The first 172 lines.
Deev...
Asdahar...
Odash.
Lại không được nữa rồi.
Quả nhiên là mình...
Đừng làm chuyện vô ích nữa.
Trả lại đây.
Tôi xứng đáng với thứ này hơn loại như cô.
Ma Vương chắc chắn cũng sẽ nói vậy thôi.
Im đi!
Deev... Asdahar... Odash.
Vậy nhé, Jahi.
Khốn kiếp,
Akoman.
Cận thần của Ma Vương suy sụp quá mức rồi.
Rốt cuộc phải làm sao đây.
Chị Jahi ơi.
- Điện hạ Doux. - Chị nhìn nè.
Viên đá này đẹp thiệt đó.
Em nhặt đá để mọi người không bị vấp, rồi tình cờ tìm thấy cái này đó.
Ra là vậy.
Em coi nó là báu vật của mình đó.
Báu vật...
Báu vật... Báu... vật...
Chị ơi, chị sao vậy?
Thật ra... có một món đồ rất quan trọng của thần đã bị cướp mất.
Đồ quan trọng của chị hả?
Vâng.
Đó là một vũ khí rất mạnh gọi là Opart do ma tộc cổ đại để lại,
Khi thần được thăng chức làm cận thần của Ma Vương...
Thứ này rất xứng với ngươi.
Đó là món đồ mà ngài ấy đã ban cho thần.
Nhưng nó đã bị tên ngốc Akoman lấy trộm mất.
Thần có đuổi theo để giành lại, nhưng hắn đã trốn thoát.
Cuối cùng đành phải báo cáo lại với Ma Vương.
Đúng là một kẻ xấu xa đầy tham vọng.
Quả là hình mẫu của Ma Tộc.
Ngược lại, ngài ấy lại còn khen hắn nữa.
Rốt cuộc thần phải làm sao đây.
Vậy thì.
Để em đi cướp lại cho.
Hả? Khoan, khoan đã.
Không được đâu, Điện hạ Doux.
Làm vậy thì Điện hạ Doux được lợi gì chứ?
Nhưng mà chị đã nói rồi còn gì.
Nghe cho kỹ nhé.
Là Ma Tộc thì... cướp đoạt, áp bức, giết chóc...
chính là ba điều kiện để trở thành một Ma Tộc chân chính.
Vậy nên, em sẽ đi cướp lại thứ quan trọng của chị.
Doux làm được mà!
Điện hạ Doux.
Akoman vẫn còn đang ngủ.
Bây giờ là cơ hội đó.
Ừm, cơ hội đây rồi.
Ảnh dở khoản dọn dẹp lắm hả?
Vậy mà cũng là cận thần cấp cao của Ma Vương sao.
Thật đáng xấu hổ.
Nhìn sơ qua có vẻ Opart không có ở đây.
Chị ơi, ô-pa, ô-pa là cái gì vậy?
Là Opart.
Vì là một cây trượng khá lớn, nên nếu có giấu thì
chắc là ở dưới gầm giường.
Vậy Điện hạ Doux,
xin hãy vào phòng mà không đánh thức hắn và lấy lại Opart giúp thần được không?
Ừm, em sẽ cố gắng.
Suỵt!
Suỵt!
Nhẹ nhàng thôi, đừng làm hắn thức.
Vâng.
Lại để Điện hạ Doux bị lôi vào chuyện riêng của mình rồi.
Nhưng, lần này Điện hạ Doux nghiêm túc khác thường,
mình không thể phũ phàng gạt đi được.
Điện hạ Doux. Nhờ cả vào ngài.
Akoman là kẻ cực kỳ nhạy cảm với tà khí và sát ý.
Nếu là mình vào, hắn sẽ phát hiện ngay.
Nhưng Điện hạ Doux thì không có tà khí.
Chẳng phải ngài ấy rất phù hợp cho việc này sao?
Cho em vào nhé.
Điện hạ Doux, ngài đang làm gì vậy hả?
Vào phòng người khác thì phải gõ cửa cốc cốc chứ?
Đúng là vậy,
nhưng giờ chúng ta không được để bị phát hiện nên không cần làm vậy đâu.
À, ra vậy.
Cũng giống như chơi trốn tìm vậy đó.
Phải thực hiện nhanh chóng, yên lặng và không để bị phát hiện.
Em hiểu rồi.
Nhanh chóng, yên lặng.
Đừng để bị phát hiện.
Điện hạ Doux.
Không sao đâu, Điện hạ Doux. Không sao đâu, không đau mà.
Không đau, không đau tí nào hết.
Vẫn còn đang ngủ.
Được rồi. Lần này nhất định thành công nhé, Điện hạ Doux.
Vâng.
Nhanh chóng, yên lặng.
Nhanh chóng, yên lặng.
Đúng vậy đó.
Nhanh chóng, yên lặng.
Không cần làm như vậy đâu.
Nhanh chóng, yên lặng.
Điện hạ Doux! Phía dưới, dưới chân kìa!
Điện hạ Doux.
Chị ơi, nhìn nè.
Xiếc nè, xiếc nè.
Điện hạ Doux, im lặng nào. Suỵt!
- Xiếc nè. - Nguy rồi.
Điện hạ Doux chuyển thẳng sang chế độ vui chơi rồi!
Điện hạ Doux!
May quá.
Xong đời rồi!
Không thể nào.
Hắn chưa phát hiện ra.
Điện hạ Doux. Cơ hội tới rồi.
Mau tìm thử dưới gần giường đi.
Vâng.
Chị ơi.
Điện hạ Doux, ngài tìm thấy chưa?
Không thấy cây trượng nhưng có cái quần lót nè.
Ngài mang ra cái gì vậy hả?
Nhỏ hơn của Phụ Vương nè.
Thần không cần thông tin đó đâu.
Này. Hai người đang làm gì lén lút vậy?
Akoman. Cái... cái này là, ờ thì...
Chị ấy muốn lấy quần lót á.
Vậy nên Doux mới đi lấy nè.
Nhờ cả trẻ con đi trộm quần lót nữa sao...
Đúng là đồ biến thái.
Ai mà thèm lấy quần lót của ngươi chứ.
Ta đến để lấy Opart.
Quả nhiên mục đích là cái này.
Cô giữ thứ này cũng chả có ý nghĩa gì đâu.
Chỉ khi đã ngoài 500 tuổi thì mới dùng được Opart.
Dù cô có giữ nó thì cô nghĩ nó sẽ bị bỏ phí bao nhiêu năm hả?
Vì thế tôi mới nói là để tôi sử dụng nó cho có ích mà.
Bỏ cuộc đi.
Chờ đã.
Quần lót.
Tôi biết chứ.
Nhưng mà thứ đó là do Ma Vương ban cho tôi,
tôi không thể bỏ cuộc được.
Chị ơi.
Em cho chị cái này nè.
Đây, chị cầm đi.
Nhưng... nhưng mà, đó chẳng phải là báu vật quan trọng của Điện hạ sao?
Ừm.
Nhưng mà, dù chỉ một chút thôi, em cũng muốn chị vui lên.
Điện hạ Doux.
Nhưng, làm vậy vẫn hơi...
Đây.
Viên đá đó con lấy được ở đâu vậy?
Ma... Ma Vương?
Phụ Vương.
Jahi, ta đang tìm cô nhưng không ngờ lại tìm thấy viên đá này.
Chuyện... chuyện này là sao ạ?
Thật ra chuyện Opart đó khiến ta bận lòng.
Ta xin lỗi.
Hả?
Việc ta trao nó cho một người trẻ như ngươi,
có vẻ ta đã khiến ngươi phải vất vả rồi.
Ma Vương.
Thế nên ta định tìm ma thạch để làm một vũ khí thay thế
nhưng chẳng phải nó đang ngay đây sao.
Đây là ma thạch sao ạ?
Ồ.
Nếu dùng thứ này, chắc chắn có thể tạo ra một món vũ khí rất mạnh.
Khoan... xin đợi đã.
Viên đá đó là của Điện hạ Doux.
Dù có chế tạo gì đi nữa, thì nó cũng thuộc về Điện hạ Doux.
Vậy sao, Doux?
Con đã tặng cho chị rồi.
Thứ quý giá thế này thần không dám nhận đâu.
Nhưng em muốn chị vui lên mà.
No comments yet. Be the first to leave one.