The first 184 lines.
Không sao rồi.
Ôi trời.
Không ngờ lại gặp Aldous Clayton ở đây.
Sao?
Nhớ hồi Mayflower không?
Hả?
Đó là Aldous sao?
Cô không nhận ra thì tôi bỏ qua rồi.
Vẻ mặt ngốc nghếch đó.
Phải, đúng rồi.
Mình đúng là ngốc!
"Chén Thánh Của Eris"
Đây là đâu?
"Folkvangr" Đường Rose Cross. Folkvangr.
Hình như đó là...
nhà thổ cao cấp nổi tiếng!
Mình sắp bị bán ư?
Bị phát hiện xong không biết làm sao nên đưa cả người đến đây ư?
Đúng là Rudy thỉnh thoảng cũng dễ thương thật.
Rudy ư?
Cô Abigail... ừm...
Abby là phu nhân của nơi này.
Sao?
Không phải sao, Rebecca?
Giấy tờ để tên cô ấy mà.
Miriam đúng là ngốc.
Hả?
Nếu tôi là bà chủ thì Rudy có thể xem như chó canh cổng.
Với lại, tờ Mayflower mà Aldous làm việc cũng là của Abby.
Một trong số những nhà đầu tư.
Rồi sao?
Người đó... xử lý chưa?
Bị bắn vào chân mà vẫn bình thản.
Không phải con buôn bình thường mà là lính lành nghề.
Con buôn?
Phải.
Kẻ đó là người tuồn thuốc bẩn vào những khu vực này.
Sao người như vậy lại nhắm đến tôi?
Tôi cũng muốn biết điều đó.
Mình đã làm gì sao?
Chưa kể người đó biết thần chú của tiểu thư Lily.
Xin hãy đợi một chút!
Không được đi vào đó!
Ngài đến ư?
Thứ lỗi.
Nghe nói Constance Grail của tôi đang ở đây.
Ồ, của anh à?
Một chiếc xe ngựa bỏ trống và một cái xác đạn bắn lỗ chỗ.
Tôi như ngừng thở.
Tôi xin lỗi...
Không cần phải xin lỗi.
Cô đâu đâm đầu vào tình huống đó.
Nhưng từ bây giờ...
trước khi hành động, mong cô báo cho tôi một tiếng.
Được.
Scarlett?
Sao thế? Cô ổn chứ?
Tôi buồn ngủ thôi.
Mỗi lần dùng sức mạnh đều bị vậy.
Tôi đi nghỉ một chút.
Randolph.
Thứ lỗi, là đồng nghiệp của tôi.
Kyle.
Phải làm thêm giờ nữa rồi.
Xác của người đánh xe bị bắn chết...
Tên đó có hình xăm mặt trời ở gáy.
Hình xăm mặt trời ư?
Cô biết sao?
Phải.
Tôi từng nhìn thấy nó.
Ừm...
Chính là cô gái đó!
Người bị ngất ở vũ hội giấu mặt!
Chiara Grafton ư?
Sao? Chiara?
Guyner không hề đề cập việc đó trong báo cáo.
Tên khốn vô dụng!
Scarlett nói người đó...
Ồ, nhắc mới nhớ.
Không phải Jane kia sao.
...tên là Jane...
Sao?
Người phụ nữ đó tỏa ra mùi hương ngọt ngào đúng không?
Phải, tôi tin là vậy.
Đó là Thiên đường Jackal.
Sao?
Một loại chất hướng thần mạnh.
Vài nhóm người gọi nó là "Jane".
Chất hướng thần ư?
Aldous nói người đánh xe đã tấn công tôi là kẻ buôn thuốc.
Người đó cũng có hình xăm mặt trời, đúng không?
Bọn họ là ai vậy chứ?
Một tổ chức tội phạm mà Quân Cảnh truy lùng đã lâu.
Giết người, bắt cóc, buôn nô lệ, buôn lậu chất hướng thần.
Không đầu quân cho quốc gia nào, trả đúng giá thì chúng sẽ làm mọi thứ.
Chúng được gọi là Daeg Gallus.
Nghĩa là "gà trống gáy rạng đông".
Jane à?
Nó là thuốc hợp pháp mười năm trước.
Tôi chưa từng thích thứ đó.
Khoan, cô ấy chỉ cần ngủ là khỏe nhỉ?
Tiểu thư.
Tiểu thư Kate Lorraine đến gặp cô.
Sao?
Kate.
Tối qua có một sứ giả nhà Grail cử đến chỗ tôi
hỏi thăm có biết cậu ở đâu không vì không thấy cậu về nhà.
Connie này.
Cậu đang làm cái gì thế?
Làm chuyện nguy hiểm hả?
Nếu vậy thì cậu dừng lại đi!
Không được nói!
Tuyệt đối không thể đẩy Kate vào vòng nguy hiểm!
Sao cậu không chịu cho tôi biết gì cả?
Đầu tiên là hôn ước, giờ là chuyện này!
Tại sao vậy chứ?
Xin lỗi, Kate.
Cậu hỏi xong thì về được rồi.
Này, nguy hiểm đấy!
Tôi mặc kệ!
Kate?
"Giữa trưa ngày mai, một mình đến bờ hồ Bernadia.
Không được nói ai biết.
Không làm như tôi nói...
thì lần sau tôi gửi ngón tay của cô ta."
Mừng Salvador về.
Cái rổ to đó là gì thế?
Quà cho Shoshana.
Sao?
"Thất hoàng tử của Faris: Ulysses Faris"
Khoan đã, Salvador!
Chăm sóc cậu ta nhé?
Kate Lorraine?
Nói đi.
Chìa khóa của Lily Orlamunde ở đâu?
Đừng có mà giả ngốc.
Không phải Constance Grail đang giữ nó sao?
Ra vậy...
Họ nhắm đến Connie!
Này.
Tôi không biết gì về việc đó.
Mà có biết thì cũng không nói với các người.
Thứ...
Không vừa mắt thật.
Salvador?
Lão José.
Nhiệm vụ của ông là bán Thiên đường mà nhỉ?
Sao ông lại bao đồng rồi?
Tìm chìa khóa cũng là nhiệm vụ của chúng ta!
Bạn tôi đã mất mạng khi tìm nó!
Ngay sau khi tiếp xúc với Constance Grail!
Thì sao?
Dù sao thì
đừng nói tôi không cảnh báo ông.
Làm gì tự mà dọn dẹp, lão già.
Cô có vì việc này mà ghét Constance Grail không?
Không hề.
Gặp được cô ấy là may mắn của đời tôi
và làm bạn với cô ấy là điều mà tôi tự hào nhất.
Tôi không bao giờ có thể ghét cô ấy.
Ồ.
Sao?
Mẹ không đi ư?
Rất xin lỗi con.
"Mùa đông, 11 năm trước" Mẹ biết đó là tiệc ra mắt của con.
Đổi lại, con cầm cái này đi.
Bánh quy cho ngày đặc biệt!
Làm quen với thật nhiều bạn nhé.
Vâng!
Tiểu thư Pamela Francis.
Cảm ơn rất nhiều vì hôm nay đã mời tôi.
Thối quá!
Có mùi gì đó thối lắm.
Mùi gì mới được nhỉ?
Hay là mùi của dân đen?
Thôi đi!
Đúng là thối thật.
Nghe chuyện mẹ cậu ta chưa?
Này, có nghĩ như tôi không?
Con bé đó quá thối, đúng không?
Cậu ấy không hề thối.
Khoan, đây là...
Tôi biết rồi, mùi bánh quy!
Tiểu thư Pamela!
No comments yet. Be the first to leave one.