The first 200 lines.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
- Khách sạn Grand. - Đường dây bận.
Ai đấy?
Tôi có thể kết nối quý khách với dịch vụ phòng.
A lô.
Phòng khám à? Senf đây, phu khuân vác, khách sạn Grand.
Vợ tôi sao rồi? Cô ấy đang đau? Đứa bé sẽ sớm ra đời?
Kiên nhẫn? Anh có kiên nhẫn không?
Otto Kringelein đây. Anh đấy à, Heinrich?
Nghe này. Tôi nói nhanh.
Mỗi phút tốn 2,90 mark.
Anh biết tôi sẽ làm trước khi phẫu thuật?
Tôi muốn anh rạch nó ra.
Tôi đến Berlin để gặp chuyên gia giỏi về bệnh cũ của tôi, anh biết không?
Nó khá tệ, và ổng nói tôi không còn sống được bao lâu nữa.
Tôi nói, ổng nói tôi sẽ không còn sống lâu nữa!
Không, thật tuyệt khi được nói những điều như vậy.
Anh bị bệnh, mệt mỏi, và cứu chữa, và đột nhiên anh chết.
Tôi muốn có được gì đó từ cuộc sống.
Tôi sẽ không bao giờ quay về Friedersdorf. Không bao giờ.
Tôi ở khách sạn Grand. Khách sạn đắt nhất Berlin.
Mọi người hạng nhất ở lại đây.
Ngay cả sếp lớn của ta, Preysing, cũng ở đây
Một ngày nào đó tôi sẽ nói với ổng chính xác những gì mình nghĩ về ổng.
A lô, cô.
Tổng Giám đốc Preysing đây. Tôi muốn gọi nhà tôi ở Friedersdorf, làm ơn.
Nhanh lên.
A lô. Mẹ à? Bọn trẻ con thế nào?
Mẹ có tin gì mới từ nhà máy hả?
Papa có ở đó không? Tốt
A lô, Papa, bố à?
Mai sẽ họp với Công ty Saxonia, Papa.
Nếu việc sáp nhập không thành, bọn ta rơi vào tình trạng rất xấu, Papa.
Mọi thứ phụ thuộc vào tin tức từ Manchester.
Nếu thỏa thuận với Công ty bông Manchester không thành...
Bọn ta phải đối mặt với tình huống rất tồi tệ, Papa.
Tôi là Suzette, Mme. Giúp việc của Grusinskaya. Hôm nay Cô sẽ không đi múa.
Cổ sẽ không đi tập. Cổ đã mất ngủ cả đêm.
Có gì đó quấy lộn tâm trí cổ.
Tôi đã cho cổ một viên thuốc, Veronal. Giờ cổ đang ngủ.
Nam tước von Geigern đây.
Nghe này, tôi cần tiền, hoặc tôi không thể ở khách sạn này lâu hơn nữa.
Tôi đã đặt phòng. Tôi biết chính xác phòng cô ấy.
Tôi đã kết bạn với thầy dậy ba lê của cổ, Pimenov.
Nghe này, Heinrich. Tôi đã rút hết tiền tiết kiệm của mình, tất cả...
và tôi sẽ chi tiêu nó. Tất.
Ở đây cực kỳ đắt đỏ, Heinrich. Nhưng thật tuyệt.
Tôi không thể! Tôi sẽ mất việc. Giống như ở trong tù.
Dựa vào con, Papa. Con sẽ làm xong việc sáp nhập này.
Con không bao giờ thất bại.
Tội nghiệp Cô. Tâm trí cổ bị dằn vặt. Tôi sợ cổ sẽ...
Tôi không cần lời khuyên, cảm ơn rất nhiều. Tôi cần tiền!
Âm nhạc chơi mọi lúc. Rất tuyệt vời.
Khách sạn Grand.
Mọi người đến, và đi.
Không có gì xảy ra.
Mme. Grusinskaya sẽ không cần xe của cổ.
Mme. Xe của Grusinskaya không được gọi.
- Đây. - Vâng, Nam tước?
- Adolphus rất bực với anh. - Vâng, Nam tước?
Anh đã không đưa nó đi dạo sáng nay.
- Cửa khóa. - Ông nên gõ cửa.
Đó là lý do khách sạn lớn không thích chó.
Các cửa bị khóa. Chúng không thể ra được. Anh thấy sao?
- Vâng, Nam tước. - Tôi muốn anh đưa nó đi dạo.
- Anh hiểu chứ? - Vâng, Nam tước.
- Đừng để nó kiệt sức rồi mới dẫn về. - Không đâu, Nam tước.
Đợi tí.
Không sao đâu.
- Xin chào? - Cái đó cho tôi?
Không. Mme. Xe của Grusinskaya được gọi đến
Mme. Xe của Grusinskaya được gọi đến.
Chào buổi tối. Anh sẽ gửi món này cho Mme chứ. Grusinskaya?
- Vâng, Nam tước. - Cảm ơn rất nhiều.
Chào buổi tối. Chìa khóa của tôi, 168.
- Chào buổi tối, ông Pimenov. - Chào buổi tối, Nam tước.
- Quý cô xinh đẹp thế nào? - Grusinskaya?
Nói thật, Nam tước, tối nay chúng tôi hơi lo đấy.
Anh đã đến nhà hát tối qua?
Tôi luôn ở đó khi Grusinskaya múa.
- Đêm qua không tốt lắm. - Tôi nghĩ cô ấy thật lộng lẫy.
Ông Preysing? Tôi là Tiến sĩ Zinnowitz.
Ông Preysing. Có khách.
- Đây rồi. - Chờ lâu chưa?
Chờ? Tôi đã chờ đợi tin tức từ Manchester.
- Không có tin gì? - Không.
Tệ thật. Anh không thể cầm cự trừ khi anh hợp nhất với công ty Saxonia.
- Tôi biết. - Công ty Saxonia sẽ không bao giờ ký...
trừ khi công ty của anh kết hợp với dân Manchester.
Họ không phải làm thế. Tôi đã nói với anh.
Vâng, tôi biết. Tôi rất lo. Nhưng tôi có đại diện của tôi ở Manchester.
Tôi đang đợi điện bất cứ lúc nào.
Anh phải tạo ấn tượng tốt. Lạc quan lên.
Thậm chí đừng đề cập đến Manchester với đám Saxonia. Thông minh lên.
Không, tôi không thể làm thế, Tiến sĩ Zinnowitz.
Tôi đã quen với việc thực hiện giao dịch của mình trên cơ sở vững chắc.
Tôi là một doanh nhân trung thực, một người chồng tốt và một người cha.
Tôi không có gì phải che giấu. Tôi không thể sống hạnh phúc khác đi được.
Vâng, tôi biết. Ta sẽ đi đâu đó và nói chuyện về nó.
Tôi đang đợi người viết tốc ký.
Gửi cổ đến phòng ông Preysing. 166.
Vâng, Tiến sĩ Zinnowitz.
- Thư cho tôi? - Không, bác sĩ.
- Điện tín? - Không, bác sĩ.
Ổng dường như luôn chờ đợi gì đó...
nhưng nó không bao giờ đến.
- Không có tin nhắn? - Không, bác sĩ.
Vâng, tôi đã tham chiến.
- Hóa đơn của anh. - Anh sẽ không bắt đầu lại?
Lưu ý đến tôi. Tôi không có thời gian.
Vui lòng đợi một lát, thưa ông.
- Có ai hỏi tôi không? - Không, bác sĩ.
Chúng tôi đang giữ năm phòng ngủ và hai phòng khách
- Có bao nhiêu người dự tiệc của cô? - Mẹ tôi, hai chị em...
- Đây là áp đặt. - Vui lòng đợi một lát, làm ơn.
- Thế là chín. - Vâng.
- Cô muốn có các phòng đã chuẩn bị? - Làm ơn. Và thế...
Thực sự, tôi sẽ không chờ lâu hơn. Tôi đã ở đây từ rất lâu.
Không sao đâu.
Nghe đây, tôi đã đợi ba ngày trước khi tôi có một phòng
Khi tôi cuối cùng đã có một, là loại phòng gì?
- Phòng đẹp, rẻ tiền. - Tôi không đặt phòng giá rẻ.
Khi tôi đến đây để sống, Tôi đã hỏi anh phòng giá rẻ? Có phải thế không?
- Nếu ông đợi một lát, thưa ngài... - Tôi không thể đợi.
Từng ngày là đáng quý. Từng giờ...
- 176? - Từng phút đều đáng quý.
Tôi đến sống ở đây được hai tuần, có thể ba. Chỉ có trời mới biết.
Tôi có thể trả bất cứ gì anh muốn. Tôi mệt mỏi và ốm yếu. Tôi không thể chờ đợi.
- Ông có khiếu nại gì không? - Ông ấy không hài lòng với Phòng 559.
Vâng, tôi có khiếu nại. Tôi nghĩ là khiếu nại hoàn toàn công bằng.
Tôi đến đây từ một nơi rất xa để sống tại khách sạn Grand.
Tôi muốn một phòng, một phòng lớn.
Cùng loại phòng anh sẽ cho Tổng giám đốc Preysing.
Tôi giống như ông Preysing.
Tôi có thể trả tiền phòng như ông Preysing.
Anh sẽ nhồi ổng vào phòng nhỏ...
vòi nước rò rỉ cả ngày?
Ổng có thể lấy phòng của tôi. Không quan trọng tôi ở đâu.
Điều đó sẽ không cần thiết, Bác sĩ.
Ông Kringelein sẽ nhận phòng 176. Một trong những phòng đắt nhất của chúng tôi.
Một phòng lớn ở mặt tiền và có quầy bar.
- Quầy bar riêng, riêng cho tôi. - Đúng vậy, thưa ngài.
Chính xác những gì tôi muốn. Thế tốt. Tôi sẽ trả tiền ngay bây giờ.
- Không, tôi xin ông, thưa ông. - Xin lỗi, thưa ngài.
Ông đánh rơi chiếc mũ nhỏ của mình.
- Cho phép tôi. - Cảm ơn ông.
Cho phép tôi. Tên tôi là Kringelein, từ Friedersdorf.
- Vâng. Tôi là Nam tước von Geigern. - Nam tước.
Cho phép tôi giới thiệu Bác sĩ Otternschlag.
Bác sĩ. Bác sĩ ơi, tôi ốm.
Tôi biết. Khi cổ áo của một người đàn ông rộng hơn một inch với anh ta, tôi biết anh ta bị bệnh.
Tôi phải đi và thay đồ bây giờ.
- Tôi sẽ gặp ông ở đó. - Chắc chắn, thưa ngài.
- Có phải quý ông này cũng là nam tước? - Tiếc là không.
- Ông Kringelein vui lòng ký vào đây? - Tôi đã ký rồi.
- Một phút? - Tôi đã nói anh không đến đây.
Thời gian qua nhanh quá.
Tôi không nói với anh là đừng ngậm thuốc nói chuyện với tôi?
- Tôi muốn nói... - Để sau đi.
Vâng, thưa ngài.
Lối này, ông Kringelein.
Ông Preysing.
- Ông sẽ lên 166 chứ? - 166.
Này, đợi một chút!
Xin chào?
Mme. Xe của Grusinskaya sẽ không được gọi đến.
Cô ấy nói, "Ở phía bên kia hàng rào."
Nam tước, ông không phải thế.
Grusinskaya đáng thương.
- Làm thế nào cổ có thể lo được mọi thứ? - Không, tất nhiên là không.
Nhà hát, khách sạn, xe lửa. Xe lửa, khách sạn, nhà hát.
- Khá là vậy. - Tôi phải luôn đi theo.
- Cổ sẽ dậy và gọi cho tôi. - Tôi xin lỗi, bạn cũ.
Cô là ai?
Tôi là người viết tốc ký.
Thế cô vui lòng chờ bên ngoài, làm ơn.
Vâng, thưa ngài.
Ở bên ngoài, làm ơn.
Cứ tự nhiên.
Nghe này, tiền chôn cất và mọi thứ. Tôi đã có ở đây.
Tôi sẽ sống. Tôi sẽ có thời gian tốt trong khi tôi có thể.
Đó là niềm tin của tôi, Kringelein: Một cuộc đời ngắn ngủi và một người đồng tính.
Một cuộc đời ngắn ngủi, Nam tước, và một người đồng tính. Đúng như thế trong trường hợp của tôi.
Ông biết đấy, tôi biết ông sẽ không nghĩ tôi không hoàn hảo...
nhưng có lẽ ông có thể có một chút thời gian tốt hơn...
nếu ông mua ít quần áo mới. Bắt đầu mới, để nói chuyện.
Chà, Nam tước, tôi không nghĩ đã có thời gian cho chuyện đó.
Nhưng nó rất tốt để ông quan tâm.
- Bạn bè, như thế. - Bạn bè, Nam tước?
Cảm ơn.
- Phòng của ông đã sẵn sàng, thưa ông. - Cảm ơn.
Tôi có thể nói chuyện với Nam tước bất cứ lúc nào tôi gặp ổng?
Tất nhiên, Kringelein. Tại sao không?
Ý tôi là, khi ông ở cùng với những người bạn thông minh của mình?
- Tôi không có bạn, Kringelein. - Ông nói tôi, Nam tước.
- Bạn bè. - Cầu phước cho ông, Kringelein.
Hẹn gặp lại.
Tôi thường tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra với tay chuyển đồ đó...
nếu ai đó nhảy vào anh ta từ đây.
Tôi chắc chắn tôi không biết. Tại sao ông không thử và tìm hiểu?
No comments yet. Be the first to leave one.