The first 200 lines.
Năm 1956, khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, Marilyn Monroe đến Anh để thực hiện một bộ phim cùng ngài Laurence Olivier.
Cô đã gặp một thanh niên tên Colin Clark, người đã viết nhật ký về quá trình làm phim.
Đây là câu chuyện có thật của họ.
Không ai quên được công việc đầu đời của mình.
Đây là câu chuyện của tôi.
Tôi là con út trong một gia đình toàn những tài năng.
Cha tôi là một sử gia nghệ thuật nổi tiếng toàn cầu,
Và anh tôi xuất sắc hơn tôi về mọi mặt.
Tôi luôn luôn là nỗi thất vọng của gia đình.
Tôi tìm quên trong một rạp chiếu bóng nhỏ vào mỗi tối thứ Năm.
Alfred Hitchcock. Orson Welles. Laurence Olivier.
Họ là những người anh hùng của tôi.
Tôi muốn được là một phần trong thế giới của họ.
Cơ hội đến với tôi vào năm tôi 23 tuổi.
Colin, vào đi. Con đã gặp James và Anna,
- Hai học trò xuất sắc của cha chưa? - Xin chào.
- Con đi London bây giờ đây cha. - Cuộc phỏng vấn ngốc nghếch của mày.
Chúc may mắn, con trai.
Cha luôn có thể kiếm cho con một ghế ở bảo tàng Victoria & Albert
Một khi con chín chắn hơn và gạt bỏ ý tưởng phim phiếc đó ra khỏi óc.
- Con đi đây, thưa mẹ. - Đi à?
- Phỏng vấn xin việc. - Ôi, không nán lại ăn tối sao?
Không có gì ngon đâu, nhưng nói chuyện sẽ vui lắm đấy.
Con không muốn bị muộn vào sáng ngày mai.
Mẹ chắc chắn họ sẽ không phiền đâu. Chẳng mấy chốc con sẽ là một đạo diễn lừng danh.
Tôi phải chứng tỏ cho gia đình thấy, nhưng trên hết là chứng tỏ với bản thân mình.
Như mọi chàng trai trẻ khác, tôi phải tự bước trên con đường của mình.
Nên tôi đã quyết ý rời khỏi nhà
Và gia nhập thế giới phù hoa.
- Cậu muốn gì? - Một công việc trong bộ phim kế tiếp của ông, thưa ông.
Cậu là tài tử đúng không?
Không, nhưng cháu muốn làm ở bộ phận sản xuất phim.
Trong 8 tuần nữa chúng tôi sẽ không quay phim.
- Lúc khác quay lại. - Cháu có thể đợi cho đến khi nào có việc chứ?
Vanessa!
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon, thưa ông.
Không có công việc nào hết.
Vậy sáng mai cháu sẽ quay lại, biết đâu đấy.
Đây là một đất nước tự do.
- Xin chào. - Cậu có vẻ quyết tâm nhỉ.
Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để được ở trong ngành điện ảnh.
Bất cứ điều gì?
Hãng phim của ngài Laurence Olivier đây.
Không, tôi e là ông ấy sẽ ở Notley cho đến hết tuần.
- Vanessa yêu cầu cháu... - Ồ, là cô ấy ư?
Tôi cần số điện thoại của Noel Coward. Không có trong danh bạ.
- Xin chào, Vivien. - Xin chào.
- Ngài Laurence. - Hughie!
Đơn giản là vô phương gọi điện cho Marilyn Monroe.
Tiểu thư quý báu dành cả ngày để ngủ.
- Chào cậu nhóc. Nhìn cậu quen quá. - Anh à, anh phải nhớ Colin chứ.
- Anh gặp cậu bé trong tiệc của Clark. - Dĩ nhiên. Cậu làm gì ở đây?
Ông nói có thể có một công việc trong bộ phim của ông.
Làm một điếu đi. Giữ cả gói luôn.
Cám ơn ông.
Tiểu thư Monroe không nhấc bờ mông tuyệt mỹ của nàng khỏi giường thì chẳng có phim ảnh gì đâu.
Quốc hội đang dọa giữ hộ chiếu của Miller.
Họ nói hắn là Cộng sản. Không Arthur là không Marilyn.
Tôi sẽ đánh tiếng với đại sứ Hoa Kỳ.
Thứ Năm tôi sẽ đưa ông ấy đi xem kịch của Vivien. Có kịch cải biên của Terry chưa?
Dĩ nhiên là chưa đông đủ hết. Từ khi nào mà lại có chuyện đó chứ?
Ông ấy là tài tử đầu tiên kể từ thời của du Maurier có một thương hiệu cho riêng mình.
Người ta trả cả một gia tài cho ông ấy. E là họ sắp bạc mặt cả rồi.
Cậu nhóc ưa nhìn nhỉ, Vanessa?
Tôi nghĩ là cũng ổn.
Anh à, anh phải làm gì đó cho Colin. Anh đã hứa chắc rồi.
Hughie, cố tìm xem có việc gì cho cậu ta làm không.
- Vâng. Dĩ nhiên. - Đi thôi anh.
Cậu sẽ trông nom Larrykins yêu quý của tôi chứ?
- Đi nào. - Chúa ơi.
Anh có thích không?
Nó đẹp tuyệt trần.
- Chiếc váy này sinh ra để dành cho em. - Đóng cửa lại.
Xin lỗi.
Em có thể quay một vòng không, em yêu?
- Cám ơn. - Đây là chiếc váy Larry thích.
- Thế này? - Máy quay bị em hớp hồn rồi.
Chao ơi. Nói nghe ghê gớm quá.
- Thật tuyệt vời. - Có hơi quá không?
- Chúa ơi. Với anh thì không. - Arthur Jacobs,
Người đại diện của tiểu thư Monroe ngày mai sẽ bay đến đây.
Anh ta muốn xem ngôi nhà cô ấy sẽ ngụ.
Tìm chỗ nào vừa vặn đi.
- Vâng, thưa ông. - Điều quan trọng hơn là,
- Nó làm anh thấy thế nào nào? - Và để khay trà lại.
Ôi. Xin lỗi.
Không thể được. Tôi không thể cho phép bao nhiêu người trong đoàn phim đi lại
- Trong nhà bằng ủng bẩn. - Nhưng phía chúng tôi sẽ trả
Mỗi tuần một ngàn bảng, và ở đến 18 tuần.
- Vợ tôi không chịu đâu. - Đáng tiếc quá, ông Cotes-Preedy.
Vậy tôi sẽ phải nói tiểu thư Monroe tìm nhà khác.
- Marilyn Monroe à? - Đúng.
Lẽ ra phải có ai nói tôi biết chứ.
Xin chào ông Jacobs. Hy vọng chuyến bay của ông êm ả.
Cái quỷ này là xe đó hả?
Ai đã xây dựng nơi này? Hansel và Gretel?
Đây là một trong những ngôi nhà đẹp nhất vùng.
Được, chúng tôi thuê.
Nhưng bỏ giấy dán tường đi. Làm tôi nhức hết cả đầu.
Ngôi nhà đó hoàn hảo cho Marilyn.
- Hiện giờ thế này thì đâu dùng được. - Chúng ta có thể.
Tôi biết Cotes-Preedy sẽ không thể giữ kín miệng chuyện này,
Vì thế nên khi ông nói tôi tìm nhà cho tiểu thư Monroe,
Tôi đã tính trước việc tìm cả hai căn.
Nên căn còn lại, Parkside, tốt hơn nhiều.
Chủ nhà rất kín miệng.
Vậy bây giờ chúng ta có đến hai ngôi nhà đắt đỏ trong khi chỉ cần có một.
Tôi nghĩ sẽ có ai đó trong đoàn muốn căn còn lại.
Thế à?
Tôi nghĩ Milton có thể ở,
Ngôi nhà đó gần trường quay. Gần Marilyn.
Chúng tôi trả cậu sao đây, nhóc?
- Không cần đâu, thưa ông. - Đi xem thôi, Hughie.
Giỏi lắm.
Làm tốt đấy nhóc.
Colin Clark, hãng phim Laurence Olivier.
Lúc đó tên bộ phim là "Hoàng tử say ngủ".
Marilyn sẽ đóng vai một cô vũ công người Mỹ ngây thơ tên gọi Elsie Marina
Bị một chàng hoàng tử Đông Âu, vai của Olivier, mê hoặc.
Một bộ phim hài nhẹ nhàng.
- Anh có phải người của công đoàn? - Không.
Thế thì không thể làm việc trong đoàn phim.
Làm sao tôi gia nhập công đoàn?
Bằng cách làm việc trong đoàn phim.
Gọi là một dạng tổ chức khép kín.
Tôi nghĩ tôi có thể giúp cậu.
Công đoàn còn nợ tôi vài điều. Chúng tôi vẫn chưa có người số ba.
- Người số ba? - Trợ lý số ba của đạo diễn.
- Cậu biết việc này là gì chứ? - Làm trợ lý cho đạo diễn?
Đó là việc cuối cùng đấy!
Bài học thứ nhất, việc của người số ba là tôi bảo gì thì làm nấy.
Cậu còn đợi gì?
Colin!
Bài học thứ hai, không gái gú trong đoàn.
- Hiểu chưa? - Đã hiểu.
Bài học thứ ba, trợ lý thứ ba luôn ở quanh hãng phim.
Chứ không mơ màng trong cung điện quỷ quái nào ở London.
Hãy thuê một phòng trong quán Chó Và Vịt ở cuối đường.
Hơi kham khổ đấy. Từ từ sẽ quen.
Giờ thì làm việc có ích đi. Marilyn cần vệ sĩ.
Giải quyết đi nào.
Tôi chắc chắn ông hiểu được bản chất nhạy cảm trong công việc của mình, ông sĩ quan.
Về việc bảo vệ một cô đào nào đó chứ gì?
Không phải cô đào nào đó. Là Marilyn Monroe.
Tôi không bao giờ có nhiều thời gian cho phim ảnh.
Hay lắm.
Trong vòng 4 tháng tới đây,
Ông không được rời cô ấy. Bất kể ngày đêm.
Lối sinh hoạt của cô ấy có tiếng là lộn xộn.
- Cô ấy uống rượu? - Còn nhiều việc khác nữa.
- Dùng thuốc? - Sẽ rất tốt nếu ông có thể,
Thông báo cho chúng tôi biết về tình trạng sinh hoạt của cô ấy.
Ông muốn tôi theo dõi cô ta.
Cảnh báo đầu tiên là cô ấy rất hay đi trễ khi quay phim.
Những việc đại loại thế.
Xin chào.
Tôi là Colin Clark. Tôi đã đặt một phòng.
A, phải rồi. Của anh đây.
Ký vào.
Ngọn gió nào cuốn anh đến đây?
Tôi đang làm việc trong một đoàn phim ở Pinewood.
Ồ. Phim gì?
Là "Hoàng tử say ngủ". Với ngài Laurence Olivier và Marilyn Monroe,
Tôi sẽ làm việc với họ.
Tiền phòng ba bảng một tuần. Trả trước tiền tuần đầu.
Phòng số hai.
Và mong anh không phiền lòng, anh sẽ chung phòng với Grace Kelly.
Thế này là ổn cho Marilyn. Ô, và Paula cần phòng ngay bên cạnh.
- Tôi xin lỗi? - Xin lỗi, Paula là ai?
Strasberg. Chỉ đạo diễn xuất của Marilyn.
Cô ấy phát cuồng về nghệ thuật diễn xuất.
Arthur, chúng ta đã nói chuyện này rồi.
Stanislavski và nghệ thuật diễn ở trong phòng tập, không có vấn đề gì cả,
Họ không thuộc về đoàn phim.
Thời gian quá eo hẹp.
Larry! Có tin tốt lành đây.
Quốc hội rốt cuộc đã quyết định Miller không phải Cộng sản.
Dĩ nhiên anh ta là Cộng sản.
Tất cả những kẻ thông thái hợm hĩnh ở New York đều theo phe cờ đỏ.
Nghĩa là theo lịch tuần sau cô ấy sẽ bay đến đây.
- Tin tuyệt vời. - Phải có người đón tiếp cô ấy.
Dĩ nhiên tôi và Vivien sẽ có mặt ở đó để chào cô ấy,
Nhưng đừng làm lố, thế nhé?
Các bạn đang cùng chúng tôi có mặt ở phi trường London,
Nơi đang cực kỳ náo loạn.
Marilyn! Lối này! Tránh ra!
Đi cùng nàng là vị hôn phu mới, nhà soạn kịch trứ danh của Mỹ,
Tác giả cuốn "Cái chết người bán hàng", Arthur Miller.
Đẹp quá. Cậu đang nhìn trang nhất báo ngày mai đấy.
- Chúng ta phải đưa họ vào sảnh. - Ngài Laurence Olivier
Và chính nàng Scarlett O'Hara, Vivien Leigh, đã đến để chào đón họ.
Điện ảnh vương giả Mỹ gặp gỡ điện ảnh vương giả Anh.
Các quý ông, đây là niềm vinh dự đặc biệt của tôi,
Giới thiệu một người phụ nữ rõ ràng là không cần bất kỳ lời giới thiệu nào.
Marilyn! Cô thấy hôn nhân thế nào?
Tôi thích lắm. Rất thích.
- Lần thứ ba này sẽ xuôi chèo mát mái? - Cá là vậy.
Có đúng là bây giờ cô muốn trở thành một diễn viên kinh điển?
Tôi muốn là một diễn viên giỏi nhất trong khả năng có thể.
Có tin đồn cô sẽ tham gia vở "Anh em nhà Karamazov", trên sân khấu Broadway.
No comments yet. Be the first to leave one.