The first 200 lines.
___LƯƠNG TRIỀU VỸ___ ___VƯƠNG NHẤT BÁC___
VÔ DANH HIDDEN BLADE
Dịch phụ đề từ tiếng Trung Phúc Lai GB
(Sử dụng phụ đề thoải mái chỉ xin đừng xóa thông tin người dịch)
Tiểu thư, đây là cà phê của cô.
Tôi có gọi thứ này đâu!
Một quý ông đã gọi món này cho cô.
Quý ông nào vậy?
Ông ấy đã ở đây lúc nãy.
Có lẽ ông ấy đã rời đi rồi.
Chúc ngon miệng.
Cảm ơn.
Tôi ăn đủ rồi. Đi thôi.
Làm gì mà vội thế?
Còn đồ ăn mang ra thêm nữa.
Anh có gọi món sườn hấp không?
Cậu còn muốn ăn thêm gì nữa không?
Anh là thủ trưởng.
Án tử hình vẫn là án tử hình.
Điều đó sẽ không thay đổi cho dù chúng ta đến sớm hay muộn.
Thêm chút nữa đi!
Chúng ta sẽ lái xe nhanh hơn.
Yoshikawa sẽ trở về Nhật Bản.
Cậu không tham dự bữa ăn tối qua.
Tôi không uống rượu.
Cậu đã bỏ lỡ câu chuyện của anh ta.
Yoshikawa là một nông dân gốc ở tỉnh Niigata.
Anh ta được tuyển mộ
vào năm thứ 26 của Trung Hoa dân quốc.
Anh ta chưa từng nghe thấy tiếng súng bao giờ.
Lúc đó là mùa đông. Khi anh ta đặt chân lên sông Dương Tử.
Vụ thảm sát Nam Kinh xảy ra.
Sau đó anh ta đến Hàn Khẩu.
Anh ta và sáu đồng đội
đột nhập vào một cửa hàng trang sức.
Người chủ cửa hàng có hai cô con gái.
Cả hai đều rất xinh đẹp.
Ông bố van xin những người lính
đừng động đến các cô gái.
Ông hứa sẽ cho họ tất cả mọi thứ.
Nhưng những người lính đã từ chối.
Họ đã cưỡng hiếp cô gái.
Trước mặt cha mẹ của họ.
Hành động kéo dài vài giờ.
Thậm chí họ còn tìm thấy một cái giếng
và đã dìm chết cả bốn người trong gia đình xuống đó.
Món sườn đâu?
Này, món sườn của chúng tôi đâu?
Nhanh lên.
“Ông có gọi món sườn heo hấp không?”
Đúng vậy,
Tôi chỉ được có hai miếng nhỏ.
Cậu nên nói với tôi.
Tôi có thể gọi thêm một đĩa nữa.
Suất ăn họ phục vụ rất ít.
Những mánh khóe tinh ranh của nhà hàng.
Tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Đừng vội kết luận.
Chúng ta ăn sáng
Vậy đó là cái gì?
Một suất ăn!
Cậu gọi món mình muốn.
Cậu ăn hết phần thức ăn trên đĩa của mình.
Suất ăn này không phải để chia cho ai cả.
Đó chính là bữa sáng!
A
KI
Tôi tưởng mình đã làm đúng rồi.
Gõ ba lần.
Rồi thêm hai lần nữa.
Còn một lần nữa.
Ông chắc hẳn là ông Trương.
Tôi là Hà.
Người phụ trách của ông.
Cảm ơn ông đã đến đón tôi.
Ông đến sớm.
Dù sao thì, tôi cũng đã sẵn sàng rồi.
Chúng tôi không muốn sự chú ý không cần thiết.
Tôi biết chúng tôi đã bảo ông đến chỗ chúng tôi.
nhưng đi lại khá nguy hiểm.
Tôi nghĩ tôi đến thì tốt hơn.
Vậy được không?
Ông muốn uống gì?
Ông có gì?
Có vẻ như chúng ta chỉ còn nước thôi.
Được đấy!
Trước tiên tôi cần một số thông tin.
Đây là thủ tục quy định.
Họ và tên.
Tôi sẽ điền vào cho anh.
Tuổi.
Tôi sinh vào...
năm Quang Tự thứ 26 (1900).
năm Quang Tự thứ 26!!!
Năm Thành Tử (1900).
Tự nguyện đầu hàng.
Công việc của ông là gì?
Tôi là thư ký riêng.
“Thư ký riêng.”
Tại sao ông lại thay đổi lập trường?
Tôi tin rằng ông có lý do của riêng mình.
Tất cả chúng ta sẽ đưa ra lựa chọn.
Điều này khó giải thích.
Những form biểu mẫu này
Chỉ là những biểu mẫu.
Chúng chỉ là những từ ngữ vô tri trên giấy.
Đừng để ý đến tôi.
Hãy nói chuyện thoải mái.
Tôi mong muốn hòa bình.
Tôi chia sẻ quan điểm với Uông tiên sinh.
Ông có muốn nói rõ hơn không?
nghe có vẻ như một kịch bản đang được đọc.
Tôi nghĩ tôi đã nghe điều này vài năm trước rồi.
Nghe trau chuốt quá ạ?
Về phương diện nào nhỉ?
Ví dụ như...
Chính tôi cũng không thể tránh khỏi điều đó.
Không sao đâu.
Chúng ta có thể quay lại.
Ông có thể cho chúng tôi biết...
Hiện nay ông nắm được những gì?
Tôi là một người yếu đuối.
Tôi không bao giờ theo kịp sự thay đổi.
Tôi sinh ra ở Quảng Tây.
Khi cha tôi qua đời,
ông cụ để lại cho tôi một mảnh đất.
Nó nằm trên một ngọn núi.
Từ đó có thể nhìn thấy sông Lệ Giang.
Sau vài năm,
Tôi đã tham gia cuộc cách mạng ở Thượng Hải.
Vâng, tôi luôn rất bận rộn.
Nhưng sâu thẳm trong lòng,
Tôi vẫn đang nghĩ về việc xây ngôi nhà đó.
Tôi xin lỗi.
Ông muốn nói gì?
Bây giờ thì sao?
Tôi vẫn đang suy nghĩ.
Tại sao tôi lại thay đổi quan điểm?
Chi tiết này quá nhiều đối với chúng tôi.
Chúng ta có thể quay lại vấn đề đó.
Tôi có thể giữ những thứ này được không?
Dĩ nhiên rồi.
Còn gì nữa không?
Đảng của chúng ta...
Đảng Cộng sản.
Bí thư chi bộ Thượng Hải là ông Lý.
Ông ấy sống ở số 6 Ngõ 567, đường Hà Phi (Joffre)
Ông ấy được cung cấp một thư ký riêng
Đó là tôi.
Một liên lạc viên bí mật
Đó là một phụ nữ.
Cô Trần.
liên lạc viên bí mật, cô Trần...
Chúng tôi sống cùng nhau ở số 811 đường Bắc Đãng.
Ngoài tôi ra,
ông đã nói với ai khác về chuyện này chưa?
Tốt rồi.
Ông có vũ khí không?
Súng? Ông có mang súng không?
- Có. - Nhiều ít?
- Một khẩu. - Loại nào?
Loại nào à...
Tôi cũng chịu...
Đây là súng của ông...
mà ông vẫn không biết kiểu súng gì sao?
Không phải súng của tôi...
Nó là của cô Trần.
Tôi không thích súng.
Bằng cách nào mà ông có được khẩu súng này của cô Trần?
Chào mừng ngài.
Vẫn như mọi khi chứ ạ?
Như mọi khi.
Hiện tại chúng ta đang cách Quảng Châu...
150 hải lý.
Hôm nay trời Quảng Châu nhiều mây.
Lượng mây đủ thuận lợi để oanh tạc.
Quả bom này nằm ở vị trí thứ ba trong trình tự kích hoạt.
Chúc mọi việc thuận lợi!
Trên đường trở về các bạn có thể gặp mưa rào.
Bữa trưa hôm nay,
chúng tôi sẽ phục vụ các món ăn Nhật Bản và Pháp,
với món Mexico là món đặc biệt.
Chúng tôi mong chờ sự trở về đầy thắng lợi của các bạn.
Chúc may mắn trong trận đánh.
Này!
Dậy đi.
Tôi xin lỗi.
Tôi biết ngoài trời rất đẹp.
Nhưng khi nếu ngày nào cũng nhìn thấy nó,
sẽ trở nên nhàm chán.
Tôi nghĩ mình may mắn.
không gặp những phiền toái đó
Vì tôi có một cánh hẩu đây...
cái anh chàng Roosevelt này.
Giám đốc.
Xin chào giám đốc.
Người của ông không có não à?
Người bị cắt cổ hôm qua...
... là người của tôi.
Khi anh cài cắm tai mắt
No comments yet. Be the first to leave one.