Whatever Works

Whatever Works

Download Vietnamese Subtitle

Release info

V Whatever Works 720p
A Commentary by yeuem24
Sub Team @ Joinmovie.com

Tags

720p
720
Published on: 2010-02-06
Downloads: 62
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Đó không phải điều tôi muốn nói, đồ óc nho.

Anh hoàn toàn hiểu sai ý tôi rồi!

Sao tôi lại phải nói chuyện với người ngốc như mấy anh chứ?

- Boris, bình tĩnh nào -Tôi vẫn đang bình tĩnh đây...

Đừng có chỉ trích chúng tôi chỉ vì không hiểu những gì ông đang nói .

Tôi không hề chỉ trích các anh.

Đó không phải là ý nghĩa đằng sau của đạo Thiên Chúa, Do thái giáo hay bất cứ tôn giáo nào mà tôi đang nói tới

Người đã biến những tôn giáo đó thành việc hợp tác làm ăn thực sự rất chuyên nghiệp.

Buôn thần bán thánh thực sự mang lại món lợi nhuận khổng lồ.

- Lại nữa rồi. - Chúng tôi biết rồi mà, Boris.

Những điều Chúa răn dạy đều khá là tuyệt vời.

Nhưng đó chẳng phải là ý muốn đầu tiên của Các- Mác sao?

Vậy thì có gì xấu chứ? Mọi người nên chia sẻ mọi thứ với nhau thật công bằng.

Yêu mến mọi người. Sự bình đẳng trong xã hội. Chính quyền trong tay nhân dân.

Tất cả những ý tưởng đó thật sự quá tuyện vời nhưng tất cả chúng đều mắc phải một sai lầm chết người.

- Đó là gì nào? - Là chỗ nào chứ?

Đó là chúng đều dựa trên một quan niệm hết sức sai lầm

rằng con người về bản chất vốn là lương thiện.

Rằng họ sẽ làm những điều đúng đắn nếu có cơ hội .

Họ không phải là những kẻ ngu ngốc, ích kỷ, tham lam, hèn nhát và thiển cận

Họ sẽ cố gắng hết sức để làm việc mà.

Ông lại không hiểu đúng rồi.

Những gì tôi muốn nói đó là chính con người làm cho cuộc sống trở nên tồi tệ

và chắc chắn cuộc sống sẽ là địa ngục nếu những tôn giáo đó không tồn tại.

Nhưng tóm lại, rất tiếc phải nói rằng con người chúng ta là loài sinh vật thất bại .

- Tôi không đi quá xa như vậy đâu. - Ed đâu phải "loài sinh vật thất bại".

Vậy anh nghĩ thế nào, Joe,

khi người phụ nữ anh thích làm nghề ướp xác , để rồi người cô ấy lúc nào cũng toàn mùi Phocmôn?

Vì Chúa, anh phải tận hưởng những niềm vui nho nhỏ mà anh có thể tìm thấy

trong cái thế giới đáng kinh sợ này.

Một chút Phocmôn thì cũng được thôi, nhưng cô ấy lại có quá nhiều cái "một chút" đó.

Họ không biết chuyện của anh đâu. Boris, kể cho họ nghe đi.

Chuyện của tôi là "thế nào cũng được". Chỉ cần không làm hại đến ai

thì thỉnh thoảng bạn cũng có thể giành lấy cho mình một niềm vui nho nhỏ

trong cái đống hỗn độn, độc ác, vô nhân tính, đen tối và vô nghĩa này. Chuyện của tôi là thế đấy

Không phải nó... Kể về ông cơ.

- Kể cho họ nghe đi. - Đúng đấy, ông kể đi.

Anh chỉ là muốn tôi nói lại lần nữa cho họ nghe.

- Ai cơ? - Họ.

- Ai? - Họ là ai?

- Ông thấy cái gì ngoài kia à? - Ở đâu?

Ai là cái thể loại gì vậy? Ngốc bẩm sinh à?

Một rạp chiếu phim đầy kín khán giả đang nhìn vào chúng ta.

- Khán giả nào? - Ông đang nói cái gì vậy?

Ông cảm thấy ông đang được theo dõi sao.

Họ đã phải bỏ tiền để mua vé những đồng tiền mồ hôi nước mắt,

để vài kẻ ở Hollywood có thể sắm một cái bể bơi to hơn.

Được rồi, vậy là ông đang nói có những người ở ngoài kia, mua vé vào cửa để xem chúng ta.

Và phải nói là hầu hết họ có hứng thú với tôi.

Họ ngồi ngay ở đó đấy. Các anh không thấy sao?

Vài người đang ăn bắp rang trong khi có người lại đang nhìn chúng ta chằm chằm

rồi thở bằng mồm như người Neanderthals ấy.

Vậy là họ đang lắng nghe câu chuyện của ông?

- Ông như bị hoang tưởng nặng ấy. - Bị rồi còn gì.

Sao các bạn lại muốn nghe câu chuyện của tôi?

Chúng ta có biết nhau không? Ta có hợp nhau không?

Tôi sẽ kể luôn, được chứ?

Tôi không phải tuýp người đáng yêu. Nói thẳng là không có duyên.

và cũng cần phải nói, đây không phải là một bộ phim dễ chịu.

Nên nếu bạn là một trong những kẻ ngốc nghếch ngồi xem phim này chỉ để cảm thấy thoải mái,

thì hãy đứng lên và đi mát-xa chân còn hơn .

- Mẹ ơi, ông này đang nói chuyện một mình! - Đi nào, Justin.

Vậy bộ phim này có ý nghĩa quái gì? Chả có gì, một con số 0 tròn trĩnh, tầm thường và vô nghĩa.

Trong bộ phim này không có gì trở thành bất cứ thứ gì. Cũng không thiếu những kẻ ngốc cùng với vài câu chuyện tầm phào

Nhưng không phải tôi đâu nhé.Tôi là người nhìn xa trông rộng. Tôi đang bàn luận với các bạn đây.

Bạn bè, đồng nghiệp của bạn, rồi tới cả báo chí , Ti-vi.

Mọi người đều trò chuyện vui vẻ, mà toàn những thông tin sai lệch.

Đạo đức, khoa học, tôn giáo, chính trị, thể thao, tình yêu.

Rồi tới cả vốn đầu tư của bạn, bọn trẻ ở nhà, tình hình sức khỏe thậm chí là Chúa Giê-su .

Nếu tôi mà phải ăn 9 loại hoa quả và rau trong một ngày để sống

thì tôi thà chết còn hơn. Tôi ghét cay ghét đắng mấy thứ rau quả đó.

Nào là hàm lượng omega-3, biểu đồ tim mạch,

rồi thì khối u, khung xương chậu

rồi chúa ơi, còn cả khám viêm ruột kết nữa chứ!

Với tất cả những việc đó, có vẻ như một ngày của bạn là chờ tới khi họ vứt bạn vào một cái hộp toàn những điều bịa đặt

rồi cứ thế sinh ra thế hệ những kẻ ngu ngốc tiếp theo.

Còn ai sẽ nói cho bạn biết về cuộc sống để rồi định nghĩa cho bạn thế nào là đúng, thế nào là sai.

Cha tôi từng vì những tin tức trên một tờ báo sáng gây sức ép tới mức phải tự tử.

Vậy bạn có thể trách ông ấy không?

Với những sự ghê sợ, thối nát, tham nhũng, ngu dốt, nghèo đói,

tội diệt chủng, bệnh AIDS, trái đất nóng lên, nạn khủng bố,

rồi cả những kẻ không hề biết tới giá trị của gia đình được nói tới trong mấy tờ báo đó?

"Sự khiếp sợ" giống như nhân vật Kurtz đã nói trong đoạn kết của tiểu thuyết "Heart of Darkness". "Sự khiếp sợ".

Trong rừng, Lucky Kurtz không có tờ Thời báo chuyển tới tận nơi mỗi sáng nên anh ta khiếp sợ.

Nhưng còn bạn thì sao?

Khi bạn đọc thấy một vụ thảm sát ở Darfur

hay xe bus chở học sinh bị nổ tung, bạn thốt lên "Chúa ơi, kinh khủng thật đấy!"

Rồi bạn giở sang trang khác, ăn nốt món trứng gà ta ngon lành của mình.

Bởi vì bạn có thể làm gì được cơ chứ? Đó là những chuyện không thể chống lại được

Tôi cũng đã từng thử tự tử.

Vì bây giờ tôi vẫn còn đứng đây, nên tất nhiên lần đó tôi không thành công.

Nhưng tại sao bạn vẫn muốn nghe về tất cả những thứ đó? Lạy Chúa, đó là vì bạn cũng có những vấn đề của mình.

Tôi chắc rằng tất cả chúng ta đều bị ám ảnh bởi những mong muốn và mơ uớc nhỏ nhoi.

Một cuộc tình không như mong đợi. Những vụ làm ăn thất bại.

"Ôi giá như tôi mua cổ phiếu của công ty đó!"

"Ước gì tôi mua được ngôi nhà đó năm ngoái!"

"Biết vậy tôi đã cua cô nàng đó. "

Nếu thế nọ, nếu thế kia. Bạn biết sao không?

Làm ơn đừng nói với tôi những thứ như kiểu "có thể có" và "nên có" nữa.

Như mẹ tôi từng nói,

"If my grandmother had wheels, she'd be a trolley car. "

Mẹ tôi thì không có bánh xe. Bà chỉ có bệnh giãn tĩnh mạch

Dù vậy thì người phụ nữ đó vẫn sinh ra một trí tuệ thiên tài

Tôi đã từng được đề cử trao giải Nobel Vật lý.

Nhưng tôi lại không giành được nó.

Nhưng các bạn biết đấy, nó cũng chỉ là những mánh khóe chính trị giống như mọi vinh dự giả mạo khác.

Các bạn cũng đừng nghĩ rằng tôi chua xót chỉ vì gặp phải vài trở ngại trong cuộc sống.

Bởi vì nếu so với tiêu chuẩn của một nền văn hóa vô tâm và man rợ hiện nay thì tôi cũng khá là may mắn rồi.

Tôi cưới một phụ nữ xinh đẹp và có tiền

Chúng tôi đã từng sống ở Beekman Place vài năm

Tôi dạy học tại Đại học Columbia, môn Lý thuyết phân tử.

Anh sao thế, Boris?

Anh chết mất!

Sao vậy?

Anh đang chết dần!

Em gọi cho cứu thương nhé?

Không, đừng có gọi Không phải lúc này!

- Boris, mọi người rồi ai cũng phải chết mà - Điều đó thật không thể chấp nhận được!

Chứng hoảng loạn của anh ngày càng xấu đi rồi.

Anh phải trở lại dùng thuốc thôi.

Anh sẽ không bao giờ uống cái thứ thuốc quỉ quái ấy nữa đâu.

Anh sẽ không để đầu óc mụ đi vì mấy cái chất hóa học đó

trong khi mình vẫn còn cực kỳ minh mẫn.

Chai Vodka ở chỗ quái nào thế?

Boris, sáng mai em còn phải gặp khách hàng.

- Giờ là 4 giờ sáng đấy! - Khách hàng. Phải rồi . Những vị chủ ngân hàng lắm tiền.

Để thiết kế cho căn hộ của họ thật hợp thời, rồi chất đầy vào đó những tác phẩm nghệ thuật và những tài sản đắt tiền

để họ có thể khoa khoang sự giàu có của mình

rồi trở thành một trong số 1% đứng đầu của cái đất nước đáng hổ thẹn, hung bạo,

thành kiến, dốt nát và tự mãn này!

Chúa ơi, giờ là 4 giờ sáng. Anh có thể để dành bài diễn văn đó sau được không?

Anh là một người với thế giới quan rộng lớn. vậy mà xung quanh anh lại toàn vi khuẩn!

Còn em thì sao? Có phải vi khuẩn không? Con trai chúng ta cũng là vi khuẩn chứ?

Hãy đối mặt với nó đi, được không, Jessica?

Cuộc hôn nhân của chúng ta chưa bao giờ hoàn hảo.

Nói theo thực vật học, em còn hơn cả loài cây ăn thịt.

Anh là một người khó có thể sống chung.

- Vậy đó là lý do khiến em ngoại tình? - Em không có ngoại tình.

Đó chỉ là một phút không kiềm chế nổi bản thân và cũng đã mấy năm rồi.

Vậy mà anh vẫn chẳng thể quên nó đi!

Giờ thì anh đã hiểu được mọi chuyện một cách rõ ràng rồi !

- Anh cưới em hoàn toàn là một việc sai lầm. - Anh nói thế là ý gì vậy?

Em rất thông minh còn anh cần ai đó để trò chuyện

Em đã từng thích nhạc cổ điển, yêu nghệ thuật và văn học.

Em thích sex! Em từng yêu anh!

Nghe như kiểu thật tuyệt vời khi em cưới được anh vậy

Đúng! Chính xác! Vấn đề ở chỗ đó đấy!

Nó thực sự có ý nghĩa!

Em không biết đã làm sai chuyện gì.

Chúng ta đã cực kỳ hợp nhau lúc bắt đầu .

Trên lý thuyết, chúng ta là một đôi hoàn hảo.

Nhưng cuộc đời không phải một lý thuyết.

Boris? Boris, anh định làm gì thế?

Đóng cửa sổ vào đi!

Boris!

Bạn tin được không, lúc đó tôi rơi xuống tấm bạt? Tấm bạt chết tiệt đó.

Cả tháng trong bệnh viện! Mấy lão lăng băm đó! Nhìn dáng đi khập khiễng của tôi đi

Tôi chưa từng bị "chấm phẩy".

Sau việc đó,tôi đã li dị Jessica, chuyển tới sống ở trung tâm.

Tôi sống tằn tiện bằng đồng lương chết đói từ việc dạy mấy đứa trẻ chơi cờ vua .

Chiếu tướng rồi nhá,tình iu bé nhỏ.

Này! Nó mới chỉ 8 tuổi thôi mà, ông Yellnikoff. Ông phải dạy nó chơi mới đúng chứ...

Không thế thì nó sẽ trở thành một kẻ thất bại khi ở tuổi của tôi.

Quan trọng hơn việc tôi kiếm sống đó là tôi thấy thật phiền phức để có thể tồn tại.

Mỗi tối, chứng mất ngủ hành hạ tôi, phải lượn lờ trên phố Mott,

cố gắng giải thích cho đội thiểu năng ở đó vì sao mà một người da đen có thể vào tới Nhà Trắng

mà vẫn không sao gọi được một chiếc taxi ở New York.

Đã gần 100 năm từ khi bãi bỏ chế độ nô lệ rồi,

vậy mà một người vẫn không thể chơi ở một giải bóng chày quốc gia chỉ vì màu da của mình.

Anh đang nhai đi nhai lại một vấn đề đấy.

Vậy sao. Được rồi, quên người da màu đi vậy . Nói về người Do Thái nhé.

- Gì cơ? - Ta bắt đầu nhé.

Có thời kỳ họ đã giới hạn số lượng học sinh người Do Thái tại các trường Y.

Ở đất nước này người ta còn ghét người Do thái hơn cả người da màu

Họ sợ người da đen vì có trym quá "khủng". Còn người Do thái bị ghét chỉ vì cái đó quá khiêm tốn.

Chúa ơi, tôi đang ăn đây này.

Ông! Tôi đang tìm ông đấy.

- Tôi phải nói chuyện với ông. - Bà là ai?

Có phải hôm nay chính ông là người đã đánh con tôi ở lớp học bằng cái bàn cờ ?

Thằng bé ngốc nghếch đó là con bà à?

Giúp tôi 1 chuyện nhé: đừng để tôi dạy những đứa ngu ngốc như vậy nữa được không?

Tôi không thể dạy một đứa óc nho chơi cờ được.

Ông phải biết rằng nó là một đứa sáng dạ vô cùng.

Đấy là những gì bà nghĩ thôi. Con hát mẹ khen hay.

Sinh ra nó là bà đã không may mắn rồi.

Vậy nên ông đã ném bàn cờ vào nó?

Tôi đâu có ném.

Tôi chỉ cầm cái bàn cờ lên rồi "bem" vào đầu nó

như một giáo cụ trực quan để kéo nó ra khỏi trạng thái lờ đờ như một thằng nghiện.

Ông hãy cứ đợi cho tới khi chồng tôi từ Florida trở về

- Ông ta bỏ bà ở đây rồi tới Florida làm gì ? - Anh ấy sẽ đấm vỡ mũi ông.

Chồng bà ấy có lẽ đang ở Fort Lauderdale.

Có lẽ giờ này ông ta đang ở cùng với vài cô sinh viên đi nghỉ xuân mà trên người không có lấy một mảnh vải.

Ông ấy nói với bà ta là đi công tác.

Con trai bà thật sự quá đần. Bà nên dạy nó thứ gì khác chứ không phải cờ vua.

Anh xử lý vụ này quá được đấy, Boris ạ.

Có lẽ anh nên mở một trường học gọi là "Lịch sự như Boris Yellnikoff"

Đi thôi. Cũng muộn rồi. Tôi mệt quá

Tạm biệt nhé, Boris.

Gì thế? Sao mọi người lại thế ?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left