The first 180 lines.
- Chào buổi tối. - Chào. Cảm ơn.
Tôi đang ở lưng chừng rồi.
Tôi nói anh nghe.
Thôi nào.
Tôi chỉ đang đảo lộn thôi.
Chẳng bận tâm gì.
Chào.
Gì thế?
Chào Ryan. Tôi là Nancy.
Cái gì đây? Sao...
Đã... Cái gì của anh...
Này...
Nhiều quá, tôi nghĩ vậy.
Buồn cười thật, nhìn kìa.
Anh là Ryan, phải không? Là Ryan phải không?
Ý tôi là, không phải như Ryan Wright.
Kiểu như, tên anh không phải là Ryan Wright.
Dù anh có thể là vậy. Anh có thể là Quý Ông Ryan Wright.
Anh có thể là Quý Ông Đích Thực.
Dù cách nào thì anh cũng là Ryan phù hợp với tôi.
Ôi, Chúa ơi.
Mày làm được mà.
Cứ mạnh dạn lao ra ngoài kia đi.
Xem có gì xảy ra.
Chỉ cần đừng uống quá nhiều.
Tốt. Và mày đi đi.
Mày đang đi. Mày biến mất rồi.
Sống đảo lộn mọi thứ.
Kệ mẹ đi.
Có một bãi biển rất, rất đẹp.
Nhạn biển làm tổ ở đó. Đẹp tuyệt.
Nhạn biển ư?
Nếu tôi giúp cô, Clarice, thì đó cũng là những lượt với chúng tôi.
Quid pro quo. Tôi kể cô nghe, cô kể tôi nghe.
Nhưng không phải về vụ án này; về chính cô. Quid pro quo.
Đồng ý hay không?
Đồng ý hay không, Clarice?
Tội nghiệp cô bé Catherine đang chờ...
- Chào. - Chào.
- Dịch vụ phòng. - Vâng. Mời lối này.
Tuyệt. Ừ. Tuyệt.
- Đây rồi, tuyệt. - Hmm...
- OK? - Vậy, nói tôi nghe, Andrew...
- Tôi gọi anh là Andy được không? - Tất nhiên, được chứ.
Bữa tiệc ở dưới lầu thế nào rồi?
- Đang khá vui, tôi nghĩ thế. - Vậy à?
Ừ. Ừm, cô biết là có đồ ăn ở dưới đó không?
Ừ, tôi biết. Chỉ là tôi không thực sự
có tâm trạng tiệc tùng tối nay.
Anh có tương cà không, Andy, làm ơn? A lô?
Andy là ai?
Một anh chàng trẻ rất dễ thương vừa mang bữa tối cho em.
Em không ở bữa tiệc sao?
Em không ở bữa tiệc nhưng em đang ở một bữa tiệc.
Hannibal và Clarice đang ở đây. Chưa kể tới Andy. Nhưng anh ấy đang định rời đi.
Không, thôi nào. Đưa điện thoại cho anh ấy đi.
Andy. Chị gái tôi muốn nói chuyện với anh.
- Xin lỗi. - Cảm ơn.
A lô?
Chào Andy. Tôi là Elaine. Nghe này.
Sẽ có một cái váy được treo ở đâu đó. Anh đưa nó cho cô ấy được không?
À, được. OK.
Không, không, không. Không, không, không, không, không...
Không. Không. Andy.
- Và bảo cô ấy trang điểm tí đi. - Cô ấy muốn cô trang điểm tí đi.
OK. Đủ rồi. Anh có khăn ăn hay gì không, làm ơn?
Nghe này, Elaine, em bị gài rồi. Một vụ sắp đặt với gã
- mà Katie từng làm cùng. - Chà, tuyệt. Vậy là tốt rồi.
Thôi nào! Tất cả chỉ là sắp đặt và gượng gạo và em không chịu nổi.
Nhưng làm sao khác được thì mày mới gặp được ai?
Thì, em đã gặp Andy rồi.
Ồ, anh ấy đi rồi. Anh ấy không thích vụ đó.
Anh vui lòng treo biển "Xin Đừng Làm Phiền" lên được không?
Không, đừng làm thế, Andy. Dẫn cô ấy đi cùng đi!
À, chị đang hét đấy.
Mày đã đi cả đoạn đường đến đó rồi.
Cứ mặc váy vào đi. Cứ xuống đó, ló mặt ra thôi.
- Ở lại mười phút. - Bữa tiệc có chủ đề đấy, Elaine.
Ôi, Chúa ơi, thật không? Lấy sổ tay của mày ra đi.
Không, làm ơn đi. Thôi nào, em già cho mấy trò này rồi.
Mày 34 tuổi, không phải 84.
Thôi nào, đọc mấy câu thần chú đi.
- Mạnh dạn lao ra ngoài kia. - Tốt.
- Nắm bắt cơ hội. - Giờ bớt trống rỗng và đều đều như rô-bốt đi.
Cặp đùi khỏe hơn.
Hãy lệch lạc hơn.
Học tiếng Pháp. Nấu ăn nhiều hơn.
Hiểu rõ hơn về xung đột Israel-Palestine.
Gắn kết với...
...cuộc sống.
Cuối cùng! Suýt nữa phải cử đội tìm kiếm rồi.
Hủy bỏ chúng đi.
- Này, uống mojito đi. Ly đầu miễn phí. - OK, thì... Được thôi.
Trả tiền cho tất cả bằng tiền tiết kiệm của tớ và giờ tớ không còn tiền tiết kiệm nữa.
Aw. Chúc mừng đính hôn. Tớ có, đúng nghĩa là, một món quà nhỏ cho cậu.
Tớ thật cảm động vì cậu đã nghĩ đến tớ khi cậu lục tủ lạnh mini.
- Wow. - Cô ấy đây rồi, cô ấy đây rồi.
Ôi, Nancy, trông cậu tuyệt quá!
- Chúc mừng. - Anh ấy sẽ mê cậu ấy cho mà xem. Thôi nào.
Tớ cần thêm một chút thời gian với ly mojito của tôi rồi tớ có thể tham gia.
Anh ấy ghét Facebook. Anh ấy thích yoga.
- Anh ấy thực sự sáng tạo... - Ồ, tốt, ừ.
- Anh ấy hoàn hảo cho cậu. - Tớ biết cậu sẽ nói vậy mà.
- Ôi, thôi nào. - Rồi, rồi.
Bọn tớ đã từng bị sắp đặt và nhìn bọn tớ bây giờ đi.
Dom, cứ như thể những năm tháng độc thân của cậu đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi trí nhớ vậy.
Ý tớ là, cậu có nhớ cô nàng cứ khóc suốt đó không?
Cô ấy đã khóc suốt từ đầu đến cuối lúc đang thổi kèn cho cậu. Cô ấy đã khóc thút thít.
Buồn quá.
Và nhìn cậu giờ này.
Và nhìn hai cậu giờ này. Ừ, thực sự đặc biệt.
- Thôi nào, cho anh ấy một cơ hội đi. - Ừ, tớ sẽ cho. Cứ mang nó tới đi.
Cậu biết đấy, như tớ, một kẻ thua cuộc độc thân đáng thương ở tuổi ngoài 30, phải không?
Không. Thực ra tớ là một kẻ thua cuộc độc thân đáng thương ở tuổi cuối 30.
Này!
Anh ấy đã ở ngay đó.
Em đã khóc vì hạnh phúc.
- Ồ, ừm... - Xin lỗi.
Ryan. 37 tuổi.
Nancy. 34 tuổi.
Xin lỗi, tay tôi hơi ướt. Không phải nước tiểu đâu.
- Phải rồi. - Là mojito.
Ý tôi là, tôi không nghĩ nó là nước tiểu.
Sao lại là nước tiểu được? Điều đó có nghĩa là vệ sinh cá nhân rất kém.
Ý tôi là, tôi không lau bằng tay.
Tôi dùng giấy vệ sinh giống như mọi người khác thôi.
- Ồ, thật nhẹ nhõm. - Hm.
Vậy nước tiểu theo một cách nào đó cũng là sự nhẹ nhõm, nếu bạn nghĩ về nó.
Hm...
Hm...
- Ồ, uống thêm ly nữa nhé? - Ừ, thế thì tuyệt. Ừ.
- Để tôi trả mấy ly này. - Ồ, không, không sao đâu.
- Không, được mà. - Không, không, nghiêm túc đấy.
- OK, anh có thể trả. - Anh trả nhé?
- Để tôi trả nhé? - Tuyệt, cảm ơn. Cảm ơn anh.
À... Bị bắt quả tang rồi.
Anh có hình người yêu cũ trong bóp tiền này.
Ồ, không, đó là em gái tôi.
Ồ. Cô ấy xinh quá. Tôi cá là cô ấy được tất cả "các chàng trai" theo đuổi.
Cô ấy mất rồi.
Chà. Mọi thứ đang tiến triển thật tốt đẹp.
Không, Elaine, em có hình mấy con mèo trong bóp
và chúng đang sống nhăn răng
và em muốn người ta hỏi em về chúng.
- Ừ, việc em đi là tốt mà. - Sao lại tốt?
Nó cứ dày vò và dễ đoán y như mọi khi.
Em sẽ để cho âm đạo của em tự hàn kín lại.
- Ừ, thế sẽ thực sự có ích đấy. - Có bao giờ làm hại Barbie đâu.
Cô ấy có xe địa hình đi biển và ngựa và một thẩm mỹ viện.
Và một bạn trai.
Cô ấy còn đi với gã đó không? Nụ cười giả tạo thấy ớn.
- Chừng nào em mới về? - Mau lết xác về đây gấp đi.
Anh chị có cả đống đồ ăn vặt cần cho vào cả đống bát.
Khoảng hai tiếng nữa.
Thông báo nhắc nhở tất cả hành khách là do công việc bảo trì
không có tàu nào dừng ở ga Clapham Junction hiện tại.
- Khoảng bảy tiếng nữa. - Cái đéo gì thế?!
- Em đùa thôi. - Không vui.
- Em không thể làm thế được. - A lô.
Và đừng quên mousse sô-cô-la nhé.
Mẹ bị ám ảnh vụ đó. Và em đã làm bài phát biểu chưa?
Em có bản nháp rồi.
Em chưa làm. Em đã vẽ nguệch ngoạc rồi gạch xóa rất nhiều.
- Ý em là, như thể vậy. - Thôi nào.
Em biết bố rất thích khi em phát biểu mà.
Vậy nên nó cần phải hay và đặc biệt. OK?
Được rồi.
- Ồ, và Nancy này? - Gì?
Đừng có hàn kín lại vội. Điều đó sẽ đến. Chị hứa đấy.
Ừ, ừ. Cút đi.
Ôi.
Đen...
"Quần"
...giặt.
Xin lỗi.
Tôi không thể không nghe lỏm được.
Cô thực sự nên nghĩ đến việc đọc cái này.
Phải rồi. Phải rồi, phải rồi, phải rồi.
- Nó có hiệu nghiệm không? - Hiệu nghiệm cái gì?
- Thay đổi cuộc đời cô. - Ồ, ừm...
No comments yet. Be the first to leave one.