Who Are You?

Who Are You?

Download Vietnamese Subtitle

Season 3

Release info

Silo S03E01 Who Are You 1080p WEBRip 10Bit DDP5 1 x265-NeoNoir
A Commentary by chargephoton88

Tags

webdl
Published on: 2026-08-16
Downloads: 0
Hearing Impaired: No
FPS: 23.976

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Vitamin của cô đây.

- Tối nay cô ăn gì? - Súp.

Cô lúc nào cũng ăn súp.

- Thị trưởng. Chào. - Chào Tony.

- Tối nay ăn gì? - Nấm.

- Nấm? Tôi có thích nấm không? - Ai mà không thích chứ?

Lát nữa tôi quay lại lấy khay ạ.

Được. Cảm ơn Tony.

Tôi biết cô nghe chán rồi,

- nhưng tôi vẫn sẽ nói. - Tôi biết rồi. Nói đi.

Hãy nhớ, Silo đang yên ổn

- là nhờ có cô. - Nhờ có tôi.

Vì cô đã quay lại.

- Vâng. - Hẹn sáng mai nhé.

Chào.

Chúc ngủ ngon.

Cô đây rồi.

Ngủ ngon không?

- Ổn. - Thế à?

- Vâng. - Tốt.

Ta cần bàn một số chi tiết cho buổi họp Hội đồng ngày mai.

- Được. - Rất hấp dẫn.

Nhưng có thể đẩy sang sau buổi gặp gỡ hàng tuần ở căng tin.

Tôi biết cô không thích những buổi xuất hiện này,

nhưng người dân cần nhìn thấy cô.

Vâng. Người dân cần nhìn thấy tôi.

Thị trưởng! Thị trưởng Nichols!

Chị ấy đây rồi! Juliette!

Đừng lo về họ. Cô an toàn.

Tôi có thứ này có thể các cô sẽ thích.

SỞ CẢNH SÁT

Cho tôi xem nhé?

Ý cô là có được sờ vào không à?

Không.

Bao nhiêu?

Tôi đang tính đem nó ra trao đổi cơ.

- Đó là gì? - Một món đồ chơi.

Chúng tôi nghĩ nó là của chị ấy hoặc em chị ấy.

Tôi biết một người đã lấy nó từ nhà bố chị ấy.

Tôi muốn đi.

- Tôi muốn đi. - Được.

DỰA TRÊN BỘ SÁCH SILO CỦA HUGH HOWEY

Cửa đang mở. Vui lòng lùi lại để hành khách đi ra.

Khi lên tàu, vui lòng đứng ở giữa toa.

Lùi lại. Cửa đang đóng.

A lô?

Có phải ông Jones đấy không ạ?

- Vâng? - Tôi là nghị sĩ Daniel Keene.

Hôm nay ông thế nào?

Bảo anh nhé, nghị sĩ.

Đưa tôi vào danh sách "không gọi" của anh, thì lần sau tôi sẽ bầu cho anh.

Còn gọi nữa,

tôi sẽ bầu cho bất cứ kẻ nào chạy đua với anh.

Được.

KHÔNG GỌI

Chào.

Anh làm như em bảo chưa?

Em bảo gì?

Em bảo nếu anh không làm như em bảo, em sẽ đấm vào họng anh.

Chắc chắn chả ai muốn thế rồi.

Ừ, anh đã đi hai tàu, hai taxi, vòng lại…

Mua trà ngọt cho em.

- Nhiều đá. - Ừ, ở đây gọi là trà đá.

Anh không phải người ở đây. Em cũng thế.

Có chuyện gì, Charles?

Em đi khỏi doanh trại, nhưng không nghỉ phép.

Lẽ ra em phải mặc quân phục chứ?

Lẽ ra anh phải gọi điện xin tiền như ăn mày chứ?

Em ở trong Hải quân quá lâu rồi đấy. Nếu bố mẹ giờ này còn sống…

Bố mẹ sẽ điên cuồng cào cấu…

…để chui ra khỏi quan tài.

Sao anh nghĩ đó là buổi hẹn hò?

- Cái gì? Hả? - Cô phóng viên đó.

Helen Drew.

- Sao em… - Cô ấy bảo được anh cho một lọ Pez.

- Anh làm thế cho vui. - Vui thật không?

Cô ấy nói anh đã lồng được vụ New Orleans vào cuộc nói chuyện.

Rất mượt.

Cô ấy coi thường đội Công binh. Anh nghĩ nên chỉnh lại cô ấy.

Vụ New Orleans có ý nghĩa lớn. Anh có đóng góp lớn.

Bọn anh đã làm những điều chưa ai nghĩ đến…

Phải. Em quên mất. Anh sáng chế ra máy khoan.

Sao em biết bọn anh đã nói gì?

Cô ấy đang làm một phóng sự.

Em không giúp được cô ấy. Em bảo cô ấy đến gặp anh.

Bảo cô ấy là anh cũng không đến nỗi vô tích sự lắm.

Nếu anh vào được Ủy ban Iran của Thurman.

Ai cũng muốn vào.

- Bà ấy còn nợ anh mà? - Nợ cái gì?

Anh nói tốt về bà ấy.

Lúc anh đang ứng cử. Bà ấy là thượng nghị sĩ.

Cả hai đại diện cho người dân bang Georgia.

Tất nhiên là anh phải nói tốt.

Nhưng bà ấy mà biết tên anh mới là lạ đấy.

Sao lại không?

Nước Mỹ có một cái gọi là hệ thống đảng phái.

Anh và bà ấy ở khác đảng.

Anh nên tìm cách xin vào ủy ban đó.

Có chuyện gì vậy?

Em được phân công vào kế hoạch ta đang chuẩn bị à?

Dù có như thế, em cũng không được phép nói với anh, đồ dân đen.

Anh từng trong quân đội.

Anh làm kỹ sư trong đó.

Và giờ anh đang ở quốc hội.

Anh nghĩ anh có quyền được biết em gái mình có sắp đánh bom Iran không.

Phải đi đây.

Anh phải đổi taxi và tàu xoành xoạch chỉ để gặp em hai phút à?

Em xin lỗi. Em không dám mạo hiểm

- nói qua điện thoại. - Nói cho anh đi.

Em đang nói đây.

Vào được ủy ban đó, và kể với phóng viên những gì có thể.

Em quên cái này.

Sau những gì tôi đã làm, hy sinh,

để rồi phát hiện ra chẳng có nghĩa lý gì.

Có lẽ là không.

Ý cô là sao?

- Chào. - Chào.

- Có chuyện gì? - Tôi…

Tôi có… một giấc mơ.

- Tôi không biết nữa. Tôi… - Một giấc mơ?

Tôi ở ngoài khoang đệm khí…

với Bernard và chúng tôi…

Chúng tôi ở ngoài khoang đệm khí và…

- Juliette. - Không biết nữa. Tôi…

- Này. - Không. Có việc gì đó…

Có việc gì đó tôi phải làm.

- Phải làm việc gì đó. - Là gì?

Tôi không biết. Tôi phải… Tôi không nhớ. Tôi…

Tôi không biết, nhưng ông ấy đứng ngay đó.

Dừng lại.

Hãy làm bài tập nào.

Giá mà tôi được gặp Bernard.

- Không được nữa rồi. - Tôi biết.

- Nhìn tôi này. - Được.

Thở theo tôi. Chậm thôi.

Hít vào ba giây. Giữ hơi.

Và thở ra.

Tốt. Tốt. Một lần nữa.

Hít vào ba giây.

Thở tiếp đi. Tốt.

Tốt. Một lần nữa.

Tốt. Giờ cô ổn rồi. Cứ tiếp tục thở đi.

Cô đã ở trong đó ba phút.

Ba phút trong lò thiêu trước khi cửa mở

và các bạn cô vào cứu cô ra.

Tất cả ô-xy đã bị đốt hết sau 30 giây.

Bộ đồ bảo hộ của cô không phải bộ đồ lau chùi thông thường.

Nó được cách nhiệt.

Nó đã bảo vệ cô.

Bernard thì không may mắn như vậy.

Lửa nung tạo ra lỗ trên đồ bảo hộ của ông ấy, và chất độc len lỏi vào.

Chúng tôi không dám mai táng ở nông trại.

Cầu thang được sơ tán.

Không ai được vào giếng trung tâm.

Sáu người gùi đồ mất sáu tiếng để đưa ông ấy xuống lò đốt rác.

Bernard không giúp được cô đâu.

Vì tôi đã chứng kiến ông ấy bị thiêu cháy.

Vợ tôi nói cô nhớ lại điều gì đó về ông ấy.

Việc gì đó cô phải làm.

Không, tôi không nhớ nổi.

Tôi mong là cô nhớ lại được nhiều hơn.

Thật sự đấy.

Đặc biệt là tôi mong cô nhớ lý do vì sao cô lại bắt vợ con tôi làm con tin

và dùng súng đe dọa họ.

Anh là ai?

Anh là ai?

Tôi là Robert Sims.

- Tôi là thẩm phán của Silo… - Không, tôi biết rồi.

Anh nói thế với tôi rồi.

Tôi không quen anh.

Tôi không quen anh. Tôi không quen bất cứ ai, nhỉ?

Tôi nhìn mình trong gương, không nhận ra người nhìn lại tôi là ai.

Và…

Tôi nghĩ, có lẽ… có lẽ tôi đã nhớ lại điều gì đó.

Nhưng nó trôi mất rồi.

Và anh bảo tôi đó là giấc mơ? Đó là giấc mơ?

Tôi không biết.

Được, mở lại tập tin trước.

Đúng, đó.

Tôi cần bỏ hết những chỗ này.

Được.

Anh đã nói gì với cô ấy?

Là Bernard chết do nhiễm độc.

Cảm ơn.

Chẳng phải người hùng của New Orleans đây sao.

Một trong những người hùng của New Orleans.

Có 500 kỹ sư quân đội tham gia dự án đó.

Nhưng nghị sĩ Keene giữ vai trò then chốt nhỉ?

Anh nghĩ ra ý tưởng thay đê bằng đường hầm,

và anh sáng chế ra một loại khoan không tác động đến lớp đất phía trên, nhỉ?

Có vẻ bà đã đọc tài liệu tranh cử của tôi.

Nó viết rất hay.

Anna là đứa giỏi văn trong gia đình tôi.

Không phải thông cáo báo chí. Luật. Tôi viết các đạo luật.

Nó chỉnh lý các văn bản đó.

Nếu nó được phép viết bằng chì màu, bà ấy sẽ chả cần tôi nữa.

Hôm nay tôi có thể giúp gì cho anh?

Liệu sẽ có một hành động trả đũa với Iran không?

Họ kích nổ một quả bom bẩn ở thủ đô đất nước ta,

nên tất nhiên là sẽ có trả đũa.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left