyễn.
Kệ cái bệnh "hen-suyễn" của cậu đi.
Tôi biết bơi từ hồi lên năm.
Bố tôi dạy tôi đấy.
Ông là hạ sĩ quan hạng nhất trong Hải quân.
Bố mẹ tôi mất rồi.
Tôi chỉ lội nước thôi.
Tạm thời vậy.
Và biết đâu trước khi rời đi, tôi có thể dạy cậu.
Cậu sẽ dạy tôi ư?
Tất nhiên. Đó sẽ là một vinh dự.
Hoan hô! Hoan hô cậu!
Dễ chịu thật.
Đồ đáng ghét!
Ngồi xuống!
Cái gì thế?
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Bạn của dì Joan, ông Samuel, có một cái như này treo trên tường.
Là ốc xà cừ à?
Ông ấy thổi nó là cả bọn lại cười.
Dì tôi không cho tôi thổi.
- Vì bệnh hen suyễn ấy mà. - Hen suyễn.
Ông ấy kiểu như nhổ nước bọt ra.
Bảo là thổi từ dưới này lên.
Cậu thử đi, Ralph. Rồi những người khác sẽ tới.
Những người khác ư?
Còn ai nữa với chúng ta à?
Ý hay đấy. Hoặc là chúng ta hét lên.
Không ăn thua rồi.
- Sẽ được mà. - Không được.
Thử lại đi.
Vì tôi.
Làm ơn.
Chà.
Tuyệt vời.
Whoa.
Ralph.
Ralph. Thổi đi.
Cậu nghĩ cái đó sẽ gọi được họ sao?
Hãy đến với kẻ đánh rắm thật to nào.
Lần nữa.
Trời ạ.
Chào.
Thổi lại đi. Đảm bảo mọi người đều nghe thấy.
Lần nữa.
Sam. Eric. Eric. Sam.
Hai cậu y hệt nhau.
Bọn tôi cũng thấy thế.
Các cậu thử trái cây chưa?
Có lẽ chúng ta nên kiếm nước cho mọi người.
Ở đây còn nhiều nhóc con hơn tôi nhớ là có trên máy bay.
Tốt hơn hết là ta nên nói cho mọi người lý do tập hợp ở đây.
Ồ, phải.
Ralph.
Chú ý!
Qua đây!
Chú ý! Nghe này!
Thổi tù và lần nữa đi.
Làm ơn.
Để tôi thổi.
Chú ý!
Qua đây!
Mọi người chú ý.
Ralph tổ chức buổi họp này để tìm hiểu xem chúng ta biết gì và quyết định nên làm gì.
Người lớn đâu rồi?
Câu hỏi hay đấy.
Có ai thấy người lớn nào từ trên máy bay không?
Ai sẽ nói cho mẹ tôi biết chúng tôi đang ở đâu?
Họ sẽ tìm thôi.
Điều chúng ta cần làm là nắm rõ chính xác những gì chúng ta biết.
Nào, mọi người giơ tay lên và kể lại bất cứ điều gì đã thấy.
Người đàn ông có cái kèn đâu rồi?
Không có người đàn ông nào có kèn cả. Chỉ có tôi thôi.
Thế không có tàu à? Không có người đàn ông nào ở đây sao?
Không. Chúng ta đang họp.
Lại đây cùng tham gia nào.
Đội hợp xướng. Đứng yên.
Chúng ta phải cẩn thận dưới nắng.
Quá nóng là có thể bị sôi bên trong đấy.
Vớ vẩn. Simon lúc nào cũng giả vờ xỉu.
Cậu ta làm thế ở Gib và Addis, và cả ở buổi Kinh Sáng trước mặt người xướng kinh nữa.
Để cậu ta yên.
Tất cả các cậu đều ở trên máy bay à?
- Ở đây đông hơn tôi nhớ. - Phải, đúng vậy.
Chúng tôi đang cố gắng tạo ra trật tự để xác định xem chúng ta biết những gì.
Cậu nói nhiều quá.
Câm đi, đồ mập!
Cậu ta không phải đồ mập. Tên thật của cậu ta là Piggy.
Ồ, tôi thích đấy.
Cậu ta nói đúng đấy. Chúng ta thực sự cần đưa ra vài quyết định quan trọng.
- Tôi thấy hình như ta nên có một thủ lĩnh. - Quan trọng hơn
là phải tìm ra chính xác chúng ta đang ở đâu.
Thủ lĩnh sẽ quyết việc đó.
Tôi có thể làm thủ lĩnh.
Tôi là đội trưởng hợp xướng và là trưởng ban nam sinh. Tôi có thể hát nốt Đô thăng cao.
Tất cả ai ủng hộ tôi làm thủ lĩnh...
Tôi nghĩ chúng ta nên có nhiều hơn một sự cân nhắc nếu phải quyết định ai là thủ lĩnh.
Tôi không thể hát nốt Đô thăng, nhưng vâng, tôi cũng muốn làm thủ lĩnh.
Tất nhiên là cậu muốn rồi.
Vậy thì bỏ phiếu.
Cậu tên gì?
Jack.
Tất cả những ai muốn Jack, giơ tay lên.
Tất cả những ai muốn Ralph.
Chà, thế thì không công bằng.
Họ đã biết cậu từ trước rồi. Họ hầu như chẳng biết tôi chút nào.
Cuộc bỏ phiếu đã diễn ra rồi. Chúng ta khó mà làm lại được.
Ralph là thủ lĩnh.
Tất nhiên đội hợp xướng thuộc về cậu.
Chúng tôi có thể thành quân đội.
Hoặc thợ săn.
Người chỉ huy đội thợ săn?
Phải, thế cũng được đấy.
Được rồi, đội hợp xướng. Cởi áo ra.
Việc đầu tiên chúng ta cần làm là tìm ra chính xác chúng ta đang ở đâu.
Mọi người phải ở quanh đây và đợi nghe tiếng tù và.
Một nhóm nhỏ. Jack, tất nhiên rồi. Cậu?
- Simon. - Nếu cậu đủ khỏe.
Cậu ta là đứa ít khỏe nhất đấy.
Cậu và tôi sẽ leo lên và xem nơi này là gì.
Cậu không nghĩ có ai ở đây, phải không?
Cậu nghĩ chúng ta hoàn toàn đơn độc sao?
Ừm, vậy thì điều quan trọng là phải nghĩ đến các nhóc con.
Tại sao chúng ta phải lo cho các nhóc con, Piggy?
Bởi vì chúng không thể tự lo cho mình, Jack ạ.
Chúng ta cần nghĩ về thức ăn và chỗ ở và tất nhiên cả nhà vệ sinh nữa.
- Nhà vệ sinh? Chúng ta đang ở trên đảo mà. - Chúng ta đâu biết nó có phải là đảo không.
Ta đang ở trên một hòn đảo phù thủy. À!
Nhiệt đới. Tuyệt vời.
Vậy mà Piggy muốn nói về việc các nhóc con đi vệ sinh như thế nào.
Chúng ta cần chọn vị trí tốt nhất cho lửa hiệu.
Nếu có người lớn đến, họ phải có khả năng nhìn thấy chúng ta.
Tất nhiên họ sẽ đến.
Bố tôi sẽ đến. Ông ấy là hạ sĩ quan hạng nhất trong Hải quân.
Bố tôi là trung tá không quân trong RAF.
Tôi không thể nói bố tôi làm gì, nhưng ông ấy rất quan trọng với đất nước.
Ồ, toàn dân quan trọng nhỉ.
Các cậu không thấy sao? Dù bố các cậu có tài giỏi đến mấy,
trừ khi họ có khứu giác phi thường
gấp 500 lần một con chó bull mastiff, thì họ cũng không thể tìm ra chúng ta.
Tôi đọc mẩu truyện đó rồi.
"Người Sói." Hắn ta đánh hơi được mọi tội ác.
Hắn sẽ đánh hơi được mọi tội ác.
Tôi thích đấy.
- Người Sói. - Người Sói.
Người Sói.
Và cộng sự Cún Con của hắn.
Cậu cần phải theo kịp.
Tôi không theo kịp nổi.
Hen suyễn.
- Nếu cậu không muốn ở đây... - Tôi khó mà quay về một mình được.
Nhìn này, có khó gì đâu. Thực ra càng lúc càng dễ ấy chứ.
Cậu đã nói với họ rồi à?
No comments yet. Be the first to leave one.