The first 200 lines.
Cái quái gì vậy?
Làm vậy là sai trái đấy!
Chiyo?
Không thể tin nổi.
Tại sao không ai sửa sai?
Không thể tha thứ.
"Đại Học Y Nitto Tự Ý Làm Giảm Điểm Số của Ứng Viên Nữ"
Mình sẽ không tha thứ!
Hửm?
Ồ.
"Nhật Ký Nơi Xứ Lạ"
"Tập 11: Giải Thoát"
Morimoto không có ở đây à?
Chiyo?
Tớ muốn trả cái này cho cậu ấy.
Cuốn này.
Nhắn tin thử.
Không có địa chỉ. Tớ chỉ nói chuyện với cậu ấy ở đây thôi.
Bọn tớ mượn sách của nhau.
Cậu chưa nghe về chuyện xảy ra tuần trước à?
Hửm?
Này, dễ thương nhỉ?
À, cậu thích à, Ogi.
Này, nói tế nhị hơn đi.
Sao chứ?
Điên thật!
Ừ, điên thật!
Tớ làm được! Tớ chắc chắn làm được!
Thật đấy à?
Cậu ta phớt lờ cậu. Thái độ của Shinozaki tệ thật.
Không quan tâm.
Có vẻ như cậu ấy chia tay Hashiba rồi.
Thực sự không quan tâm mà.
Lạnh như băng.
Chiyo muốn vào trường y, nên chuyện là thế đấy.
Cậu ấy nổi điên. Từ sau đó cậu ấy không đi học nữa.
Tớ có nên cho cậu địa chỉ của Chiyo không?
Hả? À, ừ.
Thấy chưa?
Ui da!
Suýt chút nữa.
Không sao chứ?
Ừ.
Xin lỗi đi.
Hả?
Tớ bảo là xin lỗi đi.
Này, Takumi, cậu nói "ui da" à?
Đùa thôi mà. Ui da.
Không quan tâm. Xin lỗi đi.
Cậu bị làm sao vậy?
Thôi, xin lỗi, xin lỗi!
Xin lỗi đàng hoàng chứ.
Kệ đi.
Hả? Cậu nghỉ à? Lý do?
Để tránh xa anh ta ư? Với cậu bóng chày chỉ có thế thôi sao?
Nhìn đi, anh ta có ác cảm với tớ mà không hề có lý do gì cả.
Anh ta đấm vào bụng tớ, sai tớ đi làm những việc vặt vô bổ,
bắt tớ phải cúi đầu trước anh ta...
Tớ phải chịu đựng những việc đó và đó là ý nghĩa của bóng chày đối với tớ à?
Tạm biệt.
"Buổi Tuyển Chọn Giọng Hát cho Câu lạc bộ nhạc Pop"
Dạo này em thấy sao? Có chuyện gì không?
Hừm... Cũng không có gì ạ.
Ừ.
À.
Cô biết đấy, ban đêm, khi đang cố gắng ngủ, đôi khi cô giật mình trên giường phải không?
Ừ, có chuyện đó.
Là vì...
Tớ chỉ muốn cậu thích tớ thôi, Natsume.
Đàn ông gì mà rỗng tuếch.
Hả?
Cậu ta bị làm sao vậy chứ?
Ai bị làm sao ạ?
Tivi kìa. Cháu đang xem đấy.
Cháu không biết là dì đang xem.
Dì liếc thấy.
Ồ, hôm nay cháu quên mang theo nhật ký à?
Ồ, đúng vậy.
Dì vừa mới nghĩ là cháu bắt đầu đóng nó lại rồi.
Một thay đổi lớn đấy.
Gì chứ? Sao vậy?
Đúng là rác rưởi. Một câu chuyện nhảm nhí.
Một chàng trai rỗng tuếch...
"Rỗng tuếch - không chứa gì; không có giá trị hoặc mục đích"
Cái gì vậy? Bài tập về nhà môn Văn à?
Không, chỉ là ghi chú cá nhân thôi.
Ồ.
Từ điển những lời xúc phạm của dì tớ.
Gì chứ? Từ điển những lời xúc phạm sao?
Tớ muốn xem.
Ồ, ừ.
Dì của cậu xúc phạm người khác như vậy à?
Kiểu như lời nói của dì ấy đôi khi khá gay gắt.
"Nông cạn - không có khả năng suy nghĩ nghiêm túc"?
Gay gắt thế.
Ác độc? Nghe buồn cười thật.
Cô ấy nói người khác ác độc lúc nào vậy?
Trong lúc xem thời sự.
Xem nào.
Vô liêm sỉ.
Ngu ngốc.
Hèn nhát.
Vô văn hóa? Dùng lúc nào vậy?
Dì ấy nói lúc nào nhỉ?
Gian xảo, phản bội, xảo trá.
Ồ, cô ấy đúng là cái máy xúc phạm.
Ồ.
"Ghê tởm"
Tớ mới nhớ ra từ này.
"Ghê tởm" Gì? Từ gì thế?
Ghê tởm!
Cô ấy mà nói tớ như vậy, tớ sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.
Ghê tởm hay rỗng tuếch.
Đúng nhỉ?
Hửm?
"Rỗng tuếch - không chứa gì; không có giá trị hoặc mục đích"
Này, Bố ơi, mẹ bảo kiểu tóc của con không đẹp. Con mới cắt tóc xong mà!
Chẳng phải kiểu tóc đó làm con bé trông giống con trai à?
Bố à...
Hửm?
Con vừa nói là Mẹ không thích kiểu tóc của con.
Hửm...
Ừm.
Thì con có thể chọn cái con thích mà.
Miễn là hợp lý. Ừ.
Họ... mất rồi.
Họ mất rồi.
Họ...
Tối qua tớ có giấc mơ kì lạ lắm.
Thật à? Mơ gì vậy?
- Chào buổi sáng. - Vậy...
Ơ, Mori, chào buổi...
sáng?
Tóm lại, con chó Samoyed đó...
Chó Samoyed?
Nhìn kìa! Đằng kia!
Hả?
Đằng kia!
Ngay kia kìa!
Ờ.
Sao cậu có thể phản ứng yếu ớt thế?
Tớ đã nói là tớ không bao giờ nói về chuyện tình cảm với cậu mà.
Gì? Không thể nào. Năn nỉ. Nói đi mà.
Sắp tới ngày lễ Tình nhân rồi đấy.
Có ai chưa, Emiri?
Có tặng quà Valentine cho ai không?
Không ư?
Không có. Năm nay tớ cũng sẽ tặng sô-cô-la tình bạn cho cậu.
Tuyệt!
Nhưng tớ cũng muốn làm mấy trò của lễ Tình nhân.
Còn cô Makio thì sao?
Hay là tặng cho cô Makio?
Sao? Dì ấy chắc chắn không quan tâm. Hoàn toàn không.
"Chúc mừng Lễ Tình nhân"
Cực kì khó để thoát khỏi việc đó trong một câu chuyện về cuộc sống học đường.
Và cô cần phải có một ý tưởng nào đó trong đầu trước khi hết năm.
Tôi xin lỗi. Tôi luôn là người được nhận.
Không mà, cứ thưởng thức đi.
Hằng năm cô có mua sô-cô-la vào dịp này không?
Tôi muốn mua, nhưng đám đông...
Tôi biết mà.
À, nhưng cháu của tôi than phiền...
Con bé muốn tặng sô-cô-la nhưng không có ai để tặng cả.
Cháu của cô bao nhiêu tuổi?
Sắp lên năm hai trung học.
Con bé thích nói chuyện kiểu đó.
Thật là phiền phức!
Cực kì kích thích đấy.
Ừ, tớ đang làm sô-cô-la cho một người bạn thuở nhỏ.
Sao? Cậu đang hẹn hò à?
Không, không đời nào.
Cậu ấy sẽ làm bánh tặng tớ vào Valentine trắng. Thỏa thuận là thế.
Thôi mà, thôi mà, thôi mà.
Đừng lắc nữa!
Muốn tớ làm cho cậu luôn không?
Thật ư?
Tặng quà Valentine Trắng cho tớ đi.
Tuyệt!
Đã bảo đừng lắc nữa mà!
Em có mua thứ gì à?
Trà. Do chương trình mua trong thời gian giới hạn.
Hả? Em muốn anh mua trà làm quà không?
Không, em có gu riêng.
Có lẽ là dòng trà cơ bản.
Chắc là vậy. Anh không muốn em nghĩ anh ngốc, nên anh không bao giờ hỏi.
Thật mừng vì giờ anh đã hỏi.
Người lao động được phép ra ngoài trong giờ làm việc à?
Dĩ nhiên. Bây giờ là giờ nghỉ trưa của anh.
Hả? Giờ là 3 giờ chiều mà.
Đúng nhỉ? Buồn thật, phải không?
Ăn không?
Không, chỉ là em nghĩ rằng trông anh có vẻ rất thích món đó thôi.
Em nhìn chằm chằm vậy làm anh ngại quá.
Sao trời không ấm lên sớm hơn nhỉ?
Em không hề lắng nghe.
Y như thế này.
Hửm?
Anh không nghĩ là sẽ có ngày ta có thể cùng ăn trưa như thế này.
Cách đây một năm.
Ừ nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.